Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 15

Lúc nói những lời ấy, đôi mắt nàng sáng lấp lánh.

Lời từ chối đã lượn quanh đầu lưỡi ta mấy vòng.

Cuối cùng vẫn không thể nói ra.

May mà đúng lúc ấy có người đẩy cửa bước vào, xua tan bầu không khí đầy lúng túng này.

Thế nhưng...

Khi nhìn thấy Cố Bạch bước vào, ta lại cảm thấy đôi lúc lúng túng cũng là một bầu không khí rất tốt đẹp.

Bởi vì nhìn thấy Cố Bạch...

Chẳng khác nào gặp Tiêu Cẩn Du.

Mà gặp Tiêu Cẩn Du...

Thì cũng đồng nghĩa với việc cách ngày c.h.ế.t của ta chẳng còn bao xa.

Ta thật sự không hiểu.

Vì sao số mệnh cứ nhất quyết phải hành hạ ta như vậy.

Hoặc là ngay khi Tiêu Cẩn Du biết ta chính là Liễu Chi Chi thì nên g.i.ế.c ta luôn.

Hoặc là lúc ta mắc kẹt ở lỗ ch.ó thì đừng có ai đá ta một cước.

Hoặc là khi gặp bọn thổ phỉ thì cũng đừng có ai cứu ta.

Kết quả, vòng đi vòng lại một hồi...

Ta vẫn rơi vào tay Tiêu Cẩn Du.

"Muốn g.i.ế.c muốn c.h.é.m thế nào cũng được, chỉ xin ngươi thả Tiểu Hổ T.ử ra." Ta ngẩng đầu nhìn Cố Bạch, cứng cổ nói.

Không thể liên lụy đến Tiểu Hổ Tử.

Tiểu Hổ T.ử nghe vậy lập tức ôm chầm lấy ta, vừa khóc nức nở vừa nói: "Nếu ngươi c.h.ế.t, ta cũng không sống nữa. Chúng ta sẽ làm một đôi uyên ương bạc mệnh!"

Uyên ương bạc mệnh thì không được, nhưng cùng nhau bạc mệnh thì còn có thể...

Cố Bạch liếc nhìn Tiểu Hổ T.ử một cái, chép miệng: "Ngươi biết nàng là nữ nhân?"

Tiểu Hổ T.ử đỏ bừng mặt, hỏi ngược lại: "Sao ngươi biết ta là nữ nhân?"

Cố Bạch trợn tròn mắt: "Ngươi cũng là nữ nhân?"

Ta lặng lẽ lùi về sau một bước, nhưng lại bị Tiểu Hổ T.ử giữ c.h.ặ.t khuỷu tay.

Xưa nay nàng vốn thông minh.

Nghe Cố Bạch nói xong, đôi tay nàng lập tức đặt lên n.g.ự.c ta.

...

Khung cảnh nhất thời vô cùng ngượng ngùng.

Ta hít sâu một hơi rồi vội vàng giải thích với Tiểu Hổ Tử: "Ngươi nghe ta giải thích đã..."

Hiển nhiên Tiểu Hổ T.ử không muốn nghe, nàng nói nàng muốn yên tĩnh một mình.

Ta đâu phải Yên Tĩnh, ta là Chi Chi.

Thế là ta bị nàng đuổi ra ngoài.

Ta và Cố Bạch đứng ngoài cửa, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.

Cuối cùng vẫn là ta lấy lại tinh thần trước, khảng khái chịu c.h.ế.t nhìn Cố Bạch nói: "Ngươi nói đi, muốn ta c.h.ế.t thế nào?"

Cố Bạch nhìn ta: "Vì sao ngươi cứ nhất quyết muốn c.h.ế.t?"

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ mặt đầy dấu hỏi.

Không đúng.

Cố Bạch là tâm phúc của bệ hạ, chuyện bệ hạ biết thì không có lý nào hắn lại không biết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ta đã lừa bệ hạ." Ta quyết định nói hết.

Cố Bạch cười đáp: "Người biết rồi."

Ta biết ngay mà, người nhất định đã biết.

Cố Bạch nhìn ta rồi nói: "Người đã biết từ rất lâu. Nếu muốn g.i.ế.c ngươi thì ngươi đã c.h.ế.t từ lâu rồi."

