Không gian vừa tan rã sau cơn bão thần lực, mảnh đất dưới chân vẫn còn nóng hổi tàn tích của trận chiến nghịch thiên. Dương Thiên mở mắt giữa ánh sáng bạc tím lơ lửng quanh thân, cảm nhận rõ ràng sức mạnh vừa hợp nhất cùng Lý Vũ Nguyệt. Bên cạnh, cô gái tóc trắng tựa sát vai anh, đôi mắt tím sâu thẳm ánh lên sự cảnh giác – sự gắn kết vừa được khai mở, như hai dòng chảy thần lực giao thoa, không còn ranh giới giữa ta và người. Không khí đặc quánh mùi tro tàn và máu, mọi thứ tĩnh lặng một cách khác thường, như thể cả thế giới đang nín thở trước biến động mới.
Ngay lúc ấy, giao diện hệ thống lóe lên trong tâm trí, giọng nói trầm ổn vang vọng:
“Nhiệm vụ: Sống sót sau sát lệnh Thiên Đạo – HOÀN THÀNH. Phần thưởng: Cửa hàng Chúa Tể mở khóa, nhận kỹ năng Đảo Ngược Quy Tắc (cấp 1). Nhiệm vụ tiếp theo: Tụ hợp đồng đội, xây dựng nền móng quyền năng Chúa Tể.”
Dương Thiên đọc lướt dòng nhiệm vụ, ánh mắt lạnh lùng không gợn sóng. Trong tâm trí, năm cái tên dần hiện lên rõ nét: Trần Gia Huy, Âu Dương Thục, Hàn Bách Lâm, Ngọc Thanh Dao – những mảnh ghép đầu tiên cho đội ngũ của anh. Bên cạnh, Lý Vũ Nguyệt cảm nhận được sự thay đổi, ánh mắt cô như soi thấu tương lai, bàn tay khẽ siết nhẹ lấy tay anh, không cần nói thêm lời nào.
Gió rừng thổi qua, cuốn theo bụi tro và hơi lạnh. Chưa kịp rời khỏi tàn tích, một bóng người lao ra từ bụi cây, áo choàng xanh lam rách nát, tóc nâu bù xù, khuôn mặt lấm lem, ánh mắt vẫn sáng rực ý chí.
— Đứng lại! Đừng lại gần! — Giọng cậu trai trẻ run rẩy nhưng cương nghị. Tay phải vung lên, nguyên tố gió cuộn thành lưỡi dao sắc, lao thẳng về phía họ.
Dương Thiên chỉ nhẹ nhàng giơ tay, thần lực bạc tím tỏa ra, lưỡi gió lập tức tan biến không dấu vết. Ánh mắt anh xoáy sâu vào mắt đối phương, vừa áp chế vừa dò xét:
— Nếu muốn sống sót, đi cùng chúng ta.
Trần Gia Huy khựng lại, kinh ngạc lẫn ngưỡng mộ trộn lẫn trong đôi mắt. Cậu lắp bắp:
— Ngươi là... Dương Thiên? Người phá vỡ quy tắc Thiên Đạo?
Lý Vũ Nguyệt liếc qua, giọng lạnh như băng giá:
— Nếu không muốn bị sát thủ Thiên Đạo tóm cổ, nhanh lên.
Trần Gia Huy nhìn vết thương rỉ máu trên vai, còn chưa kịp phản ứng thì Dương Thiên đã đặt tay lên vai cậu, truyền một tia thần lực. Vết thương lành lại chỉ trong khoảnh khắc. Cậu trai ngẩn người, rồi cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh hi vọng:
— Được! Ta đi cùng các ngươi! Ta sẽ không kéo chân ai đâu!
Lý Vũ Nguyệt thoáng mỉm cười, sự lạnh lùng trong mắt dịu lại. Dương Thiên không nói thêm, dẫn cả nhóm rời khỏi tàn tích, bước về phía chân núi xa mờ.
Chặng đường qua vùng đất cháy xém chưa được bao xa, không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Dưới chân núi, ba bóng người xuất hiện giữa màn sương lãng đãng: một người đàn ông cao lớn, da ngăm, vai vác đại đao; một phụ nữ tóc nâu đỏ, vóc dáng đẫy đà, nụ cười hiền từ; và một cô gái nhỏ nhắn, tóc xanh lục ngắn ngủn, đôi mắt tròn xoe như mèo con.
Hàn Bách Lâm là người đầu tiên lên tiếng, chất giọng khàn trầm như đá tảng:
— Dương Thiên, ngươi cứu mạng ta. Từ giờ mạng ta thuộc về ngươi. Nợ này, ta trả bằng cả tính mạng.
Âu Dương Thục mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng như nước:
— Ta là thầy thuốc, nhưng cũng biết cầm vũ khí khi cần. Ta đi cùng, vì tin cậu sẽ không để thế giới này chìm sâu vào máu nữa.
Ngọc Thanh Dao nhảy phắt ra, hai tay chống nạnh, mắt sáng rực tò mò:
— Ta là Ngọc Thanh Dao! Nghe nói các ngươi vừa đánh bại sát thủ Thiên Đạo? Thật chứ? Cho ta xem sức mạnh của Chúa Tể đi!
Trần Gia Huy huých vai Ngọc Thanh Dao, cười khì:
— Đã tò mò thì nhập hội luôn đi, ở đây an toàn hơn bất cứ đâu!
Dương Thiên lướt ánh mắt qua từng người, giọng trầm tĩnh:
— Nếu muốn đi cùng, hãy chuẩn bị đổ máu vì nhau. Không có chỗ cho sự do dự.
Hàn Bách Lâm gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. Âu Dương Thục khẽ siết túi thuốc bên hông. Ngọc Thanh Dao nhún vai, nụ cười lém lỉnh ánh lên vẻ hiếu chiến.
Dương Thiên mở giao diện hệ thống, chọn “kết nạp đồng đội”. Một luồng sáng bạc tím lan tỏa, bao lấy cả bốn người mới. Hệ thống phát thông báo trong tâm trí từng người:
“Nhóm đồng đội sơ khai thiết lập. Mỗi thành viên nhận quyền lợi và nghĩa vụ định sẵn. Tăng mạnh khả năng sống sót, chia sẻ kỹ năng chủ chốt từ Chúa Tể.”
Lý Vũ Nguyệt lặng lẽ quan sát, ánh mắt ánh lên sự hài lòng kín đáo. Dưới sự dẫn dắt của Dương Thiên, sáu người kết thành một dòng chảy liền mạch, như đã quen thuộc từ lâu. Anh dẫn đầu, mắt không rời từng bụi cây, từng vết gió động. Lý Vũ Nguyệt đi sát bên, thần khí quanh thân như áo choàng vô hình che chắn cả nhóm.
Trần Gia Huy di chuyển linh hoạt, thoắt ẩn thoắt hiện nhờ sức mạnh gió, thường xuyên phóng lên cao dò xét địa hình. Mỗi lần phát hiện dấu vết lạ, cậu báo hiệu cho cả nhóm, giúp đường đi an toàn hơn.
Âu Dương Thục vừa đi vừa kiểm tra vết thương, ánh mắt trầm tĩnh không chút hoảng hốt dù xung quanh là hoang tàn. Hàn Bách Lâm lặng lẽ đi cuối, đại đao luôn sẵn sàng, từng bước chân như neo xuống đất, khí thế vững vàng như núi.
Ngọc Thanh Dao hoạt bát nhất nhóm, luôn miệng hỏi han: “Chúa Tể có thực sự phá được luật tắc không?”, “Chị Nguyệt, Thời Gian Luân dùng thế nào?”, “Anh Huy, cho ta bay thử một vòng đi!” Sự tươi trẻ của cô gái nhỏ xua tan phần nào dư âm u ám sau trận chiến kinh hoàng.
Bầu trời chuyển màu xám chì, sấm nổ ầm vang từ phía chân trời. Lý Vũ Nguyệt bỗng dừng lại, mắt tím lóe sáng:
— Có mai phục phía trước. Khí tức tà ác, không phải loại thông thường.
Dương Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng:
— Cố Minh Triết chưa từ bỏ. Chuẩn bị sẵn sàng.Chưa kịp dứt lời, bóng tối dày đặc tràn xuống, nhiệt độ tụt mạnh. Hai bên sườn núi, hàng loạt bóng áo choàng đen xuất hiện, ánh mắt đỏ rực, thần lực quỷ dị cuộn trào. Dẫn đầu là một kẻ gầy gò, mái tóc dài rối bời, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi dao.
— Dương Thiên, giao Hệ Thống Chúa Tể ra. Ta sẽ cho ngươi chết nhẹ nhàng. — Cố Minh Triết cất giọng lạnh lẽo như băng giá.
Dương Thiên không đáp, chỉ khẽ mỉm cười. Anh kích hoạt “Phản Đòn Chúa Tể”, truyền ý niệm cho nhóm: “Ai cũng có vai trò riêng. Phối hợp, không ai phải chết.”
Trần Gia Huy lao lên đầu tiên, luồng gió cuốn thân hình cậu như tên bắn, chém thẳng vào một sát thủ. Tên đó chưa kịp kêu lên đã bị hất văng, máu bắn tung tóe.
Ngọc Thanh Dao vung tay, rễ cây bật lên từ mặt đất, quấn chặt chân đám áo đen. Cô lướt qua, miệng cười khoái chí:
— Bọn này yếu thật, chẳng bằng lũ sói hoang ở thảo nguyên!
Một tên sát thủ vung đao lao tới, nhưng đại đao của Hàn Bách Lâm chém xuống như sấm sét. Lưỡi đao rực lửa, máu đen văng đầy đất. Hàn Bách Lâm không nói một lời, ánh mắt như thú dữ, khí thế khiến cả đám sát thủ run rẩy.
Âu Dương Thục đứng ở trung tâm, tay nắm lá bùa sáng xanh, ánh sáng bảo hộ phủ quanh nhóm. Bất cứ ai bị thương, vết máu liền kéo lại, lành lặn ngay tức khắc.
Cố Minh Triết nhíu mày, môi mỏng mím chặt. Hắn vung tay, bóng tối đặc quánh tràn ra, hàng chục bóng ma lượn lờ quanh nhóm Dương Thiên, tiếng gào thét rợn người.
Lý Vũ Nguyệt xoay nhẹ Thời Gian Luân, bóng ma lập tức chuyển động chậm lại, như bị giữ lại bởi dòng thời gian ngưng đọng. Dương Thiên siết tay cô, ánh bạc tím bùng lên, “Đảo Ngược Quy Tắc” được kích hoạt. Toàn bộ bóng ma hóa thành tro bụi, sát khí tan biến.
Cố Minh Triết lùi lại, mắt đỏ ngầu. Hắn triệu hồi một quái vật bóng tối khổng lồ, thân hình vặn vẹo, mắt đỏ lòm, gầm lên dữ tợn, vung vuốt tấn công.
Hàn Bách Lâm lao lên chắn trước, đại đao bổ xuống, nhưng móng vuốt quái v*t c*ng như thép, hất văng cả thân hình lực lưỡng. Ngọc Thanh Dao điều khiển dây leo quấn lấy chân nó, quái vật giãy mạnh, rễ cây bị xé toạc.
Trần Gia Huy bay vòng quanh, lưỡi gió sắc cứa liên tiếp vào thân quái vật, chỉ để lại vết xước mờ nhạt. Dương Thiên nhắm mắt, cảm nhận nhịp đập của hệ thống. Anh kích hoạt “Tái Tạo Kỹ Năng”, chọn “Thao Túng Bóng Tối” từ chính Cố Minh Triết.
Luồng bóng tối bùng lên quanh thân Dương Thiên, hòa quyện ánh bạc tím. Anh vung tay, bóng tối quấn lấy quái vật, ép nó co rúm lại rồi nuốt chửng vào vực sâu không đáy. Không gian lặng ngắt, chỉ còn tiếng th* d*c vang lên.
Cố Minh Triết tái mặt, mất đi quân át chủ bài. Hắn định rút lui thì Dương Thiên đã xuất hiện ngay trước mặt, ánh mắt xám bạc xoáy sâu vào tâm trí hắn.
— Ngươi chỉ là con cờ thất bại trong trò chơi của Hệ Thống. Nếu còn xuất hiện, ta sẽ xóa ngươi khỏi thế giới này, cả linh hồn lẫn ký ức.
Cố Minh Triết run rẩy, ánh mắt hằn căm hận, lùi nhanh vào bóng tối, biến mất cùng tàn dư sát thủ.
