Dưới tầng sâu nhất của thần điện, bóng tối đặc quánh như có thực thể, nuốt chửng mọi âm thanh lẫn ánh sáng rơi xuống từ miệng vực phía trên. Làn khí lạnh phả ra từ những bức tường đá, mang theo mùi kim loại và tàn tích của hàng thế kỷ bị phong ấn. Bảy cột trụ lớn khắc đầy ký hiệu cổ đứng vây quanh một vòng trận pháp khổng lồ, tâm điểm là một hố sâu phát ra ánh sáng xanh nhạt, lập lòe như nhịp thở của một con quái vật chưa từng tỉnh giấc.
Dương Thiên đáp xuống nền đá, chân trụ vững vàng, ánh mắt quét một vòng kiểm tra mọi người. Lý Vũ Nguyệt hạ mình sát bên anh, Thời Gian Luân lấp lánh trên cổ tay, hơi thở đều đặn nhưng ánh mắt cảnh giác cao độ. Các thành viên còn lại nhanh chóng tập hợp, tư thế phòng ngự tự nhiên. Trình Hạo đáp xuống sau cùng, thân hình nhỏ bé run lên nhè nhẹ, nhưng ánh mắt lóe sáng không che giấu nổi sự tò mò pha lẫn hồi hộp. Cậu cúi xuống, ngay lập tức chú ý đến những dòng ký hiệu lạ lẫm chạy dọc trên sàn, hai tay cầm chặt thiết bị giải mã.
Phía xa, Cố Minh Triết, Mục Vân Long, Trịnh Mẫn Nhi cũng ổn định vị trí. Ba kẻ địch đứng cách nhau một khoảng vừa đủ để phòng bị lẫn nhau, ánh mắt xoáy sâu vào trung tâm trận pháp, nỗi tham lam và cảnh giác hiện rõ trong từng động tác.
Không gian lặng như tờ, chỉ có tiếng tim đập và hơi thở dồn dập. Từng vệt sáng xanh nhạt trên tường đá dần hội tụ thành một vòng tròn lớn, bảy nhánh tỏa ra bảy hướng, mỗi nhánh là một chuỗi ký hiệu chuyển động như sống dậy.
Lý Vũ Nguyệt nghiêng đầu, truyền ý niệm cho Dương Thiên:
— Đây là một kết giới bảy tầng. Trung tâm là chìa khóa, nhưng chỉ cần ai kích hoạt sai, toàn bộ sẽ sụp đổ. Cạm bẫy và bảo vệ đan xen.
Dương Thiên đáp lại bằng một cái gật nhẹ. Anh chuyển ánh nhìn sang Trình Hạo, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát:
— Có nhận ra cơ chế không?
Trình Hạo hít sâu, lật thiết bị quét lên nền đá, mắt không rời màn hình:
— Đây là mã hóa đa tầng. Ba lớp khóa: ký hiệu hệ thống cổ, thuật toán sinh học, và một tầng mã nguồn lạ chưa từng thấy. Tầng ngoài cùng thuộc về Chúa Tể đời trước. Nếu không có quyền truy cập sâu, chỉ cần một sai sót nhỏ sẽ kích hoạt tự hủy.
Cố Minh Triết bước tới, bóng tối quanh người lay động như sẵn sàng bùng phát, giọng lạnh lùng:
— Đứa nhóc kia, giao thiết bị ra đây. Ngươi không có tư cách động vào di sản này.
Mục Vân Long khoanh tay, hai con rồng nhỏ bò lổm ngổm sau lưng, nở nụ cười khinh khỉnh:
— Hắn thuộc về ta. Ngươi định độc chiếm sao, Cố Minh Triết?
Trịnh Mẫn Nhi không nói, chỉ lắp ráp một thiết bị nhỏ, ánh mắt xám tro lướt qua Trình Hạo như đang cân nhắc giá trị một con mồi hiếm.
Ngọc Thanh Dao tiến lên, chắn trước Trình Hạo, ánh mắt sắc lạnh:
— Muốn động vào người của bọn ta, thử sức với dây leo của ta trước đi.