Hả?

Ý hắn là sao?

"Biết từ khi nào?" Tinh thần truy hỏi đến cùng của ta lập tức phát huy đến cực hạn.

Sau đó Cố Bạch dẫn ta vào thư phòng, chậm rãi kể cho ta nghe một loạt chuyện.

Ta trợn tròn mắt: "Ngươi nói chúng ta là quan hệ gì?"

Cố Bạch rót cho ta một chén nước rồi nói: "Ngươi không thấy ta và ngươi khá giống nhau sao?"

Là có hơi giống, nhưng cũng không phải quá giống.

"Khi đó ta còn ở ngoài kinh, chưa trở về. Bệ hạ nói với ta đã tìm được một người rất giống ta, vì thế ta lập tức ngày đêm không nghỉ chạy về." Cố Bạch mỉm cười. "Chỉ nhìn ngươi một cái đầu tiên, ta đã cảm thấy tám chín phần là đúng."

"Khoan đã, khoan đã." Ta ngắt lời hắn. "Sư phụ từng nói ta được người nhặt về từ trong lòng mẫu thân ta."

Sao tự dưng lại mọc ra một người ca ca từ nhỏ đã lớn lên cùng bệ hạ thế này?

Nghe ta nói vậy, ánh mắt Cố Bạch chợt tối đi.

"Lúc mẫu thân bị bọn chúng bắt đi, muội còn chưa ra đời." Cố Bạch uống một ngụm nước rồi nói. "Bao nhiêu năm nay ta vẫn luôn tìm hai người, không ngờ kẻ bắt mẫu thân lại chính là người của Thanh Long giáo."

"Vì sao bọn chúng lại bắt mẫu thân?" Ta càng nghe càng mơ hồ.

Cố Bạch khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu ta.

"Qua một thời gian nữa muội sẽ biết. Lưới sắp thu rồi."

Hắn không nói rõ là tấm lưới gì, chỉ bảo ta cứ yên tâm dưỡng thân một thời gian.

Đợi thêm ít ngày nữa, khi mọi chuyện lắng xuống, hắn sẽ đường đường chính chính đón ta về nhà, ghi tên vào gia phả.

Tuy ta cảm thấy cuộc sống vốn vẫn luôn rất yên bình, nhưng vẫn nghe lời hắn, ngoan ngoãn chờ đến ngày hắn nói.

Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng lại chờ được tin Thái hậu băng hà.

Lúc tin tức ấy truyền đến, ta đang vừa c.ắ.n hạt dưa vừa hỏi Tiểu Hổ T.ử vì sao lại giả làm thái giám.

"Nhà ta nghèo, nghe nói vào cung làm thái giám sẽ được một khoản bạc." Nàng đáp như vậy. "Còn ngươi? Vì sao lại vào cung làm thái giám?"

Ta nào có thể nói với nàng rằng mình tin lời đồn, vào cung là để ám sát Tiêu Cẩn Du.

Nói ra thì mất mặt quá.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Thế nên ta cũng đáp: "Nhà ta nghèo."

Lúc này Tiểu Hổ T.ử đã thay nữ trang, nàng cũng đã chấp nhận việc ta mặc nữ trang.

Hai người chúng ta lại tiếp tục chuẩn bị hóng chuyện.

"Thái hậu nương nương băng hà rồi."

Hai tiểu nha hoàn đi ngang qua trước cửa phòng, buột miệng nói một câu như vậy.

Dọa đến mức hạt dưa trong tay ta rơi đầy đất.

Lần trước gặp Thái hậu, người vẫn còn khỏe mạnh, tinh thần rất tốt.

Sao nói băng là băng ngay được?

Sau khi nghe Cố Bạch nói những chuyện kia, ta biết việc này tuyệt đối không đơn giản.

Quả nhiên, vừa hay tin Thái hậu băng hà truyền ra, mấy vị lão thần trong triều liền liên tiếp dâng sớ xin cáo lão hồi hương.

Trong nhất thời, triều cục chấn động bất an, ngay cả Cố Bạch cũng thường xuyên không thể về phủ.

Thế mà trong lúc bận rộn như vậy, Tiêu Cẩn Du vẫn còn có thời gian đến tìm ta.