Tái Sinh Cùng Cương Thi

Chương 9: Đối đầu đầu tiên

Trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, Huyền, Minh và Linh đứng đối diện với nhau, cảm giác hồi hộp tràn ngập không khí. Huyền cố gắng bình tĩnh, nhưng trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Chúng ta cần một kế hoạch,” cô nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Đúng vậy. Nếu chúng ta không hành động nhanh, hắn sẽ triệu hồi cương thi và có thể làm hại nhiều người,” Minh đáp, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Chúng ta cần phải ngăn hắn lại.”

“Nhưng làm thế nào?” Linh hỏi, vẻ mặt có phần lo lắng. “Ba người chúng ta không thể đối đầu với cả một băng cướp cương thi.”

“Chúng ta không chỉ là ba người,” Huyền nói, bất chợt nảy ra một ý tưởng. “Nếu như chúng ta có thể chế tạo một loại bẫy, có thể dụ cương thi vào một chỗ và tiêu diệt chúng một lần.”

“Bẫy?” Minh nhướng mày, trông có phần nghi ngờ. “Cô định dùng gì?”

“Tôi có một số thiết bị mà tôi đã mang theo,” Huyền nói, đôi mắt sáng lên. “Chúng ta có thể sử dụng những thứ đó để tạo ra một cái bẫy điện.”

“Điện?” Linh hỏi, vẻ mặt khó hiểu.

“Đúng, điện!” Huyền gật đầu. “Trong thời đại của tôi, điện là một thứ rất mạnh mẽ. Chúng ta có thể sử dụng nó để tiêu diệt cương thi.”

“Cô có chắc là chúng sẽ không phản ứng lại?” Minh hỏi, đôi mắt đầy nghi ngờ.

“Cương thi không thông minh như con người. Chúng sẽ bị thu hút bởi ánh sáng,” Huyền tự tin nói. “Chỉ cần chúng ta tạo ra một cái bẫy đủ lớn, tôi tin là chúng sẽ không thể thoát.”

“Được rồi, vậy thì chúng ta cần tìm nguyên liệu,” Minh đồng ý. “Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian.”

Linh đứng dậy, vẻ mặt quyết tâm. “Tôi có biết một nơi, một kho hàng cũ mà có thể có những thứ chúng ta cần.”

“Đi nào!” Huyền thúc giục, và cả ba nhanh chóng rời khỏi căn phòng.

Khi bước ra hành lang, những tiếng động lạ từ xa vọng lại, khiến họ cảm thấy hồi hộp. Huyền không dám nghĩ đến việc nếu bị phát hiện, ba người sẽ gặp nguy hiểm như thế nào. Họ chạy nhanh về phía kho hàng mà Linh đã chỉ. Đường đi lắt léo, nhưng với sự dẫn dắt của Linh, họ đã tìm thấy nơi đó.

“Đây là nơi tôi thường đến kiếm đồ,” Linh nói, chỉ vào cánh cửa gỗ mục nát. “Có thể tìm được nhiều thứ hữu ích ở bên trong.”

“Chúng ta vào nhanh thôi,” Minh nói, đẩy cánh cửa ra. Tiếng cửa kêu cót két vang lên, nhưng bên trong lại im ắng đến kỳ lạ.

Huyền bước vào trước, ánh mắt chăm chú nhìn xung quanh. Không khí lạnh lẽo, ẩm mốc và mùi thuốc súng thoang thoảng khiến cô cảm thấy rợn tóc gáy. “Chúng ta cần tìm những thứ như dây điện, bóng đèn, và nếu có thể, cả một bình ắc quy.”

“Để tôi xem,” Linh nhanh nhẹn đi tới một góc tối, nơi có những thùng hàng cũ kỹ. Huyền và Minh đi theo, ánh mắt dò xét khắp nơi.

“Đây rồi!” Linh gọi lớn, giọng đầy hứng khởi. Cô kéo ra một cái thùng, bên trong chứa đầy những đồ vật kỳ lạ. “Có đủ dây điện và bóng đèn ở đây!”

“Xuất sắc!” Huyền nói, cảm giác phấn chấn tràn ngập. “Bây giờ chỉ cần một bình ắc quy nữa là hoàn hảo.”