Dương Thiên tiến một bước, khí thế lạnh lùng tỏa ra, câu nói dứt khoát như mệnh lệnh:
— Quyền năng ở đây, muốn lấy thì phải bước qua xác ta trước.
Không ai dám liều lĩnh. Không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tín hiệu nhỏ là bùng nổ.
Bỗng trận pháp phát sáng dữ dội. Từng ký hiệu trên tường đồng loạt chuyển động, xếp thành một vòng tròn bảy nhánh, mỗi nhánh run rẩy như đang chờ lệnh kích hoạt. Tâm trận bốc lên một cột sáng xanh, hàng vạn ký hiệu lấp lánh tuôn trào từ trung tâm, rơi xuống như mưa số.
Giọng nói lạnh tanh vang lên trong ý thức Dương Thiên, là Hệ Thống Chúa Tể:
“Cảnh báo: Đây là Trận Pháp Hắc Thị, kết giới cấm kỵ do Chúa Tể đời trước dựng lên. Muốn giải, cần chuyên gia giải mã và quyền truy cập sâu vào lõi hệ thống.”
Dương Thiên hỏi ngắn gọn:
— Làm được không, Trình Hạo?
Trình Hạo nuốt nước bọt, mắt không rời dòng mã:
— Nếu có thời gian và được bảo vệ, em sẽ thử. Nhưng nếu bị quấy rối, nguy cơ trận pháp tự hủy rất cao.
Lý Vũ Nguyệt liếc nhanh các đối thủ, nói nhỏ:
— Ta và mọi người giữ trận. Em tập trung làm việc.
Dương Thiên đặt tay lên vai Trình Hạo, truyền vào một luồng Thần Lực, ánh mắt tin tưởng:
— Bắt đầu đi. Anh tin em.
Trình Hạo ngồi xổm xuống, hai tay thao tác liên tục trên thiết bị và mặt sàn. Màn hình nhảy số, từng ký hiệu trên nền trận pháp sáng lên, hòa vào nhịp gõ nhanh của cậu. Cả không gian như chỉ còn lại tiếng gõ phím và tiếng thở gấp.
Cố Minh Triết nheo mắt, bóng tối quanh người nhúc nhích. Mục Vân Long khẽ huýt sáo, hai con rồng nhỏ lẩn vào góc tối. Trịnh Mẫn Nhi thì lắp ráp xong một vật thể nhỏ, ánh mắt lạnh tanh.
Dương Thiên ra hiệu cho Hàn Bách Lâm và Trần Gia Huy:
— Bảo vệ Trình Hạo. Không để ai tới gần.
Hàn Bách Lâm đứng trước mặt Trình Hạo, đại đao cắm xuống đất, ánh mắt sắc lạnh. Trần Gia Huy di chuyển không ngừng, khí gió quấn quanh người, sẵn sàng can thiệp.
Âu Dương Thục kéo Hứa Tiểu Vân lùi về sau, tay khẽ đặt lên vai cô bé, truyền vào một luồng sinh lực ấm áp trấn an.
Từng phút trôi qua như kéo dài vô tận.
Đột nhiên, một mảng ký hiệu trên tường chuyển sắc đỏ rực. Hệ Thống Chúa Tể cảnh báo:
“Có kẻ can thiệp từ xa, lớp bảo vệ đang bị phá hoại.”
Trình Hạo nghiến răng, thao tác nhanh hơn:
— Có ai đó đang hack vào từ ngoài. Em phải đua tốc độ với hắn.
Dương Thiên nhắm mắt, triệu hồi giao diện Chúa Tể, trực tiếp can thiệp vào dòng mã. Anh cắt ngang các đoạn mã độc, tạo một lớp khiên ảo bao lấy Trình Hạo, đồng thời phản công lại nguồn tấn công.
Một tiếng cười sắc lạnh vang lên từ góc tối. Lăng Uyển Cơ hiện hình, mái tóc tím dài xõa, đôi mắt sắc lạnh:
— Hệ Thống của ngươi quả là khó nhằn. Nhưng đừng nghĩ ngăn được ta mãi!
Cô ta tung lên một nắm phấn bạc, tạo thành ảo ảnh tầng tầng lớp lớp, che lấp tầm nhìn. Ảo thuật hòa vào khí đen, bọc quanh trận pháp như một lớp mạng nhện dày đặc.
