Ta nheo mắt nhìn kỹ, người này đẹp thật, ta trượt xuống, ôm c.h.ặ.t đùi hắn, ngẩng đầu cười nịnh nọt với hắn.
“Nàng làm gì thế! Buông tay, đây vẫn còn ở bên ngoài đấy, không được…”
Hắn hoảng loạn đẩy đầu ta ra, đẩy không nổi, đành kéo lê ta đi.
Không biết về nhà bằng cách nào, tỉnh dậy đau đầu quá.
Thái t.ử bưng canh nóng tới, cười từ bi hỉ xả: “Nàng tỉnh rồi à, tối qua đã nói những gì còn nhớ không?”
Ta chẳng nhớ gì cả, ngơ ngác nhìn hắn.
“Thôi vậy,” Hắn có vẻ tâm trạng rất vui vẻ, “A— ta đút cho nàng.”
Ta mơ màng uống hết, hắn cười thở dài: “Lúc nàng say rượu thật ngoan, hỏi gì đáp nấy, chỉ không biết được mấy câu là thật.”
“Kẻ hay nói dối là chàng, đừng tưởng ta cũng thế.” Ta nghiêm giọng, “Rốt cuộc ta đã nói gì?”
“Cũng đúng,” Hắn xoa mặt ta, “Nàng nói nàng thích ta nhất, lần đầu gặp đã thích ta rồi, về sau mỗi lần gặp lại càng thích hơn, chưa bao giờ chán ghét ta.”
“Là như vậy sao?” Ta hoang mang, cau mày khó hiểu, “Đây không phải là lời thật lòng của chàng đấy chứ?”
“Đúng, cũng là của ta.” Hắn cười hôn ta một cái, “Đây là lời thật.”
11
Về sau, Lư Thanh rời kinh thành rồi lại được điều về, cha nghỉ hưu, ca ca ta từ tiểu tướng quân biến thành đại tướng quân, Thái t.ử biến thành Hoàng đế, ta từ Thái t.ử phi biến thành Hoàng quý phi, thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng cuộc sống dường như cũng chẳng có gì thay đổi.
Sau khi tiên hoàng băng hà, căn bệnh sợ bị tịch thu gia sản của cha cũng khỏi, mẫu hậu cũng có thể cùng ta uống trà, đan len, tám chuyện bát quái rồi.
“Thế hệ này của con thật tẻ nhạt, ta khó khăn lắm mới từ phi tần leo lên làm Thái hậu, vậy mà chút niềm vui thú ngồi trên núi xem cung đấu cũng không được hưởng.” Mẫu hậu thở dài, “Đứa nghịch t.ử đó, nhân cơ hội con bảo nó quỳ đi, thằng bé này sợ ánh mắt lạnh lùng, con cứ lạnh nhạt với nó, đảm bảo nó quỳ chuẩn chỉnh cho xem.”
Còn có chuyện này sao? Ta vừa mới thân thiết với bà, vội vàng lấy lòng: “Nhất định nhất định, đảm bảo khiến người hài lòng.”
Đúng lúc ta vừa từ Tần thăng lên Quý phi, hôm nay liền thử làm theo lời mẫu hậu.
“A Phù? Nàng nghiêm túc đấy à?”
Hắn không thể tin được nhìn ta.
“À… ừm.” Ta gật đầu, chỉ chỉ gạch lát nền, “Chàng quỳ ở đây đi, nếu lạnh thì… có thể lót thêm cái gối.”
“Không phải không được… đây là thú vui mới gì sao?” Hắn mờ mịt quỳ xuống, “Nàng ít nhất cũng phải cho ta một lý do chứ…”
Ta không nghĩ ra lý do gì, theo sự chỉ dạy của mẫu hậu, không nói tiếng nào đóng cửa quay về phòng.
Nghe tiếng hắn có vẻ hoảng: “A Phù? Nàng không hài lòng với danh phận Quý phi sao? Nhưng chúng ta đã nói rồi, nàng phải nỗ lực thêm nữa mới được lên Hoàng hậu cơ, giờ vẫn chưa đạt tiêu chuẩn kiểm tra…”
“Không phải chuyện này.” Ta không thể thất hứa, vội vàng phủ nhận.
Hắn im lặng một lúc, lại thử mở lời: “Hôm qua ta không nên gọi nàng là đồ ngốc…”
Thực ra cũng bình thường, ta có ngốc hay không tự mình còn chẳng rõ sao, nhưng nếu hắn vì thế mà thay đổi thì cũng khá tốt…
“Có phải vì chuyện của ca ca nàng không? Ta thừa nhận ta không dám trao quyền cho hắn, nhưng ta mắng hắn, thực sự là vì trước đó hắn đã tỏ ra phóng túng…”
Cái gì, hắn mắng ca ca ta? Thôi bỏ đi, mắng thì mắng thôi…
“Ta đúng là đã hứa gả nữ nhi chưa chào đời của chúng ta cho Đoạn gia, nhưng đó chỉ là lời hứa miệng thôi… ta đi hủy bỏ ngay đây!”
