Ta vừa bước vào phòng đã thấy Tiêu Cẩn Du đứng bên cửa sổ.
Hắn vuốt ve chiếc ban chỉ trong tay, nghe thấy tiếng bước chân của ta mới ngẩng đầu nhìn sang.
Đây là lần đầu tiên ta đối diện hắn với thân phận nữ nhi, trong lòng bỗng thấy có chút kỳ lạ.
Nhưng dường như hắn chẳng hề cảm thấy có gì không ổn, chỉ khẽ cong khóe môi: "Quả nhiên còn xinh đẹp hơn tên tiểu t.ử Cố Bạch kia không ít."
Đây xem như là đang khen ta sao?
Thôi thì cứ xem như là đang khen đi.
Ta khiêm tốn đáp: "Chỉ hơn một chút thôi."
Tiêu Cẩn Du khẽ bật cười.
Đến khi hắn lại ngước mắt nhìn ta, trong đáy mắt tựa như chứa cả bầu trời đầy sao.
Ta rất hiếm khi thấy hắn như vậy.
Ánh mắt của hắn trước nay vẫn luôn sâu thẳm, đen đến mức không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.
"Cố Bạch đã đặt tên cho nàng chưa?" Tiêu Cẩn Du bước đến bên cạnh ta.
Theo bản năng ta lùi về sau một bước, nhưng lại bị hắn nắm lấy tay, kéo thẳng vào lòng.
"Vẫn... vẫn chưa." Ta lắp bắp, nói cũng không còn trôi chảy.
Không biết từ khi nào, chỉ cần hắn đến gần, cả đầu ta đều nóng bừng lên.
"Huynh ấy nói chờ mọi chuyện yên ổn rồi mới để ta nhập gia phả." Ta lại bổ sung.
Tiêu Cẩn Du gật đầu.
"Vậy để trẫm đặt cho nàng một cái tên."
Ta giãy giụa một lúc vẫn không thoát khỏi lòng hắn, cuối cùng đành đổi sang một tư thế thoải mái hơn rồi ngoan ngoãn dựa vào.
"Không cần đâu, chỉ cần đổi họ là được, cứ gọi là Cố Chi Chi."
"Chi Chi không phải là một cái tên hay."
Quả thật không hay, nghe chẳng khác gì tên chuột.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, kiên định nói: "Nhưng tên xấu thì dễ nuôi."
Đó là sự thật.
Nếu không, ta cũng chẳng thể bình an sống đến hôm nay.
"Cái tên này không thích hợp để vào cung." Hắn tựa cằm lên vai ta, giọng nói mang theo chút mệt mỏi.
Vào cung?
Vì sao còn phải vào cung?
Ta chớp chớp mắt: "Bệ hạ, người cũng đã thấy rồi, ta là nữ nhân... Thật sự không thể tiếp tục làm thái giám nữa..."
Khó khăn lắm mới trốn ra được.
Sao có thể còn bắt ta quay về?
Tiêu Cẩn Du bỗng bật cười.
Hắn đưa tay khẽ gõ lên trán ta.
"Ngày thường trẫm thấy nàng cũng lanh lợi lắm, sao đến lúc này lại ngốc thế?"
Đúng lúc ấy có người đẩy cửa bước vào.
Ta còn chưa kịp quay đầu cũng biết người tới chính là Cố Bạch.
Hắn một tay kéo ta ra khỏi lòng Tiêu Cẩn Du, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta đã bảo sao tìm mãi không thấy muội!"
Cánh tay vừa ôm lấy ta của Tiêu Cẩn Du chợt trống rỗng.
Hắn khẽ siết đầu ngón tay, ngẩng đầu nhìn Cố Bạch.
"Chẳng phải chỉ là một thỏi mực thôi sao? Hôm khác trẫm trả lại cho ngươi, còn tặng thêm một thỏi tốt hơn."
Cố Bạch kéo ta ra sau lưng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Muội muội của thần không phải thứ có thể đổi bằng một thỏi mực."
Nhìn hai người giương cung bạt kiếm đối đầu nhau, ta bỗng nhiên bật cười.
Từ nhỏ ta đã theo sư phụ lớn lên.
Điều ta nghe nhiều nhất chính là những lời trách mắng của người.