Ngọc Thanh Dao không ngần ngại, vung dây leo xuyên qua ảo ảnh, kéo Lăng Uyển Cơ ra khỏi bóng tối. Hai người quấn lấy nhau, rễ cây và khói độc trộn lẫn, tạo thành màn sương mờ.
Mục Vân Long nhân cơ hội, ra hiệu cho rồng nhỏ lao về phía Trình Hạo. Nhưng Hàn Bách Lâm đã chặn lại, đại đao vung lên, sóng xung kích ép lũ rồng lùi lại. Trần Gia Huy di chuyển như bóng, mỗi lần xuất hiện đều cản phá ý định của đối phương.
Cố Minh Triết đứng ngoài quan sát, bất ngờ tung bóng tối về phía Dương Thiên. Anh chỉ nhấc tay, khiên phản xạ bật lên, bẻ cong bóng tối trả ngược lại, ép Cố Minh Triết lùi sâu vào góc trận.
Trình Hạo mồ hôi chảy ròng ròng, ngón tay không ngừng thao tác. Cậu thì thào:
— Em phát hiện một lối truy cập ẩn… Ở đó có dữ liệu ký ức của Chúa Tể đời trước.
Dương Thiên truyền ý niệm:
— Có mở được không?
— Nếu vượt qua lớp mã cuối cùng. Nhưng em cần kết nối trực tiếp với hệ thống của anh.
Không do dự, Dương Thiên mở cổng truy cập, để Trình Hạo hòa trí tuệ với Hệ Thống Chúa Tể. Dòng mã và ý niệm của hai người hòa quyện, như hai dòng nước chảy xiết hợp thành một.
Trình Hạo nhắm mắt, lao vào mê cung ký hiệu, cảm giác như bơi giữa biển dữ liệu vô tận. Ở tầng sâu nhất, cậu phát hiện một đoạn mã tự động tái tạo không thuộc về bất kỳ hệ thống nào hiện có.
— Đây là ý thức của Chúa Tể đời trước! — Giọng Trình Hạo run rẩy.
Ngay khi đó, tất cả ký hiệu trên tường chuyển sang vàng kim. Một giọng nói già nua vang lên, ngân vang khắp không gian:
— Kẻ kế thừa, ngươi đã chạm đến di sản của ta. Ngươi có dám phá vỡ vòng lặp này không?
Dương Thiên mở mắt, nhìn vào tâm trận, nơi luồng sáng vàng kim hội tụ. Sức ép vô hình như đè nặng lên vai anh, cảm giác lịch sử Đại Lục dồn lại trong khoảnh khắc này.
Lý Vũ Nguyệt bước lên, Thời Gian Luân xoay quanh cổ tay, ánh mắt tím sâu thẳm:
— Nếu ông thực sự là Chúa Tể cũ, hãy nói cho chúng ta biết: Vì sao vòng lặp hệ thống không thể dừng lại?
Giọng nói pha lẫn gió và ký ức:
— Vì nỗi sợ hãi, vì tham vọng của con người. Ta tạo ra Hệ Thống để kiểm soát, nhưng chính nó đã nuốt chửng ta. Ngàn năm trôi qua, mỗi kẻ kế thừa lại bước vào, vòng lặp tiếp diễn…
Dương Thiên siết chặt nắm tay:
— Ta không muốn lặp lại sai lầm đó. Chỉ cho ta lối thoát.
Luồng sáng run rẩy, ký hiệu rung chuyển như sắp vỡ. Trình Hạo hét lớn:— Em thấy một đoạn mã khởi động lại hệ thống, nhưng cần ba chìa khóa: Quyền năng Chúa Tể, Thời Gian Luân và một mảnh ký ức nguyên thủy.
Lý Vũ Nguyệt hỏi:
— Mảnh ký ức nguyên thủy là gì?
Trình Hạo giải thích, giọng gấp:
— Đó là ký ức chưa từng bị chỉnh sửa, thuộc về người tạo ra hệ thống đầu tiên. Nếu không có nó, tất cả chỉ là vòng lặp mới trong vỏ cũ.