Còn có chuyện này sao?
Ta đập mạnh tay xuống bàn.
Hắn lập tức tuôn ra thêm một đoạn: “Ta không nên nhất thời nhanh miệng, nói với đại thần là nàng có thể dùng tay không chẻ củi, còn nói tìm cơ hội cho nàng biểu diễn trước mặt mọi người, cái đó quyết không được diễn đâu, nàng tin ta…”
Ta là khỉ chắc!
Hắn càng nói càng thái quá: “Ta đúng là thấy Lư Thanh chướng mắt, cố tình giao cho nàng ta việc khó nhất, nhưng nàng ta đều làm xong… Năm đó cũng là ta chủ trương điều nàng ta đi, không định để nàng ta quay về… Nhưng ta đã không còn nhắm vào nàng ta nữa rồi!”
Ta kinh ngạc.
Hắn lật tung tất cả những chuyện cũ rích lên: “Năm đó ta lén gặp bao nhiêu nữ t.ử, bao nhiêu phần là có ý cố tình, muốn xem nàng giở trò gì, dù sao nàng cũng rất thú vị…”
A?
“Khi còn nhỏ, ta cũng từng nghĩ tới việc tịch thu nhà nàng, nhưng đó đều là phụ hoàng dạy cả… Về sau ta đã sửa rồi! Nàng đi mà trách ông ấy!”
Ta đỡ trán, không thể nhịn thêm sự nóng giận: “Câm miệng! Chàng quỳ yên đó cho ta! Ta chưa bảo thì không được đứng dậy!”
Người này, vẫn cứ là một kẻ nói dối, không đào thì không biết, đào ra mới thấy bao nhiêu chuyện. Ta vốn tức giận không thôi, nhưng nghĩ đến việc hắn ở bên ngoài hóng gió lạnh, còn mình thì ngủ ngon lành.
Ngày hôm sau ta bảo hắn quỳ tiếp, hắn thê lương nói: “A Phù, nàng vui là được, những gì nên nói ta đều đã nói hết rồi, nàng giận cũng phải, nàng mau vào đi, bên ngoài gió lạnh, đừng để bị cảm.”
Ta vào phòng ngồi một lúc, cuối cùng không đành lòng, nói ra thì cũng không tức giận lắm, liền gọi hắn vào.
Không có động tĩnh, chẳng lẽ đã ngất xỉu rồi?
Ta vội vàng mở cửa chạy ra, hắn đoan đoan chính chính quỳ ở đó, y phục mỏng manh, trông rất đáng thương.
Lòng ta vừa mềm vừa xót, lấy áo khoác đắp lên cho hắn: “Chàng mau đứng dậy đi, có lạnh không, ta sẽ không đối xử với chàng như thế nữa…”
“Nàng làm gì thế! Buông tay, đây vẫn còn ở bên ngoài đấy, không được…”
Hắn hoảng loạn đẩy đầu ta ra, đẩy không nổi, đành kéo lê ta đi.
Không biết về nhà bằng cách nào, tỉnh dậy đau đầu quá.
Thái t.ử bưng canh nóng tới, cười từ bi hỉ xả: “Nàng tỉnh rồi à, tối qua đã nói những gì còn nhớ không?”
Ta chẳng nhớ gì cả, ngơ ngác nhìn hắn.
“Thôi vậy,” Hắn có vẻ tâm trạng rất vui vẻ, “A— ta đút cho nàng.”
Ta mơ màng uống hết, hắn cười thở dài: “Lúc nàng say rượu thật ngoan, hỏi gì đáp nấy, chỉ không biết được mấy câu là thật.”
“Kẻ hay nói dối là chàng, đừng tưởng ta cũng thế.” Ta nghiêm giọng, “Rốt cuộc ta đã nói gì?”
“Cũng đúng,” Hắn xoa mặt ta, “Nàng nói nàng thích ta nhất, lần đầu gặp đã thích ta rồi, về sau mỗi lần gặp lại càng thích hơn, chưa bao giờ chán ghét ta.”
“Là như vậy sao?” Ta hoang mang, cau mày khó hiểu, “Đây không phải là lời thật lòng của chàng đấy chứ?”
“Đúng, cũng là của ta.” Hắn cười hôn ta một cái, “Đây là lời thật.”
11
Về sau, Lư Thanh rời kinh thành rồi lại được điều về, cha nghỉ hưu, ca ca ta từ tiểu tướng quân biến thành đại tướng quân, Thái t.ử biến thành Hoàng đế, ta từ Thái t.ử phi biến thành Hoàng quý phi, thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng cuộc sống dường như cũng chẳng có gì thay đổi.
Sau khi tiên hoàng băng hà, căn bệnh sợ bị tịch thu gia sản của cha cũng khỏi, mẫu hậu cũng có thể cùng ta uống trà, đan len, tám chuyện bát quái rồi.