“Để tôi tìm,” Minh nói, bắt đầu lục lọi những thùng hàng khác. Cuối cùng, anh cũng tìm thấy một bình ắc quy cũ kỹ, nhưng vẫn còn giữ được năng lượng. “Có vẻ như cái này vẫn hoạt động được.”“Chúng ta cần nhanh lên, có thể chúng đã phát hiện ra chúng ta,” Huyền nhắc nhở, không quên nhìn ra cửa. “Chúng ta phải trở về căn phòng đó và bắt tay vào việc.”

Cả ba nhanh chóng rời khỏi kho hàng, trở về căn phòng cũ. Huyền bắt đầu chỉ huy mọi người, trong khi Minh và Linh giúp đỡ. Huyền chỉ dẫn cách nối dây điện, tạo ra các bóng đèn phát sáng. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, nhưng không kém phần căng thẳng.

“Chúng ta cần phải làm cho cái bẫy này đủ hấp dẫn,” Huyền nói, ánh mắt sáng rực. “Có thể dùng ánh sáng để thu hút cương thi.”

“Vậy chúng ta sẽ để bóng đèn ở giữa phòng, và kết nối chúng với bình ắc quy,” Minh gợi ý.

“Đúng vậy! Khi bẫy được kích hoạt, chúng ta có thể tiêu diệt chúng ngay lập tức,” Huyền nói, cảm thấy phấn khởi.

Nhưng ngay lúc đó, tiếng động từ hành lang vọng lại, khiến cả ba sững lại. “Chúng đến rồi!” Linh thì thầm, vẻ mặt hoảng loạn.

“Không còn thời gian nữa! Đến nhanh nào!” Minh hối thúc, và cả ba lao vào hành động. Huyền cố gắng kết nối dây điện một cách nhanh nhất có thể, trong khi Linh và Minh đứng canh chừng cửa.

“Chỉ cần một chút nữa thôi!” Huyền thở hổn hển, tay vẫn không ngừng làm việc. “Chúng ta phải hoàn thành trước khi chúng vào đây!”

“Nhanh lên!” Minh kêu lớn, ánh mắt không rời khỏi hành lang. “Chúng ta không thể để chúng vào!”

Cuối cùng, Huyền kết nối xong. “Xong rồi! Bây giờ chỉ cần kích hoạt bẫy!”

“Được rồi, làm đi!” Minh hét lên. Huyền nhấn nút, ánh sáng từ bóng đèn lập tức lóe lên, chiếu sáng cả căn phòng.

“Chúng ta hãy đứng ở đây!” Huyền chỉ vào một góc an toàn. Họ nín thở, chờ đợi những gì sắp xảy ra.

Cánh cửa đột ngột bật mở, và một bầy cương thi lao vào. Chúng bị ánh sáng thu hút, nhưng không hề biết rằng mình đang tiến vào cái bẫy chết chóc.

“Chúng đến rồi!” Linh hét lên, đôi mắt mở to.

Cương thi ùa vào, ánh sáng từ bóng đèn chói lòa làm chúng tạm thời ngừng lại. “Bây giờ!” Huyền quát, và Minh lập tức sử dụng phép thuật, khiến ánh sáng mạnh mẽ hơn.

Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên, và cương thi bị ánh sáng nuốt chửng. Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cũng không khỏi mỉm cười khi thấy kế hoạch của mình thành công.

“Chúng ta làm được rồi!” Huyền kêu lên, lòng tràn đầy tự hào.

Nhưng ngay khi họ đang tận hưởng niềm vui, một bóng đen xuất hiện ở cửa. Nguyễn Tài đứng đó, ánh mắt tàn nhẫn nhìn họ. “Các ngươi nghĩ rằng chỉ bằng một cái bẫy đơn giản như vậy có thể đánh bại ta sao?”

Sự tự tin của Huyền lập tức bị dập tắt. “Chúng ta… chúng ta sẽ không để ngươi làm hại ai nữa!” Minh khẳng định, nhưng giọng nói của anh không đủ mạnh mẽ như trước.

Nguyễn Tài cười khẩy. “Hãy xem các ngươi sẽ làm gì tiếp theo.”

Huyền nhìn Minh, cảm giác lo lắng tràn ngập. Họ đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu đầu tiên, nhưng không biết rằng mối nguy hiểm thực sự đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn