Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể

Chương 8: Thiên Hỏa Lưu Ly

Tiếng trống trận vừa dứt, cổng bắc đấu trường nổ tung như bị một bàn tay khổng lồ xé toạc. Từng tảng đá vỡ vụn, bụi lửa bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đỏ không khí vốn đã đặc quánh sát khí. Đoàn người áo đỏ sẫm tiến vào, bước chân đều tăm tắp, sát khí như sóng ngầm cuộn trào. Dẫn đầu là một nam nhân vạm vỡ, tóc vàng rực như ánh mặt trời nung chảy, đôi mắt lạnh lẽo không mang lấy chút tình người. Mỗi bước chân của hắn để lại vết cháy xám nham nhở trên nền đá cứng.

Khán đài trở nên náo loạn. Những kẻ từng hò reo tên Dương Thiên giờ đây nín thở, đôi mắt dán vào người đàn ông vừa xuất hiện. Các trưởng lão giáo phái nhấp nhổm không yên, ánh mắt lo lắng xen lẫn sợ hãi.

Lý Vũ Nguyệt khẽ nghiêng người, ánh mắt tím sâu thẳm ánh lên tia cảnh giác. Nàng đặt tay lên chuôi kiếm, vai hơi rung nhẹ như sẵn sàng hóa thành lưỡi dao xé toạc bất cứ hiểm họa nào. Dương Thiên không cần quay đầu, thần sắc vẫn điềm tĩnh. Hệ Thống lạnh lùng truyền dữ liệu vào tâm trí anh: “Tần Hạo Nhiên. Võ giả hệ hỏa cấp Thần Lực 6. Đặc tính: Thiên Hỏa Lưu Ly. Tình trạng: Nguy hiểm cực độ.”

Tần Hạo Nhiên dừng lại, ánh mắt quét qua đấu trường, rồi khóa chặt vào Dương Thiên. Hắn cất giọng khàn đặc, từng tiếng như lửa đốt da thịt:

— Dương Thiên. Đấu trường này không có chỗ cho kẻ ăn may. Hôm nay, hoặc ngươi quỳ xuống nhận thua, hoặc chết dưới lửa Thiên Hỏa Lưu Ly của ta.

Sau lưng hắn, mười hai võ giả áo đỏ lặng lẽ xếp thành hàng, khí thế hừng hực như lò rèn giữa trời đông giá. Không ai dám bén mảng tới gần, kể cả các trưởng lão từng ngang dọc giang hồ.

Trần Gia Huy nuốt nước bọt, thì thào với Ngọc Thanh Dao:

— Tần Hạo Nhiên… Lửa của hắn nghe đồn có thể thiêu cháy cả một tòa thành.

Ngọc Thanh Dao nheo mắt, cảm nhận rõ linh khí thực vật quanh đấu trường đã bị nung khô, chỉ còn lại mùi tro tàn nồng nặc. Âu Dương Thục bước tới gần Dương Thiên, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn:

— Lùi lại một chút, ta sẽ dựng khiên bảo vệ. Đừng để lửa của hắn chạm tới.

Hàn Bách Lâm siết chặt đại đao, ánh mắt sắc lạnh như muốn xé toạc mọi vật chắn trước mặt.

Dương Thiên giữ nguyên vẻ thản nhiên, ánh bạc trong mắt càng sâu thẳm. Hệ Thống truyền âm sắc lạnh: “Cảnh báo: Thiên Hỏa Lưu Ly có thể đốt cháy mọi kết giới, năng lượng và sinh mệnh. Đề nghị sử dụng quyền năng tái tạo kỹ năng. Nhiệm vụ: Sống sót sau khi đối đầu Tần Hạo Nhiên. Phần thưởng: Kỹ năng hệ hỏa đặc biệt.”

