Không khí trong cổ khu linh thú đặc quánh, lạnh giá như thể mọi âm thanh và chuyển động đều bị hút cạn. Cả nhóm vừa đặt chân tới, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trên thảm rễ cây đan chằng chịt. Sương trắng lơ lửng dày đặc sát mặt đất, che lấp mọi đường nét của rừng già, khiến mỗi bước đi như dấn sâu vào một vùng ký ức xa xưa của Đại Lục.
Dương Thiên dừng lại, ánh mắt xám bạc quét khắp không gian. Sự cảnh giác thấm sâu vào từng giác quan anh, cảm nhận rõ từng luồng khí lạ đan xen giữa những bóng hình ẩn hiện dưới tán lá tối mờ. Lý Vũ Nguyệt lặng lẽ đứng cạnh, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt sâu thẳm không gợn sóng, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ hiểm họa nào.
Đội hình xiết chặt, mỗi người giữ vị trí, không ai phát ra một tiếng động thừa. Hàn Bách Lâm đi đầu, lưng thẳng như một tấm khiên thép. Ngọc Thanh Dao đi sau, ngón tay luôn đặt lên túi hạt giống. Trần Gia Huy và Âu Dương Thục chia nhau hai cánh, mắt liên tục đảo quanh, cảm nhận mọi biến động.
Bất chợt, từ bụi rậm phía trước, một tiếng rít vang lên. Một con linh lang khổng lồ xuất hiện, bộ lông xám tro dựng đứng, đôi mắt vàng rực sáng lên trong bóng tối. Nó gầm gừ, răng nanh nhe ra, không giấu nổi sự cảnh giác lẫn thù địch.
Hàn Bách Lâm lập tức chắn lên trước, đại đao trong tay ánh lên sắc lạnh. Trần Gia Huy nhích về bên phải, khí gió lượn quanh người. Ngọc Thanh Dao lùi lại, tay chuẩn bị gọi dây leo hỗ trợ. Không ai hành động vội, cả nhóm giữ vững thế trận.
Dương Thiên đưa tay ra hiệu, ánh mắt lạnh lùng nhưng vững vàng. Anh tiến lên một bước, ý chí lan tỏa như sóng ngầm. Linh lang gầm lên, nhưng không tấn công, chỉ đứng chắn lối, lông dựng ngược, tai cụp xuống như vừa phòng bị vừa chờ đợi.
Một giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau con thú:
— Xin đừng làm hại nó… Nó chỉ muốn bảo vệ lãnh địa thôi!
Từ trong bóng rậm, một thiếu nữ bước ra, mái tóc bím đôi đung đưa trên vai, váy hoa lấm lem bùn đất. Đôi mắt trong veo ánh lên vẻ lo lắng, nhưng vẫn dũng cảm đối diện đoàn người. Cô đặt tay lên lưng linh lang, lập tức con thú dịu lại, ánh mắt hung dữ chuyển thành cảnh giác dè chừng.
Âu Dương Thục thở nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn cô gái. Trần Gia Huy nhếch môi, thì thầm:
— Có vẻ linh thú ở đây tin cô ấy hơn bất kỳ ai…
Thiếu nữ cúi đầu chào, giọng run run nhưng thành thật:
— Xin các vị đừng làm hại linh lang. Chúng tôi không muốn gây chiến với nhân loại, chỉ muốn bảo vệ vùng đất này.
Dương Thiên quan sát kỹ, nhận ra quanh thiếu nữ là những vòng sóng năng lượng dịu nhẹ, hòa quyện cùng khí tức linh thú. Anh mở giao diện hệ thống, dòng thông tin hiện lên rõ ràng:
“Hứa Tiểu Vân – Giao cảm linh thú bậc cao. Năng lực: Kết nối tâm linh với sinh vật, triệu hồi thú hộ vệ, thiết lập giao ước liên minh. Đặc biệt: Có thể trở thành cầu nối giữa nhân loại và quần thể linh thú cổ đại.”
Anh hỏi, giọng điềm tĩnh:
— Cô là người dẫn đường ở đây?
Hứa Tiểu Vân gật đầu, ánh mắt vẫn chưa hết sợ hãi:
— Em là người của làng Linh Mộc, sống cùng linh thú từ nhỏ. Dạo gần đây có nhiều thế lực lạ xâm nhập, linh thú nổi giận, làng bị tàn phá. Em chỉ muốn tìm người giúp đỡ, không ngờ gặp được các vị…
Ngọc Thanh Dao bước lên, mắt sáng lấp lánh:
— Cô có biết trong cổ khu này giấu điều gì đặc biệt không? Chúng tôi đang tìm nguồn gốc hệ thống, nghe nói nơi đây có tàn tích thần điện cổ.
Hứa Tiểu Vân lắc đầu, giọng khẽ khàng:
— Em chỉ nghe các trưởng lão kể, sâu trong cổ khu có thần điện cổ xưa, nơi các vị thần từng giáng lâm, lập giao ước với linh thú. Nhưng lâu rồi không ai dám lại gần, vì ma thú và cạm bẫy kỳ dị canh giữ…
Dương Thiên liếc sang Lý Vũ Nguyệt. Cô gật nhẹ, ánh mắt lặng lẽ suy tư.
Anh tiếp tục, giọng đều đặn:
— Nếu dẫn chúng ta vào sâu hơn, cô có thể kiểm soát linh thú ở đây không?
Hứa Tiểu Vân do dự, rồi lấy hết can đảm:
— Em có thể thuyết phục một số linh thú không tấn công, nhưng càng vào sâu, sẽ có những sinh vật không nghe lời em. Nếu các vị bảo vệ em, em sẽ dẫn đường.
Dương Thiên gật đầu. Anh đặt tay lên vai Hứa Tiểu Vân, truyền một luồng khí ấm áp. Cô bé giật mình, cảm giác an toàn tràn ngập.
Trong ý thức Dương Thiên, Hệ Thống Chúa Tể thông báo:
“Nhiệm vụ phụ: Thiết lập giao ước liên minh với Hứa Tiểu Vân. Phần thưởng: Quyền truy cập giao cảm linh thú, mở khóa thông tin thần điện cổ.”
Không cần nói thêm, anh ra hiệu cho nhóm sẵn sàng. Hứa Tiểu Vân dẫn đầu, linh lang lớn đi cạnh, mắt luôn dõi về phía Dương Thiên. Không khí mỗi lúc một lạnh, tiếng gió rít qua kẽ đá, từng đám linh thú nhỏ nấp giữa rễ cây, quan sát với vẻ tò mò lẫn cảnh giác.
Trần Gia Huy khẽ nói với Ngọc Thanh Dao:
— Ở đây khiến ta lạnh sống lưng thật.
Ngọc Thanh Dao lắc đầu, bàn tay không rời túi hạt giống.
Âu Dương Thục nhẹ nhàng hỏi Hứa Tiểu Vân:
— Em biết rõ các lối tắt và nơi nguy hiểm không?
Hứa Tiểu Vân gật đầu:
— Có một đường vòng qua suối linh hồn, ít ma thú hơn, nhưng phải vượt cầu đá mục nát. Nếu đi thẳng sẽ gặp ổ Hắc Báo Nguyệt Dạ, rất nguy hiểm.
Dương Thiên quyết định ngay:
— Đi đường vòng. Ưu tiên an toàn, không cần mạo hiểm.
Cả nhóm đồng ý, men theo lối nhỏ phủ rêu xanh. Sương mù dày đặc, từng bóng đen lướt qua trong màn sương, nhưng nhờ Hứa Tiểu Vân, không linh thú nào tấn công.
Đi một đoạn, trước mặt hiện ra con suối mờ ảo, nước trong vắt phản chiếu ánh sáng kỳ lạ. Một cây cầu đá nhỏ vắt ngang, đá phủ rêu trơn trượt.
Trần Gia Huy thử bước lên, lập tức một luồng khí lạnh tràn đến, khiến cậu lùi lại.
Lý Vũ Nguyệt tiến lên, mắt tím lóe sáng:
— Có trận pháp phong ấn ký ức ở đây. Qua cầu mà không giải, sẽ lạc mãi trong sương.
Dương Thiên mở giao diện hệ thống, dùng quyền “Chúa Tể” quét trận pháp. Dòng mã hiện ra, anh nhanh chóng xác định điểm yếu, nhấn lệnh “Giải trừ phong ấn ký ức”.
Một vầng sáng nhỏ từ lòng bàn tay anh quét dọc cây cầu. Sương mù tan biến, mặt đá thật lộ ra. Hứa Tiểu Vân kinh ngạc, ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ.
— Các vị… là thần sao?
Dương Thiên lắc đầu:
— Chỉ là người biết cách bẻ gãy xiềng xích của thế giới này.
Không hỏi thêm, Hứa Tiểu Vân dẫn đầu bước qua cầu, linh lang đi cạnh. Cả nhóm nối đuôi nhau, ai cũng cảm thấy áp lực vô hình tan biến khi qua nửa cầu.
Bên kia suối, cổ khu mở rộng thành thung lũng nhỏ, cây cối thấp dần, lộ ra bãi đất trống nơi ánh sáng yếu ớt chiếu xuống. Ở giữa bãi là một vòng tròn đá cổ phủ đầy rêu xanh và ký hiệu lạ.
Hứa Tiểu Vân dừng lại, quay sang Dương Thiên:
— Đây là nơi các vị thần từng lập giao ước với linh thú. Muốn thiết lập liên minh, phải hoàn thành nghi thức ở đây.
Dương Thiên gật đầu, bước vào vòng đá. Lý Vũ Nguyệt theo sát, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh. Các linh thú nhỏ xuất hiện từ bụi rậm, lặng lẽ quan sát.
Hứa Tiểu Vân đứng đối diện anh, tay run run đặt lên tảng đá lớn nhất ở trung tâm. Một luồng sáng xanh nhạt tỏa ra, bao bọc lấy cô. Cô nhắm mắt, thì thầm cổ ngữ, âm thanh vang vọng như gió rừng thầm thì.
Linh thú từ các góc khuất tiến lại gần, đầu cúi thấp, ánh mắt thuần phục. Linh lang ngẩng cao đầu, hú lên trầm lắng, thay lời kêu gọi đồng loại.
Dương Thiên nhắm mắt, mở kênh giao tiếp hệ thống, kết nối ý chí với giao cảm của Hứa Tiểu Vân. Một cảm giác lạ lẫm lan tỏa: anh cảm nhận rõ sự sợ hãi, nỗi đau và hy vọng của bầy linh thú – bất an trước nhân loại, nhưng khát vọng được sống yên bình.
Anh lên tiếng, giọng trầm vang:
— Ta không đến để xâm chiếm hay hủy diệt. Ta muốn hợp tác, muốn linh thú và nhân loại cùng tồn tại. Hứa Tiểu Vân, em sẵn sàng lập giao ước chứ?
Cô bé mở mắt, ánh nhìn rạng rỡ:
— Em tin các vị. Nếu có thể giúp linh thú và làng em an toàn, em nguyện lập giao ước.
Dương Thiên giơ tay, lòng bàn tay phát sáng, dòng năng lượng hệ thống hòa vào giao cảm linh thú. Hai nguồn sức mạnh giao hòa, trận gió mạnh nổi lên, bụi cây rung động, ánh sáng từ vòng đá bùng lên bao phủ hai người.
Âu Dương Thục nhíu mày lo lắng. Hàn Bách Lâm siết chặt đại đao, sẵn sàng ứng phó. Ngọc Thanh Dao chăm chú quan sát, mắt tràn ngập tò mò.
Một tia sáng xanh bạc nối giữa tay Dương Thiên và Hứa Tiểu Vân. Ký hiệu cổ đại hiện lên quanh vòng tròn, tỏa ánh sáng nhạt rồi nhập vào cơ thể hai người.
Hệ Thống Chúa Tể vang lên trong ý thức Dương Thiên:
“Liên minh nhân-thú: Đang thiết lập. Quyền truy cập giao cảm linh thú đã mở khóa. Nhận được thông tin tàn tích thần điện cổ.”
Nghi thức vừa hoàn tất, linh lang và các linh thú trong khu vực đồng loạt quỳ rạp, cúi đầu hướng về phía Dương Thiên và Hứa Tiểu Vân. Không khí cổ khu bỗng yên bình lạ thường, như một làn gió mới vừa thổi qua vùng đất cổ tích.
