Ta Thật Sự Không Muốn Tranh Sủng!

Chương 14

Toàn công công đứng bên cạnh ta, khẽ lên tiếng.

Ban đầu ta không thấy gì.

Nhưng vừa nghe ông ấy nói như vậy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chua xót, nghèn nghẹn.

Ta biết trong lòng Tiêu Cẩn Du không có ta.

Nhưng ngày nào cũng nghe những lời đồn ấy bên tai, dần dần ta đã quen.

Có lúc thậm chí còn cảm thấy những lời đồn ấy cũng không còn ch.ói tai như lúc ban đầu.

Vừa nghĩ đến ngày mai trong cung sẽ lại truyền nhau rằng Tiêu Cẩn Du có người mới liền quên người cũ, sủng hạnh một vị tú nữ, lòng ta liền thấy khó chịu.

Nhưng nỗi buồn ấy còn chưa kịp lan ra, vị tú nữ vừa được khiêng vào đã lại bị người khiêng ra.

Ngay sau đó, Tiêu Cẩn Du truyền ta vào.

Hắn vừa mới tắm xong.

Cổ áo hơi mở rộng, để lộ những đường nét rắn chắc trên thân thể.

"Đẹp không?"

Tiêu Cẩn Du ngồi xuống chiếc sập bên cạnh, thấy ta ngây người thì khẽ cười.

Trong thoáng chốc, khí huyết trong người ta dâng lên, đầu óc trống rỗng.

"Cũng... cũng được."

Chỉ là nhanh quá.

Mới chưa đầy nửa chén trà, tú nữ đã bị người khiêng ra ngoài.

Quả thật là... hơi nhanh.

"Đi chuẩn bị ít rượu."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Tiêu Cẩn Du lên tiếng.

Ta hiểu rồi.

Có lẽ chính hắn cũng không chấp nhận nổi việc mình nhanh như vậy, muốn mượn rượu giải sầu cũng là chuyện bình thường.

Ta nhanh nhẹn đi truyền rượu tới.

Còn chu đáo gọi thêm ít thức ăn.

Rồi bày hết lên chiếc bàn nhỏ đặt giữa giường và sập của Tiêu Cẩn Du.

Ta vừa rót rượu cho hắn, vừa mở lời an ủi.

"Bệ hạ anh tuấn uy nghi, đã hơn người khác không biết bao nhiêu lần."

Bàn tay cầm chén rượu của Tiêu Cẩn Du khựng lại.

Rượu vừa rót đã sánh ra ngoài hơn nửa.

Chẳng lẽ nam nhân đều không thích bị người khác nhắc đến chuyện này?

Ta vội vàng đổi cách nói.

"Ngày mai đổi một vị tú nữ khác, chắc sẽ khá hơn."

Đổ hết mọi lỗi lên đầu vị tú nữ kia.

Ta đúng là người chu đáo.

Tiêu Cẩn Du ngẩng đầu nhìn ta.

Rồi bất ngờ kéo ta vào lòng.

Trong không khí phảng phất mùi rượu thơm ngát.

Rõ ràng còn chưa uống, vậy mà người đã thấy lâng lâng như say.

"Đổi thành ngươi, ngươi thấy thế nào?"

Tiêu Cẩn Du cúi đầu nhìn ta.

Đôi môi mỏng đỏ thắm như sắp nhỏ m.á.u.

Điên rồi.

Hắn vậy mà thật sự thích thái giám.

Ta cũng điên rồi.

Ta vậy mà lại cảm thấy... nếu đổi thành ta thì cũng không tệ.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy Tiêu Cẩn Du uống rượu.

Đôi mắt hắn nhuốm một tầng hồng nhạt vì men say, mỗi lần nhìn ta đều khiến tim ta bất giác thắt lại.

Hắn nâng chén rượu lên, uống cạn một hơi, trên đôi môi mỏng vẫn còn đọng lại chút ánh nước.

"Những lời người ngoài nói, ngươi không cần để trong lòng."

Hắn ôm lấy ta, hơi thở phả ra đều phảng phất mùi rượu.

"Ngươi chờ ta thêm một thời gian nữa."

Từ nhỏ ta vẫn luôn cho rằng đầu óc mình rất linh hoạt, dù sống trong hoàn cảnh khốn khó cũng có thể giữ được tính tình lạc quan.

Nhưng lúc này đây, ta thật sự không hiểu Tiêu Cẩn Du đang nói gì.

Đến khi ta dìu Tiêu Cẩn Du lên giường nghỉ ngơi, hắn bỗng hỏi ta:

"Vì sao ngươi lại tên là Chi Chi?"