Tần Hạo Nhiên nhếch môi cười khẩy, lửa đỏ cuộn trào trong lòng bàn tay. Không khí quanh hắn méo mó, đá dưới chân nứt toác. Hắn dừng lại, ánh mắt lạnh như thép nung đỏ:

— Chúa Tể? Ở Đại Lục này, chỉ kẻ mạnh mới có quyền sống. Ngươi muốn thử, cứ việc.

Dương Thiên đáp, giọng khô lạnh:

— Ta chờ.

Tần Hạo Nhiên giơ tay, một quả cầu lửa khổng lồ xuất hiện, ánh sáng đỏ rực chiếu rọi khắp đấu trường. Hắn gầm lên:

— Để xem ngươi chịu được bao lâu dưới Thiên Hỏa Lưu Ly!

Quả cầu lửa phóng thẳng về phía Dương Thiên. Sóng nhiệt bốc lên, đá dưới chân Dương Thiên nổ tung thành bụi tro. Lý Vũ Nguyệt lao tới, Thời Gian Luân trong tay tỏa sáng tím nhạt, làm chậm dòng lửa trong khoảnh khắc. Nhưng Thiên Hỏa Lưu Ly như thể không tuân theo quy luật vật lý, xuyên thủng vòng bảo hộ, ánh lửa nuốt trọn lấy hai người.

Trần Gia Huy thét lên:

— Đại ca! Nguyệt tỷ!

Âu Dương Thục dựng khiên ánh sáng, nhưng lửa đỏ đã cuốn sát, khiến cô lùi lại, sắc mặt tái nhợt. Hàn Bách Lâm cầm đại đao che chắn, ánh mắt lạnh băng.

Bên trong biển lửa, Dương Thiên cảm nhận sức nóng như muốn thiêu cháy cả ý chí. Lớp thần lực xám bạc quanh anh bị bào mòn từng chút. Hệ Thống nhắc nhở: “Thiên Hỏa Lưu Ly: Đặc tính phân giải tất cả năng lượng, chỉ sức mạnh Luật Tắc hoặc thần khí bậc cao mới chống lại được. Đề nghị tái tạo kỹ năng đã từng gặp.”

Dương Thiên nhắm mắt, quét qua hàng trăm kỹ năng trong kho Hệ Thống. Anh chọn “Khiên Tinh Không”—lớp bảo hộ từng cướp được từ giáo phái tà ác. Một màng ánh bạc bao phủ lấy anh và Lý Vũ Nguyệt, nhưng Thiên Hỏa Lưu Ly liên tục gặm nhấm, xuyên thủng từng lớp phòng ngự.

Anh truyền ý niệm cho Lý Vũ Nguyệt:

— Sẵn sàng, ta sẽ chủ động tấn công.

Lý Vũ Nguyệt gật nhẹ, Thời Gian Luân trong tay rung lên, sẵn sàng đảo ngược thời gian nếu nguy cấp.

Dương Thiên mở mắt, ánh bạc sắc lạnh lóe lên. Anh kích hoạt “Tái Tạo Kỹ Năng”, chọn ngay Thiên Hỏa Lưu Ly vừa quan sát được. Một luồng khí đỏ tím bùng lên trong lòng bàn tay, hình thành ngọn lửa trong suốt, óng ánh như lưu ly, nhiệt lượng kinh hoàng.

Khán đài sửng sốt. Các trưởng lão kinh hoàng:

— Không thể nào… Hắn vừa học được Thiên Hỏa Lưu Ly giữa trận?

Tần Hạo Nhiên cũng chết lặng, rồi bật cười dữ dội:

— Ngươi tưởng chỉ cần nhìn là dùng được sao? Thiên Hỏa Lưu Ly là huyết mạch Tần gia, ngoài ta ra không ai có thể khống chế!

Dương Thiên không đáp, ánh bạc trong mắt càng sâu. Anh vung tay, ngọn lửa lưu ly tràn ra, hóa thành roi lửa quất thẳng về phía Tần Hạo Nhiên.