Hứa Tiểu Vân thở phào, mặt rạng rỡ, má lúm đồng tiền nổi bật. Cô nhìn Dương Thiên, ánh mắt tràn đầy niềm tin:
— Cảm ơn các vị. Em cảm nhận được, linh thú đã chấp nhận các vị là bạn, không còn sợ hãi nữa.
Dương Thiên khẽ mỉm cười. Trong tâm trí, luồng thông tin mới tuôn trào: bản đồ tàn tích thần điện, vị trí cạm bẫy, lối đi bí mật, cùng một dòng mã dữ liệu lạ ký hiệu “Nguồn Gốc Hệ Thống – Cấm Địa”.Anh chia sẻ thông tin cho đồng đội qua kênh ý thức.
Lý Vũ Nguyệt nhíu mày:
— Thần điện cổ nằm sâu dưới lòng đất, được bảo vệ bởi bốn lớp trận pháp. Nơi đó có dấu vết về Hệ Thống gốc, cũng là mục tiêu của Cố Minh Triết và các giáo phái tà ác.
Trần Gia Huy hít sâu:
— Chúng ta phải đến trước bọn chúng. Nếu quyền năng nguồn gốc rơi vào tay kẻ xấu, hậu quả khó lường.
Hàn Bách Lâm trầm giọng:
— Có đường tắt nào không?
Hứa Tiểu Vân chỉ lên bản đồ khắc trên đá:
— Có một lối đi dưới lòng đất, xuyên qua hang ổ Vượn Đá Đầu Đỏ. Nếu đánh thức chúng sẽ rất nguy hiểm, nhưng có thể đến thần điện nhanh hơn.
Âu Dương Thục nói:
— Ta có thể tạo khiên bảo vệ, giúp mọi người vượt qua, nhưng cần chuẩn bị.
Dương Thiên cân nhắc, ánh mắt lạnh lẽo:
— Không còn lựa chọn. Chúng ta đi đường tắt, ưu tiên tốc độ. Nếu gặp nguy hiểm, ta sẽ xử lý.
Anh chuyển lệnh hệ thống, tăng cường năng lực nhóm, kích hoạt trạng thái “Tăng tốc – 15 phút”. Cả đội cảm nhận sức mạnh tuôn trào, mọi giác quan trở nên sắc bén.
Hứa Tiểu Vân dẫn đường, nhóm tiến vào khe núi nhỏ ẩn sau bụi rậm. Hang động tối om, ánh sáng yếu ớt từ viên dạ minh châu trên tay Ngọc Thanh Dao. Không khí trong hang nặng nề, mùi rêu phong ẩm mốc, thỉnh thoảng vang lên tiếng động lạ phía trước.
Đi một đoạn, tiếng gầm vang lên, vách đá rung chuyển. Ba con vượn đá khổng lồ xuất hiện, mắt đỏ rực như lửa, tay chân lực lưỡng.
Hàn Bách Lâm lao lên, đại đao chắn cú đấm vượn đá. Âu Dương Thục tung khiên sáng, bảo vệ đội. Trần Gia Huy di chuyển như gió, quấy rối khiến vượn đá phân tâm. Ngọc Thanh Dao điều khiển dây leo trói chân một con.
Dương Thiên mở giao diện hệ thống, nhấn lệnh “Tê liệt – 30 giây”. Vượn đá khựng lại, mắt đỏ lạc thần, toàn thân run rẩy. Đội hình tận dụng thời gian, băng nhanh qua hang, không ai bị thương.
Ra khỏi hang, trước mắt là lối đi hẹp dẫn xuống lòng đất sâu thẳm. Không khí lạnh lẽo, áp lực như hàng nghìn đôi mắt vô hình dõi theo.
Đột ngột, một bóng người xuất hiện phía trước. Tóc đen lòa xòa, dáng người nhỏ bé, ánh mắt sắc bén lóe lên.
Trình Hạo bước ra, ánh mắt ngờ vực:
— Ta dò được tín hiệu hệ thống của các ngươi. Bọn giáo phái đã bắt đầu di chuyển, Cố Minh Triết dẫn theo Trịnh Mẫn Nhi và Mục Vân Long, đang tụ họp tại cửa thần điện.
Dương Thiên hỏi nhanh:
— Có cách nào vượt qua mà không bị phát hiện không?
Trình Hạo lắc đầu:
— Chúng đã đặt trận pháp cảm ứng quanh cửa thần điện. Nếu phá giải không khéo sẽ báo động. Ta có thể hack vào lớp mã trận pháp, nhưng cần các ngươi cầm chân bọn chúng một lúc.
Lý Vũ Nguyệt liếc Dương Thiên hỏi ý. Anh gật đầu, ra hiệu cho Trình Hạo bắt đầu.
Trình Hạo ngồi xuống, hai tay đặt lên mặt đất, các ký hiệu hệ thống hiện lên quanh người cậu như những vòng sáng nhỏ. Mồ hôi rịn trên trán, môi mím chặt, từng dòng mã liên tục được dịch chuyển, phân tích, tái cấu trúc.
Trong lúc đó, Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt đứng sát cửa thần điện, cảm nhận rõ khí tức các thế lực tà ác bên trong. Âm thanh xì xào, tiếng bước chân vọng ra, xen lẫn tiếng cười lạnh của Cố Minh Triết.
Âu Dương Thục thì thầm:
— Nếu giao tranh, ta sẽ ưu tiên bảo vệ Hứa Tiểu Vân và Trình Hạo. Các ngươi tập trung vào nhiệm vụ chính.
Dương Thiên kiểm tra trạng thái nhóm, chuẩn bị sẵn các kỹ năng hỗ trợ và vật phẩm tăng cường.
Một tiếng “tách” nhỏ vang lên. Trình Hạo ngẩng đầu, th* d*c:
— Đã xong. Trận pháp cảm ứng bị vô hiệu hóa tạm thời. Chúng ta chỉ có ba phút để vào mà không bị phát hiện.
Hứa Tiểu Vân nắm chặt tay, cố giữ bình tĩnh. Linh lang nhẹ nhàng l**m tay cô, tiếp thêm dũng khí.
Cả nhóm lao nhanh vào thần điện cổ.
Bên trong, không gian mở rộng, mái vòm cao vút, ánh sáng yếu ớt từ những viên đá phát quang trên các cột đá rêu phong. Tường phủ đầy ký hiệu cổ, xen lẫn những dòng mã hệ thống lấp lánh, chạy xuyên qua từng phiến đá.
Giữa đại điện, một bệ đá lớn đặt giữa vòng xoáy ánh sáng, phía trên là quả cầu năng lượng lơ lửng, phát ra nhịp đập kỳ lạ.
Cố Minh Triết đứng trước bệ đá, bên cạnh là Trịnh Mẫn Nhi với bộ giáp kim loại phủ nửa người, mắt xám lạnh băng. Mục Vân Long khoanh tay, ánh mắt ngạo nghễ, phía sau là những bóng rồng lượn lờ như sương mù.
Dương Thiên ra hiệu cho đồng đội tản ra, mỗi người một vị trí, sẵn sàng nghênh chiến.
Cố Minh Triết quay lại, khóe môi nhếch lên:
— Các ngươi cũng đến rồi. Chúa Tể, ngươi nghĩ có thể ngăn được ta sao?
Dương Thiên bình thản đáp:
— Ngươi chỉ là kẻ bị hệ thống điều khiển, mãi mãi không hiểu tự do là gì.
Trịnh Mẫn Nhi bật cười lạnh, nâng khẩu đại pháo trên vai:
— Tự do? Một kẻ bị hệ thống gắn sâu vào não mà cũng nói về tự do? Nực cười!
Mục Vân Long quét ánh mắt qua nhóm Dương Thiên, nhếch môi:
— Các ngươi đến đúng lúc. Quả cầu kia là nguồn gốc hệ thống, ai chiếm được sẽ trở thành chúa tể thực sự của Đại Lục. Các ngươi dám tranh với ta không?
Lý Vũ Nguyệt lặng lẽ lướt tới, Thời Gian Luân hiện lên trên tay. Cô thì thầm với Dương Thiên qua ý thức:
— Quả cầu kia liên kết với Hệ Thống gốc. Nếu để Cố Minh Triết hay Mục Vân Long chiếm giữ, hậu quả không thể lường.
Dương Thiên đáp ngắn gọn:
— Không để ai chạm vào. Chuẩn bị chiến đấu.
Bất ngờ, quả cầu năng lượng rung chuyển, phát ra tiếng vọng kỳ lạ, từng luồng khí đen lan khắp đại điện. Ký hiệu hệ thống trên tường xoay chuyển, dòng mã hiện lên: “Tiến trình mở khóa – 80%. Thời gian còn lại: 3 phút.”
Cố Minh Triết bật cười, giọng vang vọng:
— Mọi thứ đã nằm trong tính toán của ta. Chỉ cần ba phút nữa, ta sẽ là chủ nhân mới của hệ thống!
Dương Thiên không chần chừ, kích hoạt trạng thái “Tăng tốc tuyệt đối”, lao thẳng vào trung tâm. Hàn Bách Lâm, Trần Gia Huy và Ngọc Thanh Dao đồng loạt lao theo, chặn đứng bóng rồng và lính máy do Trịnh Mẫn Nhi điều khiển.
Âu Dương Thục tạo vòng khiên bảo vệ Hứa Tiểu Vân và Trình Hạo, sẵn sàng cứu chữa.
Cuộc chiến bùng nổ. Hàn Bách Lâm vung đại đao, chém ngang thân rồng huyết thống, máu đen văng tung tóe. Trần Gia Huy lướt như gió, tập kích sau lưng Mục Vân Long. Ngọc Thanh Dao tung dây leo trói chặt chân Trịnh Mẫn Nhi, nhưng cô ta bật cười, kích hoạt vũ khí sinh học phá vỡ ràng buộc.
Lý Vũ Nguyệt dịch chuyển tức thời, xuất hiện cạnh quả cầu năng lượng, dùng Thời Gian Luân phong tỏa tiến trình giải mã, nhưng Cố Minh Triết đã chặn trước, tung bóng tối nuốt chửng mọi ánh sáng.
Trong hỗn loạn, Dương Thiên tận dụng quyền năng “Chúa Tể”, áp đặt lệnh “Đóng băng hệ thống” lên quả cầu. Dòng mã dừng lại, ánh sáng trong đại điện chợt lắng xuống.
Cố Minh Triết gầm lên:
— Ngươi dám…!
Dương Thiên vẫn lạnh lùng. Anh cảm nhận, ngay dưới chân, dòng năng lượng cổ xưa chuyển động, dẫn về phía sâu nhất của thần điện. Hệ Thống Chúa Tể thì thầm:
“Cảnh báo: Còn một tầng cấm địa nữa phía dưới. Đó là nơi cất giữ nguồn gốc thật sự của Hệ Thống.”
Đúng lúc ấy, mặt đất rung chuyển dữ dội, một khe nứt mở ra ở trung tâm đại điện. Làn khí đen đặc tràn lên, kéo theo ký hiệu cổ lạ. Quả cầu năng lượng bị hút xuống vực sâu, kéo theo ánh sáng và mọi dòng mã.
Tất cả sững lại. Một tiếng gầm vang vọng từ vực sâu vọng lên, hòa cùng tiếng cười ma quái của Hệ Thống gốc:
— Kẻ nào chạm vào nguồn gốc, phải trả giá bằng ký ức và linh hồn!
Dương Thiên nhìn đồng đội, ánh mắt kiên quyết. Anh siết chặt tay Lý Vũ Nguyệt, truyền ý chí qua giao cảm mới mở khóa cùng Hứa Tiểu Vân:
— Chúng ta phải xuống dưới. Câu trả lời cho mọi bí ẩn đều ở đó.
Cố Minh Triết, Trịnh Mẫn Nhi và Mục Vân Long cũng lao về phía khe nứt, không ai dám chần chừ. Trận chiến giành quyền năng tối thượng đã bước vào hồi sinh tử.
Bên ngoài thần điện, bầu trời chuyển mưa giông, sấm chớp xé rách bầu trời, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang bắt đầu – nơi mọi định luật bị đảo lộn, mọi lựa chọn đều mang theo cái giá không thể đoán trước.
Bóng tối dưới khe nứt vẫy gọi, cuốn tất cả xuống tầng sâu nhất, nơi nguồn gốc Hệ Thống chờ đợi phán quyết cuối cùng.