Sau trận chiến, nhóm đồng đội th* d*c, ai nấy đều có vết xước, nhưng không ai gục ngã. Âu Dương Thục kiểm tra từng người, ánh mắt dịu dàng, động tác cẩn trọng. Ngọc Thanh Dao ngồi bệt xuống, vừa thở vừa cười:
— Chúa Tể đúng là khác biệt! Đánh nhau còn tranh thủ học trộm kỹ năng đối thủ. Thú vị thật!
Trần Gia Huy búng tay, gió nhẹ cuốn lá khô bay vòng quanh đầu:
— Được làm đồng đội với các ngươi, đời ta mãn nguyện rồi!
Hàn Bách Lâm chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Dương Thiên, như ngầm hứa: “Ngươi còn sống, ta còn chiến đấu.”
Lý Vũ Nguyệt liếc nhìn Dương Thiên, ánh tím sâu thẳm, khẽ hỏi nhỏ:
— Có từng nghĩ, đến lúc nào đó, chính chúng ta cũng sẽ là mục tiêu của những kẻ từng gọi là đồng minh?
Dương Thiên im lặng, rồi đáp nhẹ:
— Nếu có ngày ấy, ta sẽ là người đầu tiên rút kiếm, để bảo vệ điều xứng đáng.
Ánh mắt hai người giao nhau, lặng thinh mà thấu hiểu.
Đêm buông xuống, nhóm nhỏ dựng trại tạm dưới tán cây khô. Âu Dương Thục nhóm lửa, mùi thuốc thơm lan tỏa xua đi giá lạnh. Trần Gia Huy kể chuyện cười, Ngọc Thanh Dao tranh phần trinh sát, đôi lúc lặng lẽ quan sát Dương Thiên với ánh mắt hiếu kỳ.
Hàn Bách Lâm ngồi im bên mép trại, đại đao luôn trong tầm tay. Lý Vũ Nguyệt tựa lưng vào thân cây, ánh mắt tím nhìn xa xăm, nơi ánh sáng bạc tím của Hệ Thống vẫn le lói giữa bầu trời đen.
Dương Thiên mở giao diện hệ thống, kiểm tra phần thưởng: “Kỹ năng mới: Thao Túng Bóng Tối (cấp 1), Phòng Ngự Tuyệt Đối (cấp 1), Hồi Phục Tăng Cường.” Mỗi kỹ năng là thành quả từ đối thủ vừa bại trận, được hệ thống hấp thụ, tái tạo và tăng cường. Anh cảm nhận quyền năng cuộn chảy trong từng mạch máu, nhưng sâu trong lòng vẫn còn một khoảng trống lặng lẽ.
Hệ thống vang lên, lần này lạnh lùng hơn:
“Cảnh báo: Các phản diện cấp cao đã xác định vị trí nhóm Chúa Tể. Chuẩn bị sát thủ đổ máu. Đề nghị: Thắt chặt lòng tin, củng cố phòng ngự, sẵn sàng đối đầu với thế lực lớn hơn.”
Dương Thiên trầm ngâm nhìn vào bóng tối. Anh biết rõ, đêm nay chỉ là khởi đầu. Những kẻ mạnh hơn, hiểm ác hơn sẽ sớm tìm đến. Nhưng giờ đây, bên cạnh anh không chỉ là đồng đội – mà là những mảnh ghép đầu tiên của một thế lực mới, sẵn sàng đổ máu vì nhau và vì lý tưởng lớn hơn bản thân.
Xa trong bóng tối, những ánh mắt khác lặng lẽ dõi theo. Ẩn sau màn sương, từng tiếng thì thầm vang lên: “Hệ Thống Chúa Tể... nhóm của hắn đã hình thành. Đại cuộc đã tới lúc chuyển mình.”
Gió đêm rít qua vách đá, mang theo mùi máu tươi và dự cảm về một trận huyết chiến chưa từng có. Trên bầu trời, ánh bạc tím của Chúa Tể vẫn le lói, như lời thách thức gửi tới mọi thế lực đang ẩn mình trong bóng tối.
Trong tim Dương Thiên, ngọn lửa quyết tâm âm ỉ cháy. Anh biết, phía trước chỉ toàn sát khí, nhưng cũng chính nơi đổ máu ấy, thần linh mới có thể tái sinh.