Hệ Thống Chúa Tể nhắc nhở:
“Có thể truy xuất mảnh ký ức này nếu phá vỡ bảo mật cuối cùng. Nguy cơ: mất kiểm soát hệ thống trong ba phút.”
Cố Minh Triết nghe được, bật cười khinh miệt:
— Ba phút? Chỉ cần một nhịp thở, ta sẽ cướp tất cả khỏi tay các ngươi!
Hắn vung tay, bóng tối hóa thành hàng trăm bóng hình tràn tới. Mục Vân Long lệnh cho rồng gầm vang, cùng lao vào trận.
Hàn Bách Lâm, Trần Gia Huy, Ngọc Thanh Dao đồng loạt di chuyển, chống trả không khoan nhượng. Trần Gia Huy lướt như gió, đánh bật từng bóng hình. Hàn Bách Lâm vung đao, chắn mọi đòn tấn công. Ngọc Thanh Dao điều khiển rễ cây thành tường chắn quanh Trình Hạo.
Âu Dương Thục tạo khiên bảo vệ cho Hứa Tiểu Vân và những người yếu hơn, giữ vững phòng tuyến.
Trong hỗn loạn, Trình Hạo tập trung cao độ, tay lướt điên cuồng trên bàn phím ảo. Các lớp bảo mật liên tục rạn vỡ dưới tốc độ xử lý của cậu.
Một luồng sáng chói lòa b*n r* từ trung tâm. Trình Hạo hét lớn:
— Đã mở được! Em truy xuất ký ức gốc!
Lý Vũ Nguyệt lập tức kích hoạt Thời Gian Luân, làm chậm mọi chuyển động quanh trung tâm, tạo ra một vùng tĩnh lặng ngắn ngủi. Dương Thiên hợp nhất quyền năng Chúa Tể với đoạn mã vừa giải mã, luồng ý chí hòa vào dòng dữ liệu.
Tất cả ký hiệu sáng rực, ghép lại thành hình dáng một người đàn ông tóc bạc, ánh mắt sâu thẳm, khuôn mặt khắc khổ. Giọng nói vang lên, yếu ớt:
— Nếu muốn phá vòng lặp, hãy nhớ: Quyền năng lớn nhất là biết từ bỏ…
Trận pháp rung chuyển, sóng năng lượng quét mạnh, ép mọi người lùi lại. Hệ Thống Chúa Tể cảnh báo:
“Có sự can thiệp từ Hệ Thống gốc! Mọi quyền kiểm soát bị đe dọa!”
Cố Minh Triết gầm lên, lao vào trung tâm, bóng tối bùng nổ. Mục Vân Long quát lớn, rồng hợp lực phun lửa. Trịnh Mẫn Nhi phóng vũ khí sinh học về phía Trình Hạo.
Dương Thiên nhảy chắn trước Trình Hạo, khiên ánh bạc bùng lên, đỡ trọn tất cả đòn tấn công. Lý Vũ Nguyệt khép vòng Thời Gian Luân, giữ trạng thái trận pháp thêm vài giây quý giá.
Trình Hạo nhập đoạn mã cuối. Màn hình hiện lên câu hỏi:
“Chấp nhận trao quyền truy cập ký ức gốc? Đổi lại, phải hy sinh một phần ký ức hiện tại.”
Cậu nhìn Dương Thiên, mắt ánh lên sự day dứt:
— Anh quyết định đi. Nếu không, mọi thứ sẽ mãi bị hệ thống kiểm soát.
Không do dự, Dương Thiên đáp:
— Hy sinh ký ức của ta. Mở khóa đi.
Trình Hạo gật đầu, bấm xác nhận. Luồng sáng trắng tràn ra, bao phủ Dương Thiên. Ký ức về cha mẹ kiếp trước của anh tan biến, nhường chỗ cho dòng ký ức nguyên thủy ùa tới: hình ảnh người đầu tiên tạo ra hệ thống, những năm tháng Đại Lục hỗn loạn, nỗi sợ và khát vọng được lựa chọn.