Sau khi người qua đời, trên đời này cũng chẳng còn ai quản ta nữa.
Rồi bỗng có một ngày, Giáo chủ tìm đến, bảo ta đi trừ bạo an dân.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Khi ấy ta vừa mừng vừa sợ, chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình còn được người khác nhớ tới.
Thế nên ta thuận lý thành chương trở thành một quân cờ của Giáo chủ.
Có lẽ ngay từ đầu hắn đã biết ta không thể g.i.ế.c được Tiêu Cẩn Du.
Nhưng đưa ta vào cung đối với hắn cũng chẳng có tổn thất gì.
Nếu ta thật sự g.i.ế.c được Tiêu Cẩn Du thì hắn lời lớn.
Nếu ta không g.i.ế.c được mà c.h.ế.t trong cung, hắn cũng chỉ mất đi một quân cờ mà thôi.
Mãi đến hôm nay, trong khung cảnh này, ta mới lần đầu tiên cảm nhận được hơi ấm của tình thân.
Mấy ngày nay Cố Bạch bận đến mức chẳng thấy bóng dáng.
Vậy mà ngày nào cũng dặn dò nhà bếp chuẩn bị ba bữa với nhiều món ta thích.
Thấy ta cười, cả hai người đều quay đầu nhìn sang.
Ta nhìn Cố Bạch, bỗng nhiên muốn làm nũng.
"Hôm đó huynh còn tiếc thỏi mực ấy lắm mà."
Trước nay ta chưa từng làm nũng với bất kỳ ai.
Không ngờ có một ngày, ta cũng có thể giống những cô nương khác mà làm nũng.
Cố Bạch lại rất hưởng thụ điều đó.
Hắn cười đáp: "Đừng nói chỉ là một thỏi mực, cho dù phải đem cả tòa phủ này đi đổi, huynh cũng chẳng hề tiếc."
"Phụt..."
Ta bật cười thành tiếng.
Ngay sau đó, Tiêu Cẩn Du và Cố Bạch cũng cùng bật cười theo.
Khung cảnh ấy đẹp đến mức tựa như chỉ tồn tại trong một giấc mộng.
Cuối cùng cũng đến những ngày tháng bình yên.
Cố Bạch đường đường chính chính đón ta trở về phủ, đối ngoại nói rằng vì bát tự của ta quá nhẹ nên từ nhỏ vẫn luôn được nuôi dưỡng nơi thôn dã, đến nay tròn mười sáu tuổi mới có thể đón về.
Huynh ấy vẫn đổi tên cho ta, gọi ta là Cố Chi Chi.
Huynh ấy nói từ nay về sau nhất định sẽ bảo hộ ta thật tốt, không cần phải dựa vào cái tên hèn mọn để dễ nuôi như trước nữa.
Tiểu Hổ T.ử cũng theo ta cùng trở về Cố phủ.
Nàng nói tuy không thể gả cho ta, nhưng vẫn muốn ở bên cạnh ta.
Ta nhìn vị ca ca vẫn còn lẻ loi một mình của mình, rất sảng khoái đồng ý để nàng cùng ta trở về.
Cuộc sống ngày càng thuận lợi, chỉ có Tiêu Cẩn Du là chẳng mấy yên ổn.
Gần đây chàng lại hình thành một thói quen mới, chính là trèo cửa sổ.
Hôm nay Cố Bạch cố ý sai người đến đóng đinh kín mấy cánh cửa sổ trong phòng ta từ bên trong, đừng nói là Tiêu Cẩn Du, đến cả một con muỗi cũng đừng hòng bay vào.
Thế nên khi ta nhìn thấy Tiêu Cẩn Du từ trên mái nhà nhảy xuống, vẫn không khỏi giật mình.
"Đợi sớm muộn gì ta cũng phải đ.á.n.h cho tiểu t.ử Cố Bạch kia một trận ra trò."
Tiêu Cẩn Du đáp xuống trước mặt ta, vừa phủi bụi trên người vừa nói.
Ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.
Tiêu Cẩn Du quay đầu nhìn ta, đưa tay b.úng nhẹ lên trán ta.
"Còn không phải tại nàng sao? Nếu nàng chịu gật đầu, hắn còn phải đề phòng ta như vậy à?"
