Mặt đất rung chuyển theo từng nhịp trống trận. Từ phía chân trời, đoàn quân bọc thép của Vương Thiên Hùng kéo đến như một cơn sóng lửa, cờ hiệu đỏ rực cuồn cuộn trong gió dữ. Hàng nghìn giáp sĩ xếp thành đội hình dày đặc, ánh thép lóe lên lạnh lẽo dưới trời tím, khiến không khí chiến trường đặc quánh mùi chết chóc. Những tiếng la hét, tiếng kim loại chạm nhau, tiếng vó ngựa dồn dập dội về tựa một bản hòa tấu của bạo lực và dã tâm.
Trên lưng chiến mã cao lớn, Vương Thiên Hùng nổi bật như một con mãnh thú giữa bầy sói. Hắn giơ đại đao, ánh mắt sắc như chim ưng quét qua chiến tuyến của Dương Thiên, giọng nói vang dội át cả tiếng gió:
— Dương Thiên! Nếu còn muốn sống, giao Hệ Thống Chúa Tể ra đây! Ta có thể tha cho ngươi một con đường!
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Dương Thiên. Anh đứng thẳng, dáng người cao gầy, mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt xám bạc không chút lay động, vết sẹo tia chớp trên má trái càng khiến vẻ lạnh lùng thêm sắc nét. Trong ý thức anh, Hệ Thống Chúa Tể không ngừng phát ra thông báo:
“Nhiệm vụ khẩn: Đánh bại quân đoàn Vương Thiên Hùng. Thưởng: Nâng cấp quyền ‘Xóa Hệ Thống’ cho toàn Đại Lục. Cảnh báo: Thất bại sẽ kích hoạt chuỗi hủy diệt.”
Lý Vũ Nguyệt đứng cạnh, Thời Gian Luân phát ra ánh sáng tím lạnh, giọng nói trầm ổn:
— Hắn muốn nhiều hơn quyền lực, hắn muốn phá vỡ trật tự.
Trần Gia Huy siết chặt thương, ánh mắt sáng rực:
— Đông thế này, chỉ cần để lộ một sơ hở là xong. Nhưng chúng ta chưa từng thua trận nào.
Âu Dương Thục nhẹ nhàng lên tiếng, giọng dịu nhưng kiên định:
— Ta sẽ giữ kết giới, cố gắng bảo vệ mọi người khỏi thương vong.
Hàn Bách Lâm vung đại đao, ánh mắt sáng rực:
— Đến đâu, ta chém đến đó.
Ngọc Thanh Dao ẩn mình sau lớp thực vật, thì thầm:
— Dây leo và độc thảo đã sẵn sàng, chỉ chờ hiệu lệnh.
Dương Thiên gật đầu, nhanh chóng phân chia nhiệm vụ qua hệ thống. Trong đầu anh, giao diện lấp lánh hiện lên vô số lựa chọn, các trận pháp và kỹ năng được nâng cấp đồng loạt cho từng thành viên. Anh kích hoạt “Đồng Bộ Bảo Vệ” – toàn đội liên kết phòng ngự, chia sẻ sát thương, đồng thời giao nhiệm vụ phụ thể hiện bằng thông báo trực tiếp trong ý thức từng người.
Ở một góc khác, Cố Minh Triết khoác áo choàng đen, lặng lẽ quan sát, ánh mắt đỏ rực lặng lẽ dò xét mọi biến động. Hắn không vội ra tay, chỉ nở nụ cười mỉa mai, như thể đang chờ thời cơ quyết định.
Vương Thiên Hùng vung đại đao, quát lớn:
— Xung phong! Bắt sống Dương Thiên, thưởng ngàn lượng vàng, thăng chức thống lĩnh!
Tiếng hò reo dậy đất, đội quân cường hóa lao lên như thác lũ. Đám lính đầu tiên thân hình vạm vỡ, cơ bắp dị dạng, gân xanh nổi cuồn cuộn, mắt đỏ ngầu. Trên ngực mỗi tên đều có ký hiệu hệ thống đỏ rực, chứng tích của việc bị ép tăng cấp bằng công nghệ cấm kỵ.
Dương Thiên nhấn lệnh trong ý thức:
— Kích hoạt “Phản Kích Đồng Bộ”. Ưu tiên phòng thủ, giữ vững đội hình.
Ngay lập tức, một lớp khiên ánh bạc xuất hiện, liên kết với kết giới của Âu Dương Thục và mạng lưới dây leo của Ngọc Thanh Dao. Đám lính cường hóa đâm sầm vào lớp chắn, nhiều tên bị phản lực hất ngược, r*n r* trên mặt đất. Nhưng lớp này ngã xuống, lớp khác tràn lên không dứt.
Hàn Bách Lâm gầm lên, vung đại đao xông thẳng vào đội hình địch. Mỗi nhát chém là một kẻ gục ngã, máu bắn tung tóe. Đám lính bị thương càng trở nên điên cuồng, lao vào như những con thú dại. Một tên to lớn nhảy xổ vào Hàn Bách Lâm, móng vuốt cắm phập vào da thịt anh, nhưng chỉ vang lên tiếng “keng” lạnh lẽo – cơ thể anh cứng như thép, không gì xuyên thủng nổi.
Trần Gia Huy lướt nhanh như bóng gió, thương pháp loang loáng, mỗi cú quét là một tốp lính ngã rạp. Làn gió anh tạo ra quét sạch bụi đất, làm đối phương bối rối, không kịp phản ứng.
Ngọc Thanh Dao điều khiển dây leo quấn chặt chân địch, độc thảo cắm sâu vào da thịt khiến lũ cường hóa gào rú, dần gục xuống. Cô di chuyển linh hoạt, bám sát trận địa, luôn giữ mình ngoài tầm tấn công trực diện.
Âu Dương Thục lùi về phía sau, tay liên tục phát ra ánh sáng trị liệu, chữa lành vết thương cho đồng đội, đồng thời dựng khiên phòng ngự chặn các đòn đánh bất ngờ.
Lý Vũ Nguyệt đứng giữa, Thời Gian Luân xoay nhanh, không gian quanh cô như chậm lại, giúp đồng đội né tránh các đòn tấn công hiểm hóc. Mỗi khi nguy hiểm ập đến, thời gian quanh nhóm như bị kéo giãn, kẻ địch chưa kịp nhận ra đã bị hạ gục.
Trên lưng chiến mã, Vương Thiên Hùng gầm vang, vung đại đao về phía Dương Thiên. Đao khí vút lên, xé toạc không khí, lao thẳng về phía anh. Dương Thiên chỉ nghiêng đầu, giơ tay kích hoạt khiên năng lượng, hóa giải toàn bộ sát thương, đồng thời phản kích khiến Vương Thiên Hùng lùi lại, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Hắn nghiến răng, gầm lên:
— Đồ sâu bọ! Đừng tưởng trò mèo vờn chuột của ngươi có thể qua mắt ta!
Dương Thiên không đáp, ánh mắt lạnh băng. Anh nhấn lệnh “Chế Ngự Hệ Thống” – những ký hiệu đỏ rực trên ngực đám lính cường hóa chớp sáng loạn xạ, khiến chúng quằn quại đau đớn, một nửa ngã xuống đất r*n r*, số còn lại hoang mang nhìn nhau.
Vương Thiên Hùng giận dữ quát:
— Trịnh Mẫn Nhi! Giải mã ngay!
Một thiếu nữ tóc vàng ngắn, ánh mắt xám tro, vẻ mặt vô cảm bước ra, hai tay đeo găng thép thao tác trên bàn phím ảo. Dòng mã hiện lên dày đặc trên không trung. Chỉ vài giây, phần lớn hệ thống của lính cường hóa được phục hồi, chúng lại gầm lên lao tới.
Dương Thiên nhận ra đây là đối thủ đầu tiên đủ sức trực diện đối kháng với quyền năng Hệ Thống Chúa Tể. Anh lập tức liên lạc Trình Hạo qua giao diện:
— Trợ giúp, tấn công hệ thống quân địch.
Trình Hạo đáp lời bằng giọng chắc chắn:
— Để tôi lo! Cho tôi 10 giây, sẽ khiến bọn chúng quay sang tấn công lẫn nhau!
Hai thiên tài đối đầu trong không gian mã hóa. Từng thuật toán, từng lớp bảo vệ được tung ra liên tiếp. Lính cường hóa chốc chốc lại hỗn loạn, khi thì đâm chém đồng đội, khi thì đứng bất động như tượng gỗ.
Vương Thiên Hùng không nhịn được nữa, nhảy xuống ngựa, thân hình phình to, cơ bắp nổi cuồn cuộn, mỗi bước đi làm mặt đất nứt vỡ. Hắn lao thẳng vào trận địa, nhằm thẳng Dương Thiên.
Hàn Bách Lâm bước ra chắn đường, đại đao vung tới tấp, mỗi nhát là một luồng sóng xung kích xé toạc không khí. Vương Thiên Hùng vung nắm đấm như búa tạ, mỗi cú đấm đều tạo ra tiếng nổ rền vang. Hai người va chạm, mặt đất rung chuyển, bụi đất bốc lên mù mịt.
Dương Thiên không vội ra tay, tập trung điều động trận pháp, kiểm soát toàn cục. Anh kích hoạt “Sao Chép Kỹ Năng”, lập tức tái tạo toàn bộ sức mạnh cường hóa và miễn dịch sát thương của Vương Thiên Hùng, đồng thời khuếch đại lên cho cả đội.
Ngay lập tức, Lý Vũ Nguyệt cảm nhận luồng sức mạnh mới tuôn trào, ánh mắt cô ánh lên tia sắc lạnh. Cô lướt qua như làn gió lạnh, mỗi nhát chém đều xuyên thủng phòng ngự của lính cường hóa. Thời Gian Luân lóe sáng, thời gian quanh cô vỡ vụn thành từng mảnh, kẻ địch chưa kịp nhận ra đã gục xuống.
Ngọc Thanh Dao hét lớn:— Chúng yếu đi rồi! Tăng độc thảo lên!
Dây leo và cỏ độc lan rộng, bao phủ chiến trường. Quân phiệt rối loạn, đội hình vỡ vụn. Trần Gia Huy tận dụng cơ hội, vung thương quét sạch từng cụm lính, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn là bóng mờ.
Âu Dương Thục tranh thủ chữa trị, điều chỉnh kết giới bao phủ cả khu vực, chặn lại đòn tập kích từ xa.
Bầu không khí đặc quánh mùi máu và khói, tiếng gào thét, binh khí va chạm hòa thành một bản nhạc kinh hoàng. Nhưng trong tâm trí Dương Thiên, mọi thứ vẫn rõ ràng – từng dòng mã, từng nhịp thở, từng chuyển động đều nằm trong kiểm soát.
Đột ngột, phía sau quân đoàn vang lên tiếng nổ dữ dội. Một con rồng thép khổng lồ bay vút lên, lưng mang theo Mục Vân Long. Hắn cười vang:
— Đừng quên ta, Dương Thiên! Sức mạnh cổ đại này không ai cản nổi!
Con rồng thép phun luồng khí độc xanh lục, tàn phá trận địa, buộc mọi người phải lùi lại. Dương Thiên mở ngay cửa hàng hệ thống, mua “Giải Độc Toàn Cục” và “Khiên Kháng Độc”, phân phát cho cả đội. Làn khí độc vừa lan đến, lớp màng sáng bao phủ đồng đội, hóa giải toàn bộ nguy hiểm.
Ngọc Thanh Dao nhăn mặt:
— Hắn chơi bẩn thật! Nhưng cỏ độc của ta còn mạnh hơn!
Cô ném hạt giống biến dị vào vảy rồng thép, vảy rơi lả tả, con rồng gầm rú đau đớn. Mục Vân Long điên tiết, giáng phép triệu hồi, nhưng Dương Thiên kích hoạt “Khống Chế Linh Vật”, ép con rồng bất động giữa không trung, hất văng Mục Vân Long khỏi lưng rồng.
Vương Thiên Hùng thấy thế liền dồn toàn lực, quét đại đao tạo sóng xung kích, ép Hàn Bách Lâm phải lùi lại. Hắn gầm lên, lao thẳng về phía Dương Thiên, ánh mắt tràn ngập sát khí.
Dương Thiên không tránh, lạnh lùng nhấn lệnh “Thống Trị Sức Mạnh”, sao chép toàn bộ kỹ năng của Vương Thiên Hùng, nâng cấp lên cấp bậc thần linh, phóng trả lại đối thủ.
Hai luồng năng lượng va chạm trên không, tiếng nổ dữ dội khiến chiến trường rung chuyển. Mọi người bị hất văng, chỉ còn Dương Thiên và Vương Thiên Hùng vẫn đứng vững. Vẻ mặt Vương Thiên Hùng biến sắc, mồ hôi lạnh túa ra.
— Ngươi… là quái vật!
Dương Thiên bình thản bước tới, giọng nói trầm ấm vang lên giữa hỗn loạn:
— Đây là sức mạnh của người vượt lên mọi hệ thống. Ngươi chỉ là quân cờ trong bàn cờ này.
Vương Thiên Hùng điên cuồng dồn toàn bộ sức mạnh vào cú đánh cuối, đại đao chém xuống với uy lực xé toạc không gian. Dương Thiên chỉ giơ tay, một luồng sáng bạc quấn lấy đại đao, bẻ gãy như cành củi khô.
Hắn gào lên, lao vào bằng tay không. Dương Thiên nhấc một ngón tay, kích hoạt “Cưỡng Chế Đình Chỉ” – toàn bộ chuyển động của Vương Thiên Hùng lập tức dừng lại, hắn bất động giữa không trung, mồ hôi lạnh chảy dài.