Hai luồng Thiên Hỏa Lưu Ly va chạm, ánh sáng bùng lên chói lòa. Sóng xung kích cuốn tung mọi thứ. Đấu trường rung chuyển, khán giả hoảng loạn bỏ chạy. Tần Hạo Nhiên gầm lên, toàn thân hóa thành một pho tượng lửa, lao vào Dương Thiên, từng cú đấm mang theo lửa lưu ly phá tan phòng ngự.

Dương Thiên lùi lại nửa bước, thần lực dồn vào nắm đấm. Lửa bạc và lửa lưu ly quấn lấy nhau, không ai chịu nhường ai. Trần Gia Huy vận linh khí, gió cuốn lên che chắn cho đồng đội. Ngọc Thanh Dao tung dây leo kéo những người yếu thế rời khỏi vùng nguy hiểm.

Âu Dương Thục phối hợp với Hàn Bách Lâm giữ vững vòng bảo hộ, không để lửa lan tới khán đài. Trong tâm trí Dương Thiên, Hệ Thống phân tích liên tục: “Thiên Hỏa Lưu Ly: Bản thể là lửa nguyên thủy, đốt cháy mọi vật chất, cần nguồn thần lực cực lớn. Đề nghị kết hợp kỹ năng hệ thần, tăng cường sức mạnh.”

Anh lập tức kích hoạt “Uy Thần”, thần lực xám bạc hòa quyện với lửa lưu ly, tạo thành ngọn lửa hai màu xoáy tròn quanh thân. Tần Hạo Nhiên nhận ra sự khác biệt, lùi lại, ánh mắt hoang mang:

— Ngươi… ngươi đã làm gì với Thiên Hỏa Lưu Ly của ta?

Dương Thiên mỉm cười lạnh nhạt:

— Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi biết dùng lửa sao?

Anh vung tay, ngọn lửa hai màu hóa thành trảo lửa khổng lồ, chụp xuống Tần Hạo Nhiên. Hắn gầm lên, đẩy Thiên Hỏa Lưu Ly lên cực hạn, thân thể hóa thành cột lửa ngập trời, va chạm dữ dội với trảo lửa của Dương Thiên. Không khí rạn vỡ, mặt đất nổ tung, đá văng tứ phía. Khán giả bên ngoài càng lúc càng ít, chỉ còn những kẻ liều lĩnh nán lại.

Tần Hạo Nhiên cố gắng điều khiển lửa, nhưng càng đánh càng bị lửa hai màu của Dương Thiên áp đảo. Sức mạnh thần lực của anh như vực sâu không đáy, mỗi đòn tấn công đều khiến ngọn lửa của Tần Hạo Nhiên yếu đi trông thấy.

Lý Vũ Nguyệt bước tới, ánh mắt tím lạnh lẽo. Cô kích hoạt Thời Gian Luân, làm chậm chuyển động của Tần Hạo Nhiên trong khoảnh khắc, mở ra cơ hội. Dương Thiên không bỏ lỡ, tung quyền vào ngực đối thủ, thần lực dội ra như sóng vỡ bờ. Tần Hạo Nhiên bị hất văng, máu phun ra từ khóe miệng.

Đám võ giả áo đỏ phía sau gào lên, tạo thành trận pháp hỏa diễm bao vây Dương Thiên và đồng đội. Ngọc Thanh Dao nhanh nhẹn tung dây leo, kéo ngã hàng đầu, làm rối loạn đội hình. Hàn Bách Lâm vung đại đao, chém rụi từng luồng lửa chắn đường. Âu Dương Thục vừa trị liệu vừa dựng khiên bảo vệ, giữ cho đồng đội không ai ngã xuống.