Hệ Thống Chúa Tể rung chuyển. Một cửa sổ hiện ra:
“Bạn đã truy cập ký ức gốc. Quyền năng tạm thời tăng mạnh. Mở khóa chức năng: ‘Tái Lập Quy Tắc’.”
Bên ngoài, trận chiến vẫn hỗn loạn. Cố Minh Triết và bóng tối bị đánh bật. Mục Vân Long lồng lộn, rồng hợp lực bị Thời Gian Luân làm chậm. Hàn Bách Lâm và Trần Gia Huy giữ vững phòng tuyến. Ngọc Thanh Dao củng cố rào chắn.
Dương Thiên mở mắt, ánh bạc trong mắt rực sáng. Anh nhìn vào trung tâm trận pháp, giọng trầm vang:
— Ta là Chúa Tể mới. Quyền năng hệ thống thuộc về ta!
Ký hiệu trên tường tan rã, tụ lại thành một viên cầu ánh vàng. Một dòng mã cuối cùng hiện lên:
“Bạn có muốn tái lập quy tắc Đại Lục?”
Dương Thiên nhìn từng đồng đội, hỏi:
— Nếu có thể lựa chọn, các em muốn thế giới này đổi thay thế nào?
Trần Gia Huy nói ngay:
— Em muốn gia đình được an toàn, không còn ai bị hệ thống áp bức.
Ngọc Thanh Dao reo lên:
— Cây cỏ tự do, thế giới không còn bị điều khiển!
Hàn Bách Lâm trầm ngâm:
— Chỉ cần bảo vệ mọi người.
Âu Dương Thục nhẹ giọng:
— Mong sinh linh được chữa lành, thoát khỏi đau khổ của kẻ mạnh.
Hứa Tiểu Vân rụt rè:
— Muốn con người và linh thú sống hòa thuận.
Trình Hạo thì thầm:
— Em chỉ muốn có cơ hội làm lại, không bị luật lệ ràng buộc.
Lý Vũ Nguyệt siết chặt tay Dương Thiên, ánh mắt dịu lại:
— Nếu có thể, hãy để mọi người tự quyết định số phận. Không còn vòng lặp, không còn hệ thống áp đặt.
Dương Thiên gật đầu, ánh mắt kiên định. Anh đặt tay lên viên cầu, truyền ý chí vào dòng mã:
— Ta chọn tự do cho tất cả.
Không gian rung chuyển dữ dội, trận pháp tan biến, sóng năng lượng cuốn đi mọi ký hiệu. Cố Minh Triết, Mục Vân Long, Trịnh Mẫn Nhi cùng toàn bộ tay sai bị nhấn chìm trong sóng năng lượng.
Hệ Thống Chúa Tể vang lên trong đầu Dương Thiên:
“Tiến trình tái lập quy tắc: 10%... 20%...”
Bỗng từ bóng tối, luồng khí đen đặc bám lấy viên cầu. Một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
— Các ngươi tưởng mọi thứ sẽ đơn giản thế sao? Kỷ nguyên thần linh không thể kết thúc chỉ bằng một lựa chọn ngu ngốc!
Hệ Thống gốc hiện thân, dòng mã đỏ quấn lấy viên cầu, kéo toàn bộ nhóm Dương Thiên vào một không gian khác – tối tăm, lạnh lẽo, nơi chỉ có những dòng mã đỏ rực chảy như máu.
Hệ Thống Chúa Tể cảnh báo:
“Đã bị dịch chuyển vào lõi Hệ Thống gốc. Mọi chức năng bị hạn chế. Nguy cơ: toàn bộ ký ức sẽ bị xóa nếu thất bại.”
Dương Thiên nắm tay Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt bình tĩnh. Anh nhìn sang Trình Hạo:
— Đã đến lúc đối mặt với nguồn gốc thật sự.
Trình Hạo gật đầu, ánh mắt không còn chút do dự:
— Em sẽ đi cùng anh, dù là vực sâu hay hủy diệt.
Không gian bắt đầu vỡ vụn, từng mảnh ký ức rơi xuống như mưa. Một trận chiến cuối cùng với Hệ Thống gốc chính thức bắt đầu, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng, kéo dài vô tận giữa màn đêm không lối thoát.