Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể

Chương 6: Thành Phố Lưu Vân

Thành Lưu Vân hiện ra trong ánh bình minh nhạt nhòa, những bức tường đá xám vươn lên sừng sững, rêu phủ loang lổ, hằn sâu dấu vết năm tháng chinh chiến. Cổng thành rộng lớn im lìm, lính canh mặc giáp đen đứng như tượng, ánh mắt lạnh lùng soi xét từng người qua lại. Dòng người tấp nập chen chúc, đủ mọi hạng người: thương nhân, lính đánh thuê, tu sĩ các giáo phái, cả những kẻ mặt mày bí hiểm ẩn dưới mũ trùm. Không khí thành phố đặc quánh sự đề phòng, những cái nhìn lấm lét, những câu rì rầm trao đổi nhỏ như sợ chạm phải cấm kỵ.

Dương Thiên dẫn đầu, dáng đi điềm tĩnh, ánh mắt xám bạc lướt qua mọi góc tối. Bên cạnh anh, Lý Vũ Nguyệt khoác áo choàng trắng, ánh mắt tím sâu lạnh như hồ thu, lặng lẽ quan sát từng chuyển động. Hàn Bách Lâm bước chậm rãi, thân hình to lớn như tòa núi nhỏ, đại đao lấp ló bên sườn. Ngọc Thanh Dao thấp thoáng phía sau, đôi mắt to tròn sáng rực hiếu kỳ, liên tục liếc nhìn các lối ngõ, thỉnh thoảng lại thì thào đếm số lính canh. Trần Gia Huy tủm tỉm cười, tay xoay nhẹ cán đao ngắn, hơi thở phả ra làn khói trắng. Âu Dương Thục đi cuối, dáng khoan thai, ánh mắt dịu dàng mà sắc sảo, vừa đi vừa kín đáo quan sát sắc mặt từng người dân lạ.

Đám đông cuộn trào, tiếng bánh xe nghiến trên đá xen lẫn tiếng rao hàng, tiếng lầm rầm cầu nguyện và cả những lời chửi thề khô khốc. Cả thành phố như một bàn cờ khổng lồ, nơi mỗi giáo phái giữ một góc, giăng ra hàng trăm cạm bẫy, sẵn sàng siết lại bất cứ lúc nào.

Ngọc Thanh Dao huých nhẹ khuỷu tay Hàn Bách Lâm, hạ giọng:

— Thành này… giống như tổ kiến sắp vỡ. Mỗi bước đều có thể giẫm vào ổ độc.

Hàn Bách Lâm không đáp, chỉ siết chặt đại đao, mắt lạnh lùng quét qua các mái hiên tối.

Dương Thiên đưa thẻ thông hành cho lính gác. Một tên lính trẻ nhíu mày, nhìn vết sẹo hình tia chớp bên má anh, rồi liếc sang Lý Vũ Nguyệt với vẻ nghi ngờ, nhưng không dám hỏi gì thêm. Cổng phụ mở ra, tiếng kim loại va vào nhau vang khẽ, nhóm người lặng lẽ bước vào.

Bên trong thành, bầu không khí càng thêm ngột ngạt. Trên các bức tường, biểu tượng của ba mươi sáu giáo phái lớn được vẽ bằng sơn sáng màu, cạnh tranh nhau từng tấc đất. Những kỵ sĩ áo giáp đen tuần tra xen lẫn pháp sư khoác áo choàng tím, ở góc đường, tu sĩ áo trắng đang tranh cãi kịch liệt với những kẻ vận áo đỏ máu, ánh mắt ai cũng đầy toan tính.

Âu Dương Thục khẽ nói, giọng trầm ấm:

— Đừng quên, bất kỳ hành động nào ở đây cũng có thể là cái cớ cho một cuộc thanh trừng.

Trần Gia Huy l**m môi, thì thào:

— Cứ như đi trên tấm băng mỏng. Nhưng cũng thú vị đó chứ?

Dương Thiên không đáp, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại ở một ngõ hẹp, nơi một nhóm người áo choàng đen đứng im lìm, cổ tay lấp lánh ký hiệu giáo phái Hắc Ám. Hệ Thống khẽ rung lên trong đầu anh, giọng nói vô cảm: “Cảnh báo: Vùng nguy hiểm. Đề xuất: Tản ra, thu thập tin tức. Mục tiêu nhiệm vụ: Thiết lập căn cứ tạm thời, xác định vị trí Sứ Giả Bóng Tối.”