Tần Hạo Nhiên gượng đứng, đôi mắt đỏ rực như lửa cạn linh hồn. Hắn rút viên ngọc đỏ tươi, bóp nát trong lòng bàn tay. Ngọn lửa quanh người bùng lên dữ dội, thân thể như hóa thành Tinh Hỏa Nhân:

— Dương Thiên! Ngươi dám sỉ nhục Tần gia, hôm nay ta sẽ thiêu ngươi thành tro bụi!Dương Thiên cảm nhận sát khí sắc như dao cắt. Hệ Thống cảnh báo: “Đối thủ sử dụng bảo vật cấm kỵ. Nguy cơ vượt ngưỡng an toàn. Đề nghị giải phóng toàn bộ thần lực.”

Không chút do dự, anh dồn toàn bộ thần lực, ngọn lửa hai màu quanh thân bùng lên dữ dội, như mặt trời thứ hai trên đấu trường. Hai ngọn lửa – một đỏ rực, một bạc tím lạnh lẽo – va chạm giữa không trung, tạo thành bức tường lửa khổng lồ che kín bầu trời. Sức nóng khiến mọi thứ trong phạm vi trăm trượng tan chảy, tiếng nổ vang dội như sấm rền.

Tần Hạo Nhiên lao vào giữa bức tường lửa, tung quyền liên tiếp, mỗi cú đấm mang ý chí bất khuất của một chiến thần điên loạn. Nhưng càng đánh, hắn càng kiệt sức. Thần lực trong cơ thể bị lửa hai màu của Dương Thiên hút cạn, ngọn lửa lưu ly dần biến sắc, trở nên nhạt nhòa.

Dương Thiên nhắm mắt, cảm nhận từng dòng năng lượng chảy qua huyết mạch. Anh hiểu rõ: Đây là thời khắc quyết định – hoặc chiến thắng, hoặc bị thiêu cháy mãi mãi trong lửa đối thủ.

Anh mở mắt, ánh bạc phủ kín đồng tử, vung tay kết ấn:

— Thiên Hỏa Lưu Ly – Hủy Diệt Luân!

Vòng lửa khổng lồ xoáy tròn quanh thân, cuốn lấy Tần Hạo Nhiên, nuốt trọn hắn vào tâm lửa. Tiếng hét của Tần Hạo Nhiên vang vọng khắp đấu trường, rồi tắt lịm.

Khi lửa tan đi, chỉ còn một thân người quỳ rạp, toàn thân cháy sém, ánh mắt tuyệt vọng ngước nhìn Dương Thiên. Khán giả chết lặng. Các trưởng lão giáo phái không dám thở mạnh. Đám võ giả áo đỏ đồng loạt quỳ xuống, run rẩy.

Tần Hạo Nhiên gắng gượng, giọng khản đặc:

— Dương Thiên… ngươi… đã thắng… Nhưng Tần gia sẽ không tha cho ngươi… Ngươi đã cướp đi Thiên Hỏa Lưu Ly… Sẽ có ngày… ngươi phải trả giá…

Dương Thiên tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt đối thủ, giọng lạnh như băng:

— Ngươi muốn báo thù, cứ đến. Nhưng từ hôm nay, ngọn lửa của Tần gia đã đổi chủ.

Tần Hạo Nhiên cười khan, máu trào ra từ khóe môi. Đám võ giả áo đỏ vội vàng đỡ hắn dậy, ánh mắt thù hận như lưỡi dao.

Lý Vũ Nguyệt đứng phía sau, ánh mắt không chút gợn sóng. Cô thì thầm:

— Chúng ta vừa kết thêm một thâm thù sâu sắc.

Dương Thiên gật nhẹ. Sát khí của Tần gia như một vết xước khắc sâu lên số phận, nhưng lòng anh không hề dao động.

Hệ Thống vang lên, âm thanh lạnh lẽo:

“Nhiệm vụ hoàn thành: Đánh bại Tần Hạo Nhiên. Phần thưởng: Kỹ năng ‘Thiên Hỏa Lưu Ly’, điểm kinh nghiệm lớn, xác lập Tần gia là kẻ thù truyền kiếp. Cảnh báo: Tần gia sẽ huy động toàn bộ lực lượng truy sát.”