Dương Thiên tiến lại gần, ánh mắt không gợn sóng:
— Quân phiệt sát trận, cuối cùng cũng chỉ là tự lừa dối chính mình. Ngươi muốn hệ thống? Ta cho ngươi nếm thử.
Anh nhấn lệnh “Xóa Hệ Thống”. Từng ký hiệu trên cơ thể Vương Thiên Hùng vụt tắt, mọi quyền năng bị tước sạch. Hắn quỳ rạp, run rẩy, đôi mắt ngập tràn tuyệt vọng.
Binh đoàn quân phiệt chứng kiến cảnh tượng ấy đồng loạt lùi lại, đội hình tan rã. Đội quân cường hóa mất kiểm soát, nhiều tên quỵ ngã, những kẻ còn lại tháo chạy hỗn loạn.
Ở phía xa, Cố Minh Triết nở nụ cười nhạt, ánh mắt đỏ lặng lẽ quan sát. Hắn thì thầm:
— Đúng là Chúa Tể. Nhưng cuộc chơi thực sự, giờ mới bắt đầu.
Bầu trời chuyển sắc đỏ, từng tia sét đen rạch ngang không gian. Cánh cửa hội tụ hệ thống chậm rãi hé mở, luồng khí tức lạ lẫm tràn xuống khiến mọi sinh vật đều bất giác rùng mình.
Hệ Thống Chúa Tể vang lên trong ý thức Dương Thiên:
“Cửa truy cập nguồn gốc hệ thống: Đang mở. Thời gian còn lại: 15 phút. Sự xuất hiện của các quân phiệt và giáo phái đã kích hoạt chuỗi nhiệm vụ tối hậu. Chuẩn bị tiến vào tầng sâu nhất.”
Lý Vũ Nguyệt sát lại bên anh, ánh mắt tím trầm lắng:
— Dù phía trước có gì, ta cũng sẽ cùng ngươi đi đến cuối con đường.
Anh siết nhẹ tay cô, ánh mắt kiên định:
— Chúng ta sẽ phá vòng lặp này. Không ai có quyền quyết định số phận của ta, hay của em.
Âu Dương Thục nhìn hai người, ánh mắt dịu dàng nhưng lo lắng:
— Mau lên. Cố Minh Triết và lũ giáo phái chắc chắn còn nhiều mưu mô.
Hàn Bách Lâm lau vết máu, đứng cạnh Dương Thiên, sẵn sàng đón nhận hiểm họa.
Trần Gia Huy nở nụ cười lạc quan, thương vẫn lăm lăm trong tay:
— Dù là hệ thống, nhiệm vụ hay thần linh, ta cũng không lùi bước.
Ngọc Thanh Dao bĩu môi, mắt sáng long lanh:
— Ta cũng không bỏ cuộc. Thế giới này còn nhiều bí mật phải khám phá.
Dương Thiên gật đầu, mở giao diện hệ thống, nhấn lệnh “Tiến vào tầng sâu nguồn gốc”.
Ngay lập tức, mặt đất rung chuyển, vòng sáng bùng lên cuốn cả nhóm vào cơn lốc xoáy ánh sáng. Trước mặt họ, một cánh cửa khổng lồ dần hiện ra, sau cánh cửa là bóng tối sâu thẳm, nơi mọi bí mật về hệ thống, quyền năng và số phận Đại Lục chờ đợi lời giải đáp.
Ở phía xa, Cố Minh Triết, Trịnh Mẫn Nhi, Mục Vân Long cùng các giáo phái tà ác cũng bắt đầu di chuyển, chuẩn bị lao vào cánh cửa hội tụ. Không ai biết, điều gì chờ đợi ở phía bên kia – chỉ biết, từng bước chân có thể thay đổi vận mệnh toàn thế giới.
Tiếng sấm rền vang, cánh cửa dần mở rộng, luồng khí tức thần bí tràn ra, kéo theo vô số dòng mã hóa lấp lánh giữa không trung. Dương Thiên nắm chặt tay Lý Vũ Nguyệt, không chút do dự, bước vào bóng tối.
Nơi sâu nhất của cánh cửa, một giọng nói xa lạ vang lên trong tâm trí anh – giọng của Hệ Thống gốc:
— Chào mừng, Chúa Tể. Đã đến lúc lựa chọn số phận cho Đại Lục.
Mọi thứ chìm vào bóng tối, chỉ còn âm thanh của vận mệnh chuyển động, chờ đợi bước tiếp theo của những kẻ nắm giữ quyền năng tối thượng.