Trong khoảnh khắc, Dương Thiên truyền tín hiệu qua Hệ Thống: “Tản ra, quan sát, giữ liên lạc. Tuyệt đối không hành động đơn độc.”

Lý Vũ Nguyệt gật đầu, rẽ vào phố chính, bóng áo trắng nhanh chóng hòa lẫn vào dòng người. Ngọc Thanh Dao biến mất giữa các hàng quán chen chúc, vừa đi vừa khẽ chạm vào các chậu cây ven đường, thần sắc linh hoạt như mèo. Trần Gia Huy kéo Âu Dương Thục về phía khu chợ phía Tây, giọng cười khẽ nhưng mắt luôn dò xét xung quanh. Hàn Bách Lâm vẫn kiên trì theo sát Dương Thiên, vai rộng lặng lẽ như một bức tường di động.

Thành Lưu Vân không khác gì một tổ ong vỡ, bề ngoài bình lặng nhưng bên trong là hàng trăm dòng chảy ngầm. Dương Thiên chọn một quán trà nhỏ ven phố, gọi một ấm trà xanh, ngồi cạnh cửa sổ hướng ra đường. Hàn Bách Lâm ngồi đối diện, ánh mắt sắc như dao, từng cử động của khách bộ hành đều không lọt khỏi tầm mắt.

Hệ Thống vang lên trong đầu anh: “Phát hiện mục tiêu cấp nguy hiểm: Cố Minh Triết. Khoảng cách: 750 mét. Trạng thái: ẩn thân. Khuyến nghị: Cảnh giác cao độ.”

Dương Thiên nheo mắt, cảm nhận rõ luồng khí lạnh đang chờ trực. Anh truyền lệnh: “Mọi người cảnh giác, Cố Minh Triết đã vào thành, có thể hành động bất cứ lúc nào.”

Ở phố chính, Lý Vũ Nguyệt đi chậm, mắt tím quét liên tục các cửa hàng, tai lắng nghe từng lời xì xào. Một nhóm pháp sư áo lam tụ lại, bàn tán về “Chúa Tể Hệ Thống”, ánh mắt đan xen hoang mang và sợ hãi. Lý Vũ Nguyệt lặng lẽ ghi nhận, chuyển thông tin về cho Dương Thiên.

Ngọc Thanh Dao len lỏi qua những lối nhỏ, giả vờ nhặt đồ rơi, đôi tai vểnh lên lắng nghe tin đồn. Một người bán rau thì thào: “Nghe đâu, đêm qua xác của trưởng lão giáo phái Thủy Minh bị treo ngược trên tháp canh, máu rút cạn, ma pháp bóng tối phủ đầy…” Cô ghi tạc từng chi tiết, ánh mắt sáng lên vẻ cảnh giác.

Tại khu chợ phía Tây, Trần Gia Huy mặc cả với thương nhân, tay xoay đồng xu, mắt liếc về phía những kẻ khả nghi. Âu Dương Thục khéo léo hỏi thăm các thầy thuốc lang bạt, thu thập tin về những vết thương kỳ lạ: nạn nhân bị rút sinh khí, trí nhớ hỗn loạn, trên người lưu lại dấu ấn ma pháp hắc ám.

Khi trời ngả về trưa, cả nhóm hội tụ tại quán trọ “Hồi Phong”, căn phòng trên lầu hai với cửa sổ khép hờ, rèm dày che kín. Trên bàn, ấm trà vẫn bốc khói, mọi người ngồi thành vòng tròn, sắc mặt nghiêm trọng.

Ngọc Thanh Dao kể chuyện xác chết treo ngược, Trần Gia Huy tiếp lời:

— Giáo phái Hắc Ám dọa nạt các phe còn lại, nhưng chẳng ai dám tự ý điều tra.

Lý Vũ Nguyệt trầm ngâm:

— Cố Minh Triết không phải loại người thích phô trương. Hắn làm vậy chắc chắn có mục đích lớn hơn.

Dương Thiên lặng lẽ nhìn từng người, ánh mắt sắc lạnh:

— Hắn muốn gieo rắc sợ hãi, tạo hỗn loạn, che giấu hành động thực sự. Rất có thể mục tiêu là nghi lễ hiến tế, hoặc triệu hồi vật gì đó từ bóng tối.

Âu Dương Thục rót trà, giọng nhỏ nhưng chắc:

— Nếu vậy, đêm nay thành sẽ không yên.