Hắn vuốt ve chiếc ban chỉ trong tay, nghe thấy tiếng bước chân của ta mới ngẩng đầu nhìn sang.
Đây là lần đầu tiên ta đối diện hắn với thân phận nữ nhi, trong lòng bỗng thấy có chút kỳ lạ.
Nhưng dường như hắn chẳng hề cảm thấy có gì không ổn, chỉ khẽ cong khóe môi: "Quả nhiên còn xinh đẹp hơn tên tiểu t.ử Cố Bạch kia không ít."
Đây xem như là đang khen ta sao?
Thôi thì cứ xem như là đang khen đi.
Ta khiêm tốn đáp: "Chỉ hơn một chút thôi."
Tiêu Cẩn Du khẽ bật cười.
Đến khi hắn lại ngước mắt nhìn ta, trong đáy mắt tựa như chứa cả bầu trời đầy sao.
Ta rất hiếm khi thấy hắn như vậy.
Ánh mắt của hắn trước nay vẫn luôn sâu thẳm, đen đến mức không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.
"Cố Bạch đã đặt tên cho nàng chưa?" Tiêu Cẩn Du bước đến bên cạnh ta.
Theo bản năng ta lùi về sau một bước, nhưng lại bị hắn nắm lấy tay, kéo thẳng vào lòng.
"Vẫn... vẫn chưa." Ta lắp bắp, nói cũng không còn trôi chảy.
Không biết từ khi nào, chỉ cần hắn đến gần, cả đầu ta đều nóng bừng lên.
"Huynh ấy nói chờ mọi chuyện yên ổn rồi mới để ta nhập gia phả." Ta lại bổ sung.
Tiêu Cẩn Du gật đầu.
"Vậy để trẫm đặt cho nàng một cái tên."
Ta giãy giụa một lúc vẫn không thoát khỏi lòng hắn, cuối cùng đành đổi sang một tư thế thoải mái hơn rồi ngoan ngoãn dựa vào.
"Không cần đâu, chỉ cần đổi họ là được, cứ gọi là Cố Chi Chi."
"Chi Chi không phải là một cái tên hay."
Quả thật không hay, nghe chẳng khác gì tên chuột.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, kiên định nói: "Nhưng tên xấu thì dễ nuôi."
Đó là sự thật.
Nếu không, ta cũng chẳng thể bình an sống đến hôm nay.
"Cái tên này không thích hợp để vào cung." Hắn tựa cằm lên vai ta, giọng nói mang theo chút mệt mỏi.
Vào cung?
Vì sao còn phải vào cung?
Ta chớp chớp mắt: "Bệ hạ, người cũng đã thấy rồi, ta là nữ nhân... Thật sự không thể tiếp tục làm thái giám nữa..."
Khó khăn lắm mới trốn ra được.
Sao có thể còn bắt ta quay về?
Tiêu Cẩn Du bỗng bật cười.
Hắn đưa tay khẽ gõ lên trán ta.
"Ngày thường trẫm thấy nàng cũng lanh lợi lắm, sao đến lúc này lại ngốc thế?"
Đúng lúc ấy có người đẩy cửa bước vào.
Ta còn chưa kịp quay đầu cũng biết người tới chính là Cố Bạch.
Hắn một tay kéo ta ra khỏi lòng Tiêu Cẩn Du, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta đã bảo sao tìm mãi không thấy muội!"
Cánh tay vừa ôm lấy ta của Tiêu Cẩn Du chợt trống rỗng.
Hắn khẽ siết đầu ngón tay, ngẩng đầu nhìn Cố Bạch.
"Chẳng phải chỉ là một thỏi mực thôi sao? Hôm khác trẫm trả lại cho ngươi, còn tặng thêm một thỏi tốt hơn."
Cố Bạch kéo ta ra sau lưng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Muội muội của thần không phải thứ có thể đổi bằng một thỏi mực."
Nhìn hai người giương cung bạt kiếm đối đầu nhau, ta bỗng nhiên bật cười.
Từ nhỏ ta đã theo sư phụ lớn lên.
Điều ta nghe nhiều nhất chính là những lời trách mắng của người.