Theo bản năng, ta đáp:

"Sư phụ nói tên xấu thì dễ nuôi..."

Tay ta chợt buông lỏng.

Tiêu Cẩn Du lập tức ngã phịch xuống giường.

Hắn... sao lại biết ta tên là Chi Chi?

Đã biết ta tên Chi Chi...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vậy chẳng phải cũng biết ta là người của Thanh Long giáo sao?

C.h.ế.t rồi.

Lần này thật sự xong đời rồi.

Ta chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện khác, vội vàng đắp chăn cẩn thận cho hắn rồi chạy khỏi tẩm điện.

Nếu còn không chạy, e rằng ta thật sự chẳng sống nổi.

Nhưng...

Ta phải chạy thế nào đây?

Nếu ta chạy rồi, Tiểu Hổ T.ử phải làm sao?

Thế là sau khi trở về chỗ ở, ta hỏi Tiểu Hổ Tử:

"Ta không sống nổi nữa rồi, giờ muốn bỏ trốn, ngươi có bằng lòng đi cùng ta không?"

Ngoài dự liệu của ta, Tiểu Hổ T.ử không hề do dự mà gật đầu ngay.

Hơn nữa, nàng còn chỉ cho ta một con đường sáng.

Ta và nàng cõng theo chút hành lý ít ỏi của mình, rồi cùng nhìn cái lỗ ch.ó trước mặt mà rơi vào trầm mặc.

"Có chui ra ngoài được không?"

Ta hỏi nàng.

Nàng gật đầu đầy chắc chắn.

"Chắc chắn được."

"Chúng ta bỏ trốn như vậy... có liên lụy đến người nhà của ngươi không?"

Ta lo lắng hỏi.

Nàng lắc đầu.

"Bọn họ đều c.h.ế.t cả rồi."

"Người nhà ngươi thì sao?"

Thật trùng hợp.

Ta cũng chẳng còn người thân.

Sau đó, ta bảo Tiểu Hổ T.ử chui ra trước, còn mình ở lại phía sau cản hậu.

Ai ngờ...

Ta bị mắc kẹt!

Tiểu Hổ T.ử cũng không ngờ ta lại mắc ở đó.

Có lẽ nàng không nghĩ tới dạo gần đây ta ăn ngon uống tốt ở chỗ Tiêu Cẩn Du.

Đúng lúc ta tuyệt vọng đến mức vạn niệm câu tro...

Thì từ đầu bên kia có người hung hăng đá vào m.ô.n.g ta một cái.

Sau cơn đau nhói, ta bị Tiểu Hổ T.ử kéo phắt ra ngoài.

Trong chốc lát, ta không biết nên mắng người vừa đá mình hay nên cảm ơn hắn.

Không dám dừng lại lâu, ta nắm tay Tiểu Hổ Tử, cắm đầu bỏ chạy, tuyệt đối không quay đầu.

Đường đời quả nhiên luôn gập ghềnh lại đầy kích thích.

Không đời nào để ngươi thuận buồm xuôi gió.

Ta và Tiểu Hổ T.ử cũng chẳng biết đã chạy bao lâu.

Rồi rất thuận lợi...

Đụng phải một đám thổ phỉ.

Ngay khoảnh khắc bị bọn chúng đ.á.n.h ngất, ta thật sự hối hận.

Nếu hôm nay ta không nhất thời nóng đầu bỏ trốn...

Thì ít nhất còn có thể tiếp tục dây dưa với Tiêu Cẩn Du thêm một thời gian.

Dẫu sao cũng sống lâu thêm được vài ngày.

Giờ thì hay rồi.

Sống không nổi nữa.

"Tiểu Đức Tử! Tiểu Đức Tử!"

Giọng Tiểu Hổ T.ử vang lên bên tai ta.

Ta từ từ mở mắt.

Liền nhìn thấy nàng đang ngồi bên cạnh mình.

Ta...

Vậy mà vẫn chưa c.h.ế.t!

Tiểu Hổ T.ử đỏ hoe hai mắt.

Thấy ta tỉnh lại, nàng lập tức òa khóc.

"Ngươi tỉnh rồi thì tốt quá."

Nàng nhào vào người ta, khóc đến vô cùng thương tâm.

Thì ra...

Chúng ta bị người bắt cóc.

Đó là điều Tiểu Hổ T.ử nói.

Nàng còn nói với ta:

"Tiểu Đức Tử, ta nói cho ngươi một bí mật."

"Thật ra ta là nữ nhân."

"Nếu chúng ta có thể sống sót rời khỏi đây, ta sẽ gả cho ngươi."