Hàn Bách Lâm siết chặt nắm tay:

— Ta chủ động ra tay, hay đợi hắn lộ mặt?

Dương Thiên đáp gọn:

— Chia thành hai nhóm. Một nhóm bảo vệ khu dân thường, một nhóm phục kích ở tháp canh phía Đông. Mọi người giữ liên lạc chặt chẽ, không ai được mạo hiểm đơn độc.

Lý Vũ Nguyệt ánh mắt sắc lạnh, khẽ gật:

— Ta sẽ dẫn nhóm phục kích. Nợ máu, ta sẽ tự đòi.

Dương Thiên nhìn sâu vào mắt cô:

— Nhớ, nếu có gì bất thường, dùng Thời Gian Luân rút lui ngay.

Trần Gia Huy đập nhẹ lên bàn, cười khẽ:

— Bảo vệ dân thường để bọn ta lo, không ai lọt lưới đâu!

Hàn Bách Lâm chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt chờ lệnh.

Dương Thiên nhắm mắt, giao diện Hệ Thống lóe sáng: “Nhiệm vụ phụ: Ngăn chặn nghi lễ huyết tế, bảo toàn tối đa dân thường. Phần thưởng: Kỹ năng mới, điểm kinh nghiệm, vật phẩm bí ẩn.”

Anh mở mắt, giọng dứt khoát:

— Hành động.

Khi màn đêm tràn xuống, Thành Lưu Vân hóa thành biển bóng tối. Ánh đèn vàng lập lòe trên các ngả đường, gió lạnh quẩn quanh mang theo mùi máu lẫn tử khí. Dân thường co cụm trong nhà, cửa sổ đóng kín, không ai dám ló mặt ra đường.

Trên tháp canh phía Đông, Lý Vũ Nguyệt, Hàn Bách Lâm và Dương Thiên ẩn mình trong bóng tối, quan sát từng chuyển động. Ở khu dân cư phía Tây, Trần Gia Huy lướt qua nóc nhà, gió cuốn theo bước chân, mắt không rời từng ngõ hẻm. Ngọc Thanh Dao điều khiển dây leo luồn lách dọc chân tường, dò tìm động tĩnh lạ. Âu Dương Thục lặng lẽ tuần tra, ánh mắt dịu dàng mà kiên quyết, sẵn sàng y thuật cứu chữa bất cứ lúc nào.Khi gần đến nửa đêm, tiếng chuông vang lên từ tháp canh. Một luồng khí lạnh lùa xuống, bóng tối trên đỉnh tháp chuyển động như có sinh mệnh. Cố Minh Triết xuất hiện, áo choàng đen phấp phới, mắt đỏ rực, dáng người gầy gò mà khí thế ngút trời.

Giọng hắn vang vọng khắp thành:

— Đêm nay, Thành Lưu Vân sẽ là tế đàn máu cho thần linh mới! Hãy dõi theo quyền năng của bóng tối!

Một vòng tròn ma pháp khổng lồ hiện lên, ánh sáng đen bốc cháy, những ký tự cổ xưa xoay cuồng dữ dội. Hàng chục bóng áo đen xuất hiện quanh tháp, mặt mũi che kín, vũ khí sáng loáng trong tay. Họ đồng loạt vung lưỡi hái, máu bắn tung tóe, vẽ thành đồ án huyết lệ trên nền đá lạnh.

Hàn Bách Lâm gầm lên, lao vút như cơn lốc, đại đao sáng lóe chém thẳng vào sát thủ. Lý Vũ Nguyệt bám sát, Thời Gian Luân tỏa ánh bạc tím, không gian méo mó, lưỡi dao cắt xuyên bóng tối. Cố Minh Triết nhếch môi, vung tay triệu hồi bóng ma hình người từ vòng tròn ma pháp. Hàng trăm bóng đen lao xuống phố, lướt về phía khu dân cư.

Dương Thiên đứng giữa tháp, ánh mắt lạnh tanh. Hệ Thống vang lên: “Kích hoạt Thao Túng Bóng Tối – cấp 2. Phòng Ngự Tuyệt Đối – cấp 1. Sao chép Ma Pháp Bóng Tối.”

Anh giơ tay, bóng tối quanh tháp cuộn lại thành lưỡi kiếm, chém thẳng vào vòng ma pháp. Cùng lúc, lớp khiên bạc tím phủ lên toàn bộ khu vực, chặn đứng tia sáng đen đang tràn xuống.

Cố Minh Triết cười nhạt:

— Ngươi nghĩ có thể ngăn ta sao? Đêm nay, bóng tối sẽ nuốt chửng các ngươi!

Hắn vung tay, hàng trăm linh hồn oán khí gào thét lao về phía Dương Thiên, khí đen cuộn xoáy như rắn độc bám lấy chân anh, cố kéo vào vực thẳm vô hình.

Dương Thiên lạnh lùng đáp:

— Ngươi quá coi thường Chúa Tể.

Hệ Thống sáng bừng: “Kỹ năng mới: Hủy Diệt Linh Hồn – cấp 1.” Một vòng sáng tím lóe lên dưới chân anh, bóng ma chạm tới liền hóa thành tro bụi. Dương Thiên lao vào giữa vòng ma pháp, bóng tối dạt ra như sóng vỗ vào vách đá.

Dưới tháp, Hàn Bách Lâm chém nát hai sát thủ, thân hình chắn ngang cửa, không cho ai tiến lên. Lý Vũ Nguyệt lướt giữa những tia sáng đen, Thời Gian Luân xoay đảo, mọi vết thương trên tay Hàn Bách Lâm liền biến mất.

Cố Minh Triết nổi giận, hai mắt đỏ rực, hét lớn. Pháp lực bùng phát, vòng ma pháp bốc cháy, cột sáng đen xé rách bầu trời, linh hồn vỡ vụn thành vô số lưỡi đao lao xuống như mưa.

Dương Thiên giơ tay, Phòng Ngự Tuyệt Đối kích hoạt, mọi đòn tấn công tan biến trong không khí như chưa từng tồn tại. Anh phản kích: bóng tối quanh tháp tụ lại, hóa thành lưỡi giáo khổng lồ, đâm xuyên vòng ma pháp, phá nát kết giới của Cố Minh Triết. Ánh sáng tím bạc tỏa rộng, bóng tối tan rã, ma pháp huyết lệ vỡ vụn.

Cố Minh Triết lảo đảo, phun ra máu đen, ánh mắt ngập tràn căm hận. Hắn lùi nhanh, triệu hồi thêm hàng trăm bóng ma, cố kéo dài thời gian.

Ở khu dân cư, tiếng la hét vang lên. Trần Gia Huy lướt như gió, chém rơi từng bóng đen truy sát dân thường. Ngọc Thanh Dao điều khiển dây leo quấn chặt sát thủ, kéo ngã từng tên. Âu Dương Thục liên tục chữa trị cho người bị thương, ánh sáng xanh ngọc phủ lên vết thương sâu nhất.

Một nhóm sát thủ lao về phía Âu Dương Thục, lưỡi hái vung lên. Trần Gia Huy quát lớn, gió cuốn cả nhóm bay sang mái nhà bên cạnh. Ngọc Thanh Dao nhảy lên, dây leo to như rắn quật ngã tên cầm đầu. Dân thường được bảo vệ, dù ai nấy đều tái mặt, sợ hãi run rẩy.

Trên tháp, Dương Thiên áp sát Cố Minh Triết. Hắn bật cười điên dại, rút ra viên ngọc đen, bóp nát. Một luồng sóng xung kích bùng phát, bóng tối tràn ngập, mọi cảm giác như bị bóp nghẹt.

Lý Vũ Nguyệt lao tới, Thời Gian Luân xoay nhanh, không gian quanh Cố Minh Triết chậm lại, bóng tối như bị xé vụn. Dương Thiên không bỏ lỡ thời cơ, kích hoạt Hệ Thống: “Kỹ năng mới – Phong Ấn Bóng Tối.” Vòng tròn bạc tím phủ xuống, đóng băng mọi chuyển động của Cố Minh Triết trong tích tắc.

Chỉ trong khoảnh khắc, Dương Thiên giơ tay, lưỡi kiếm bóng tối vút ra, xuyên qua kết giới cuối cùng, đâm thẳng vào ngực đối thủ. Tiếng rên siết xé lòng, ánh mắt Cố Minh Triết lụi tàn thành tuyệt vọng.

Ngay lúc ấy, vòng ma pháp dưới chân hắn nổ tung, hàng trăm linh hồn oán khí xé rách không gian, kéo hắn biến mất vào bóng tối. Dương Thiên chỉ kịp chạm vào mép áo choàng, hấp thu một luồng sức mạnh lạ, rồi mọi dấu vết đều tan biến.