Trần Gia Huy chạy tới, mặt mày chưa hết bàng hoàng:

— Đại ca, lần này chúng ta đắc tội lớn rồi…

Âu Dương Thục nhẹ nhàng lau máu trên tay Dương Thiên, giọng dịu dàng:

— Đừng tự trách. Nếu hôm nay ngươi không mạnh hơn hắn, cả bọn đã bị thiêu sống rồi.

Hàn Bách Lâm lặng lẽ siết đại đao, ánh mắt kiên định:

— Dù là Tần gia hay bất cứ ai, đi theo Dương Thiên, ta không sợ.

Ngọc Thanh Dao liếc quanh, thấp giọng:

— Chưa chắc mọi chuyện đã kết thúc. Ta thấy có kẻ khác đang chờ ra tay.

Dương Thiên liếc mắt về phía khán đài, nơi Cố Minh Triết đứng lặng lẽ trong bóng tối, mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi. Phía sau, vài bóng áo choàng đen lặng lẽ rời đi, mang theo tin tức về trận chiến vừa xảy ra.

Bầu không khí trong đấu trường nặng như đá đè. Mùi máu và tro tàn quyện vào nhau, ám ảnh tất cả những ai còn ở lại.

Dương Thiên đứng thẳng, ánh bạc lạnh lùng phủ kín gương mặt. Anh biết rõ: Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc truy sát đẫm máu. Tần gia, giáo phái tà ác, những thế lực giấu mặt—tất cả sẽ không để anh yên.

Hệ Thống vang lên, lần này âm điệu trầm hơn thường lệ:

“Nhiệm vụ mới: Săn lùng kẻ phản nghịch – Cố Minh Triết. Mức nguy hiểm: SSS+. Phần thưởng: Truy cập tầng cửa hàng bị khóa. Cảnh báo: Kẻ thù đang tập hợp, vòng vây siết chặt.”

Lý Vũ Nguyệt tiến sát, giọng khẽ như gió:

— Chúng ta có bao nhiêu thời gian?

Dương Thiên không đáp ngay. Anh nhìn lên bầu trời nhuốm màu lửa đỏ, linh cảm cơn bão còn kinh hoàng hơn đang kéo tới.

Trần Gia Huy nhíu mày:

— Ta vừa nghe tin, Cố Minh Triết đã gửi lời thách đấu. Hắn tuyên bố: “Chúa Tể thật sự chỉ có một. Kẻ còn lại, chỉ là rác rưởi.”

Hàn Bách Lâm đặt tay lên vai Dương Thiên, giọng chắc nịch:

— Đại ca, dù là ai tới, chúng ta cũng không lùi bước.

Âu Dương Thục mỉm cười dịu dàng:

— Miễn còn đồng đội, còn niềm tin, chúng ta sẽ không thua.

Ngọc Thanh Dao siết chặt nắm tay, ánh mắt rực lên quyết tâm:

— Đã tới nước này, chỉ có tiến lên.

Dương Thiên nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh mới hòa vào huyết quản. Anh hiểu, mỗi lần thăng cấp, mỗi kỹ năng mới—đều là một nấc thang tiến gần hơn tới vận mệnh thần linh, cũng là một bước chìm sâu vào vòng xoáy thù hận và hiểm nguy.

Khán đài dần trống vắng, chỉ còn những vết cháy đen và mùi máu tanh vương vất. Xa xa, bóng áo choàng đen của Cố Minh Triết khuất dần sau màn đêm, ánh mắt đỏ như lửa ma quái vẫn dõi theo từng bước chân của Dương Thiên.

Và ở nơi xa nhất của đấu trường, một giọng nói lạnh lẽo vọng ra từ bóng tối:

— Dương Thiên… Hãy chuẩn bị. Trò chơi thực sự… mới chỉ bắt đầu.