Huyền nhìn Nguyễn Tài, cảm giác như trái tim đang đập mạnh trong lồng ngực. Ánh sáng từ thiết bị vẫn còn lấp lánh, nhưng Nguyễn Tài đã hồi phục. Hắn đứng đó, một bóng ma đáng sợ, mỉm cười đầy tự mãn. “Các ngươi nghĩ rằng một chút ánh sáng có thể tiêu diệt ta sao? Các ngươi còn quá non nớt!”
“Đừng quá tự mãn!” Minh hét lên, gương mặt anh căng thẳng. “Chúng ta sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy!”
“Cần phải có kế hoạch mới,” Huyền nói, cảm thấy đầu óc xoay chuyển. “Nếu hắn không thể bị ánh sáng đánh bại, có thể chúng ta cần phải tấn công từ một góc độ khác.”
“Ý em là sao?” Linh hỏi, đôi mắt cô sáng lên với hy vọng.
“Chúng ta cần tạo ra một cái bẫy,” Huyền trả lời, nhanh chóng vạch ra một kế hoạch trong đầu. “Nếu chúng ta có thể dẫn hắn vào một khu vực chật hẹp, nơi mà cương thi không thể di chuyển tự do, chúng ta sẽ có cơ hội tấn công hắn.”
“Điều đó nghe có vẻ điên rồ, nhưng cũng không tệ,” Linh đồng ý.
“Vậy thì bắt đầu thôi!” Minh nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Huyền, em hãy chuẩn bị ánh sáng. Linh, em hãy tìm cách dẫn dụ hắn.”
Huyền gật đầu, trong lòng dâng lên sự hồi hộp. Cô đã từng là một lập trình viên, không thể nào ngờ rằng giờ đây lại phải đối mặt với một kẻ ác độc đến vậy. Nhưng cô biết, sự sống còn của cả nhóm phụ thuộc vào khả năng của mình.
Nguyễn Tài bắt đầu tiến lại gần, ánh mắt đầy thách thức. “Các ngươi đang làm gì vậy? Chạy trốn à?”
“Hắn không thể điều khiển cương thi nếu không có sự tập trung,” Huyền nói, cô nhanh chóng điều chỉnh thiết bị, tạo ra những tia sáng chói lòa. “Chúng ta cần phân tâm hắn!”
“Để tôi!” Linh nói, rồi lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, tạo ra những âm thanh gây chú ý. “Ê, Tài! Hãy nhìn đây!”
Nguyễn Tài quay đầu, nhìn theo tiếng gọi của Linh. Đây chính là cơ hội mà Huyền cần. “Bây giờ!” Huyền hét lên, ánh sáng từ thiết bị mạnh lên, rực rỡ như một ngọn đuốc giữa đêm tối.
Linh nhảy ra khỏi chỗ ẩn, làm ra những động tác kỳ quặc, khiến Nguyễn Tài phải quay lại. “Hãy đến đây nào, nếu ngươi đủ can đảm!”
Nguyễn Tài gầm lên, phẫn nộ. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng này!”
Huyền không chần chừ, ngay lập tức tạo ra một vòng ánh sáng chói lòa. Cô cảm nhận được sức mạnh từ bên trong, như một luồng điện chạy qua cơ thể. Ánh sáng xoáy quanh, tạo thành một cơn lốc.
“Chạy đi!” Minh quát, lao về phía Linh, bảo vệ cô khỏi những cương thi đang tiến lại gần.Nhưng Nguyễn Tài đã kịp thời nhận ra kế hoạch của họ. Hắn vung tay, triệu hồi cương thi, khiến chúng lao về phía Huyền và Linh. “Không có ai có thể cứu được các ngươi!”
“Không!” Huyền thét lên, nhưng ánh sáng đã được tạo ra quá mạnh. Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường ánh sáng.
“Chúng ta không thể để hắn kiểm soát!” Minh nói, chuẩn bị sử dụng phép thuật để bảo vệ cả nhóm. “Hãy giữ vững!”
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Huyền hét lên, dồn hết sức lực vào ánh sáng. “Chúng ta sẽ đánh bại hắn!”
Khi ánh sáng bùng lên, Nguyễn Tài hoảng loạn. “Không! Không thể nào!” Hắn gầm lên, nhưng ánh sáng ngày càng mạnh, hút lấy hắn vào trong.
“Huyền, Linh, bây giờ!” Minh gọi to, cả ba người cùng nhau kết hợp sức mạnh, tạo ra một cơn lốc ánh sáng khổng lồ. Ánh sáng chói lòa như muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Nguyễn Tài gầm lên, nhưng âm thanh của hắn dần bị nuốt chửng bởi ánh sáng. Hắn không thể chống cự, và cuối cùng bị cuốn vào giữa cơn lốc.
“Chúng ta đã làm được!” Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng Huyền vẫn cảm thấy sự lo lắng dâng lên. “Chưa đâu, vẫn chưa hết đâu!”
Ánh sáng dần tắt, nhưng hình ảnh của Nguyễn Tài vẫn hiện lên, ánh mắt điên cuồng không hề giảm bớt. “Các ngươi nghĩ rằng chỉ cần ánh sáng có thể đánh bại ta sao?”
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Minh nói, ánh mắt kiên quyết.
Nguyễn Tài cười khẩy, “Hãy xem các ngươi sẽ làm gì tiếp theo!”
Huyền cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo ùa vào phòng. Mọi thứ dường như đang ở ngưỡng bùng nổ. “Chúng ta phải nghĩ ra kế hoạch khác,” cô nói, giọng cô run rẩy. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể thắng được hắn!”
“Không còn thời gian để chần chừ,” Minh đáp, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta cần phải chiến đấu và không lùi bước!”
“Được rồi! Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!” Huyền gật đầu, cảm thấy một nguồn sức mạnh mới dâng lên trong lòng.
Nguyễn Tài đứng đó, ánh mắt hắn đầy thách thức. “Hãy xem các ngươi sẽ làm gì tiếp theo!”
Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Huyền cảm nhận được một cơn gió lạnh lẽo, như một điềm báo cho những khó khăn phía trước. Cô biết rằng thử thách lớn nhất vẫn đang chờ đợi họ.