Sau khi người qua đời, trên đời này cũng chẳng còn ai quản ta nữa.
Rồi bỗng có một ngày, Giáo chủ tìm đến, bảo ta đi trừ bạo an dân.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Khi ấy ta vừa mừng vừa sợ, chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình còn được người khác nhớ tới.
Thế nên ta thuận lý thành chương trở thành một quân cờ của Giáo chủ.
Có lẽ ngay từ đầu hắn đã biết ta không thể g.i.ế.c được Tiêu Cẩn Du.
Nhưng đưa ta vào cung đối với hắn cũng chẳng có tổn thất gì.
Nếu ta thật sự g.i.ế.c được Tiêu Cẩn Du thì hắn lời lớn.
Nếu ta không g.i.ế.c được mà c.h.ế.t trong cung, hắn cũng chỉ mất đi một quân cờ mà thôi.
Mãi đến hôm nay, trong khung cảnh này, ta mới lần đầu tiên cảm nhận được hơi ấm của tình thân.
Mấy ngày nay Cố Bạch bận đến mức chẳng thấy bóng dáng.
Vậy mà ngày nào cũng dặn dò nhà bếp chuẩn bị ba bữa với nhiều món ta thích.
Thấy ta cười, cả hai người đều quay đầu nhìn sang.
Ta nhìn Cố Bạch, bỗng nhiên muốn làm nũng.
"Hôm đó huynh còn tiếc thỏi mực ấy lắm mà."
Trước nay ta chưa từng làm nũng với bất kỳ ai.
Không ngờ có một ngày, ta cũng có thể giống những cô nương khác mà làm nũng.
Cố Bạch lại rất hưởng thụ điều đó.
Hắn cười đáp: "Đừng nói chỉ là một thỏi mực, cho dù phải đem cả tòa phủ này đi đổi, huynh cũng chẳng hề tiếc."
"Phụt..."
Ta bật cười thành tiếng.
Ngay sau đó, Tiêu Cẩn Du và Cố Bạch cũng cùng bật cười theo.
Khung cảnh ấy đẹp đến mức tựa như chỉ tồn tại trong một giấc mộng.
Cuối cùng cũng đến những ngày tháng bình yên.
Cố Bạch đường đường chính chính đón ta trở về phủ, đối ngoại nói rằng vì bát tự của ta quá nhẹ nên từ nhỏ vẫn luôn được nuôi dưỡng nơi thôn dã, đến nay tròn mười sáu tuổi mới có thể đón về.
Huynh ấy vẫn đổi tên cho ta, gọi ta là Cố Chi Chi.
Huynh ấy nói từ nay về sau nhất định sẽ bảo hộ ta thật tốt, không cần phải dựa vào cái tên hèn mọn để dễ nuôi như trước nữa.
Tiểu Hổ T.ử cũng theo ta cùng trở về Cố phủ.
Nàng nói tuy không thể gả cho ta, nhưng vẫn muốn ở bên cạnh ta.
Ta nhìn vị ca ca vẫn còn lẻ loi một mình của mình, rất sảng khoái đồng ý để nàng cùng ta trở về.
Cuộc sống ngày càng thuận lợi, chỉ có Tiêu Cẩn Du là chẳng mấy yên ổn.
Gần đây chàng lại hình thành một thói quen mới, chính là trèo cửa sổ.
Hôm nay Cố Bạch cố ý sai người đến đóng đinh kín mấy cánh cửa sổ trong phòng ta từ bên trong, đừng nói là Tiêu Cẩn Du, đến cả một con muỗi cũng đừng hòng bay vào.
Thế nên khi ta nhìn thấy Tiêu Cẩn Du từ trên mái nhà nhảy xuống, vẫn không khỏi giật mình.
"Đợi sớm muộn gì ta cũng phải đ.á.n.h cho tiểu t.ử Cố Bạch kia một trận ra trò."
Tiêu Cẩn Du đáp xuống trước mặt ta, vừa phủi bụi trên người vừa nói.
Ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.
Tiêu Cẩn Du quay đầu nhìn ta, đưa tay b.úng nhẹ lên trán ta.
"Còn không phải tại nàng sao? Nếu nàng chịu gật đầu, hắn còn phải đề phòng ta như vậy à?"