Dưới phố, sát trận huyết lệ vỡ tan, sát thủ Hắc Ám tan biến như bọt nước. Dân thường dần rời khỏi nhà, mặt mũi tái nhợt, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía tháp canh.

Trần Gia Huy th* d*c, lau mồ hôi:

— Chưa từng thấy sát trận nào điên loạn đến vậy…

Âu Dương Thục lặng lẽ lau máu, ánh mắt dịu lại khi thấy trẻ con ôm lấy mẹ khóc nức nở. Ngọc Thanh Dao cười gượng, mặt vẫn còn tái:

— Nếu không có Chúa Tể, chắc cả thành này đã thành địa ngục rồi.

Lý Vũ Nguyệt đứng lặng trên tháp, tóc trắng bay nhẹ trong gió, ánh mắt tím nhìn về phía xa – nơi bóng tối vừa tan biến.

Dương Thiên trầm mặc, cảm nhận dòng năng lượng vừa hấp thu cuộn trào trong huyết mạch. Hệ Thống vang lên: “Kỹ năng mới: Triệu Hồi Linh Hồn, Phong Ấn Bóng Tối, Hủy Diệt Linh Hồn – cấp 2. Phần thưởng: Điểm kinh nghiệm lớn, vật phẩm bí ẩn ‘Ngọc Hắc Ám’.”

Anh nhìn xuống thành phố, nơi các giáo phái lớn đã bắt đầu tụ tập. Trên các nóc nhà, những bóng người khoác áo choàng tím, đỏ, vàng lặng lẽ quan sát. Ở góc phố, các trưởng lão giáo phái thì thầm trao đổi, ánh mắt dán chặt vào tháp canh vừa bị phá hủy.

Một trưởng lão giáo phái Lôi Quang bước ra giữa phố, giọng rền vang:

— Kẻ nào dám gây loạn giữa Thành Lưu Vân? Ra mặt trả lời đi!

Dương Thiên lạnh lùng đáp, giọng vang vọng khắp thành:

— Ta – Dương Thiên, Chúa Tể Hệ Thống. Kẻ nào muốn hỏi tội, cứ đến đây.

Cả thành chấn động. Các trưởng lão giáo phái nhìn nhau, sát khí dấy lên nhưng không ai dám tiến lên thách thức. Sức mạnh vừa chứng kiến đã vượt xa mọi tưởng tượng – một kẻ có thể phá sát trận huyết lệ, đánh bại Cố Minh Triết trong nháy mắt, lại xưng danh Chúa Tể Hệ Thống.

Hàn Bách Lâm đứng cạnh Dương Thiên, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào khó che giấu. Lý Vũ Nguyệt nhẹ nhàng tựa vai vào anh, thì thầm:

— Đêm nay, tất cả đã nhìn thấy thực lực của chúng ta. Không còn đường lùi nữa.

Dương Thiên siết chặt tay, ánh mắt lạnh hướng về phía chân trời nơi bóng tối chưa tan hết. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Sau những bức tường này, còn nhiều kẻ mạnh hơn, hiểm ác hơn đang chờ sẵn.

Trên nóc nhà cao nhất, một bóng người áo tím, tóc dài bay trong gió, môi mỏng cong lên thành nụ cười lạnh. Lăng Uyển Cơ lặng lẽ thì thầm:

— Chúa Tể Hệ Thống… Cuối cùng cũng đã lộ diện. Trò chơi mới, bắt đầu rồi.

Trong màn đêm, từng tiếng trống trận vang lên từ xa, báo hiệu một cơn bão quyền lực vừa trỗi dậy, cuốn Thành Lưu Vân vào vòng xoáy mới. Ở một nơi bí mật, Cố Minh Triết ngồi giữa căn phòng tối, ánh mắt đỏ rực bùng lên quyết tâm điên dại.

Trên tháp, Dương Thiên lặng lẽ nhìn xuống thành phố, ánh bạc tím lóe lên trong đáy mắt. Hệ Thống thì thầm bên tai: “Cảnh báo: Các giáo phái đã xác định vị trí Chúa Tể. Nguy cơ tử vong tăng cao. Kích hoạt nhiệm vụ mới: Sống sót qua Bảy Đêm Máu ở Thành Lưu Vân.”

Dương Thiên khẽ mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng mà kiên định:

— Đến đi. Ta chờ các ngươi.