Huyền cảm thấy không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề. Ánh sáng từ bóng đèn nhấp nháy, phản chiếu những nét lo âu trên gương mặt của cô và Minh. Linh đứng bên cạnh, tay siết chặt, gương mặt lộ rõ sự hồi hộp.
“Đừng để chúng ta bị dọa! Chúng ta đã làm được một lần, và sẽ làm được lần nữa!” Huyền cố gắng tiếp thêm sức mạnh cho cả nhóm.
Minh gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Nguyễn Tài. “Huyền, em có kế hoạch gì không?”
“Chúng ta phải tìm cách tách hắn ra khỏi cương thi. Nếu không, chúng ta sẽ không thể đánh bại hắn,” Huyền nói, giọng quyết tâm. “Hắn có thể điều khiển chúng, nhưng nếu chúng ta có thể làm hắn mất tập trung…”
“Đúng rồi! Hắn sẽ không thể kiểm soát cả hai chúng ta cùng một lúc,” Linh xen vào, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể phân tán sự chú ý của hắn!”
Nguyễn Tài đứng đó, nụ cười nhếch mép, như thể đang thưởng thức cuộc trò chuyện của họ. “Các ngươi nghĩ rằng ta sẽ để cho các ngươi có cơ hội đó sao? Ta đã điều khiển cương thi từ trước, các ngươi chỉ là những con cờ trong trò chơi của ta.”
“Chúng ta không phải là cờ!” Minh quát, cơ bắp anh căng lên, sẵn sàng cho cuộc chiến. “Chúng ta sẽ không để ngươi tiếp tục thực hiện âm mưu của mình!”
Huyền nhìn Minh, trong lòng nảy sinh một niềm tin. “Đúng, chúng ta sẽ chiến đấu! Không chỉ vì bản thân, mà còn vì tất cả những người mà ngươi đã hại!”
Nguyễn Tài nhếch môi cười, đôi mắt hắn ánh lên sự tàn nhẫn. “Hãy đến đi! Càng nhanh càng tốt! Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh của một lãnh chúa thực sự!”
Ngay lập tức, cương thi bắt đầu di chuyển về phía họ, ánh sáng từ bóng đèn dường như không đủ sức ngăn cản. Huyền lao về phía trước, nhanh chóng tạo ra một dòng điện từ thiết bị mà cô đã kết nối. “Minh! Giúp em điều khiển cương thi!”
“Được!” Minh nhắm mắt lại, tập trung sức mạnh phép thuật, khiến ánh sáng từ bẫy trở nên rực rỡ hơn. Những cương thi dừng lại, ánh mắt chúng hướng về ánh sáng như những con thiêu thân.
Linh lợi dụng thời cơ, chạy vòng qua Nguyễn Tài, tìm cách tiếp cận từ phía sau. “Huyền! Em có thể làm cho ánh sáng mạnh hơn không?”
“Em sẽ thử!” Huyền gật đầu, nỗ lực thêm sức mạnh vào dòng điện. Cảm giác như toàn bộ năng lượng trong cơ thể cô chảy vào thiết bị.
Nguyễn Tài nhận ra điều gì đang xảy ra. Hắn quát lớn, “Không! Các ngươi không thể làm như vậy!” Hắn vung tay, điều khiển những cương thi quay về hướng của Linh, nhưng Minh đã kịp thời can thiệp.
“Không!” Minh hét lên, lao về phía Linh, dùng phép thuật của mình để bảo vệ cô. Ánh sáng từ bóng đèn bùng nổ, khiến cương thi chao đảo.
Cả ba người nhanh chóng tập trung lại với nhau, Huyền điều khiển ánh sáng, Minh sử dụng phép thuật, còn Linh tìm cách tạo ra phân tán sự chú ý của Nguyễn Tài. “Chúng ta cần phải tách hắn ra khỏi cương thi!”
“Có một cách,” Huyền nói, “Nếu chúng ta có thể tạo ra một cơn lốc ánh sáng, nó có thể làm hắn mất kiểm soát.”“Thật điên rồ!” Linh nói, nhưng ánh mắt cô lấp lánh hy vọng. “Nhưng nếu chúng ta làm được, có thể sẽ thành công!”
“Đúng! Hãy làm theo kế hoạch!” Minh khẳng định, “Tôi sẽ giữ hắn ở đây, còn hai người hãy tạo ra cơn lốc ánh sáng.”
Huyền và Linh gật đầu, bắt tay vào việc. Huyền điều chỉnh thiết bị, tạo ra những dòng điện mạnh mẽ, trong khi Linh phụ trách việc tạo ra ánh sáng.
Nguyễn Tài cảm thấy nguy hiểm. “Các ngươi không thể thắng được ta!” Hắn gầm lên, ánh mắt điên cuồng. Hắn vung tay, cố gắng điều khiển cương thi, nhưng ánh sáng ngày càng mạnh, khiến hắn không thể tập trung.
“Bây giờ!” Huyền hét lên, cả hai cùng nhau tạo ra cơn lốc ánh sáng. Ánh sáng chói lòa xoáy quanh, tạo thành một vòng tròn, khiến cương thi đứng chao đảo.
Nguyễn Tài hoảng loạn, hắn không thể kiểm soát được nữa. “Không! Không thể nào!” Hắn gầm lên, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Ánh sáng bùng lên, hút lấy hắn và cương thi vào trong.
“Chúng ta đã làm được!” Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng Huyền vẫn không thể thoát khỏi cảm giác lo lắng.
“Chưa đâu, vẫn chưa hết đâu!” Huyền cảnh báo. Ánh sáng dần tắt, nhưng Nguyễn Tài vẫn đứng đó, ánh mắt điên cuồng và tàn bạo. “Các ngươi nghĩ rằng chỉ cần ánh sáng có thể đánh bại ta sao?”
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Minh nói, tay nắm chặt, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.
“Các ngươi sẽ phải trả giá!” Nguyễn Tài gầm lên, và trong khoảnh khắc, một cơn gió lạnh lẽo ùa vào phòng.
Huyền cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào. Họ đã chuẩn bị cho mọi thứ, nhưng giờ đây, đối thủ thực sự mới chính là Nguyễn Tài, và hắn không hề dễ dàng như họ tưởng.
“Chúng ta phải nghĩ ra kế hoạch khác,” Huyền nói, giọng cô run rẩy. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể thắng được hắn!”
“Không còn thời gian để chần chừ,” Minh đáp, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta cần phải chiến đấu và không lùi bước!”
Huyền gật đầu, cảm thấy một nguồn sức mạnh mới dâng lên trong lòng. “Được rồi! Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!”
Nguyễn Tài cười khẩy, ánh mắt hắn đầy thách thức. “Hãy xem các ngươi sẽ làm gì tiếp theo!”
Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.