“Thế hệ này của con thật tẻ nhạt, ta khó khăn lắm mới từ phi tần leo lên làm Thái hậu, vậy mà chút niềm vui thú ngồi trên núi xem cung đấu cũng không được hưởng.” Mẫu hậu thở dài, “Đứa nghịch t.ử đó, nhân cơ hội con bảo nó quỳ đi, thằng bé này sợ ánh mắt lạnh lùng, con cứ lạnh nhạt với nó, đảm bảo nó quỳ chuẩn chỉnh cho xem.”
Còn có chuyện này sao? Ta vừa mới thân thiết với bà, vội vàng lấy lòng: “Nhất định nhất định, đảm bảo khiến người hài lòng.”
Đúng lúc ta vừa từ Tần thăng lên Quý phi, hôm nay liền thử làm theo lời mẫu hậu.
“A Phù? Nàng nghiêm túc đấy à?”
Hắn không thể tin được nhìn ta.
“À… ừm.” Ta gật đầu, chỉ chỉ gạch lát nền, “Chàng quỳ ở đây đi, nếu lạnh thì… có thể lót thêm cái gối.”
“Không phải không được… đây là thú vui mới gì sao?” Hắn mờ mịt quỳ xuống, “Nàng ít nhất cũng phải cho ta một lý do chứ…”
Ta không nghĩ ra lý do gì, theo sự chỉ dạy của mẫu hậu, không nói tiếng nào đóng cửa quay về phòng.
Nghe tiếng hắn có vẻ hoảng: “A Phù? Nàng không hài lòng với danh phận Quý phi sao? Nhưng chúng ta đã nói rồi, nàng phải nỗ lực thêm nữa mới được lên Hoàng hậu cơ, giờ vẫn chưa đạt tiêu chuẩn kiểm tra…”
“Không phải chuyện này.” Ta không thể thất hứa, vội vàng phủ nhận.
Hắn im lặng một lúc, lại thử mở lời: “Hôm qua ta không nên gọi nàng là đồ ngốc…”
Thực ra cũng bình thường, ta có ngốc hay không tự mình còn chẳng rõ sao, nhưng nếu hắn vì thế mà thay đổi thì cũng khá tốt…
“Có phải vì chuyện của ca ca nàng không? Ta thừa nhận ta không dám trao quyền cho hắn, nhưng ta mắng hắn, thực sự là vì trước đó hắn đã tỏ ra phóng túng…”
Cái gì, hắn mắng ca ca ta? Thôi bỏ đi, mắng thì mắng thôi…
“Ta đúng là đã hứa gả nữ nhi chưa chào đời của chúng ta cho Đoạn gia, nhưng đó chỉ là lời hứa miệng thôi… ta đi hủy bỏ ngay đây!”
Còn có chuyện này sao?
Ta đập mạnh tay xuống bàn.
Hắn lập tức tuôn ra thêm một đoạn: “Ta không nên nhất thời nhanh miệng, nói với đại thần là nàng có thể dùng tay không chẻ củi, còn nói tìm cơ hội cho nàng biểu diễn trước mặt mọi người, cái đó quyết không được diễn đâu, nàng tin ta…”
Ta là khỉ chắc!
Hắn càng nói càng thái quá: “Ta đúng là thấy Lư Thanh chướng mắt, cố tình giao cho nàng ta việc khó nhất, nhưng nàng ta đều làm xong… Năm đó cũng là ta chủ trương điều nàng ta đi, không định để nàng ta quay về… Nhưng ta đã không còn nhắm vào nàng ta nữa rồi!”
Ta kinh ngạc.
Hắn lật tung tất cả những chuyện cũ rích lên: “Năm đó ta lén gặp bao nhiêu nữ t.ử, bao nhiêu phần là có ý cố tình, muốn xem nàng giở trò gì, dù sao nàng cũng rất thú vị…”
A?
“Khi còn nhỏ, ta cũng từng nghĩ tới việc tịch thu nhà nàng, nhưng đó đều là phụ hoàng dạy cả… Về sau ta đã sửa rồi! Nàng đi mà trách ông ấy!”
Ta đỡ trán, không thể nhịn thêm sự nóng giận: “Câm miệng! Chàng quỳ yên đó cho ta! Ta chưa bảo thì không được đứng dậy!”
Người này, vẫn cứ là một kẻ nói dối, không đào thì không biết, đào ra mới thấy bao nhiêu chuyện. Ta vốn tức giận không thôi, nhưng nghĩ đến việc hắn ở bên ngoài hóng gió lạnh, còn mình thì ngủ ngon lành.
Ngày hôm sau ta bảo hắn quỳ tiếp, hắn thê lương nói: “A Phù, nàng vui là được, những gì nên nói ta đều đã nói hết rồi, nàng giận cũng phải, nàng mau vào đi, bên ngoài gió lạnh, đừng để bị cảm.”
Ta vào phòng ngồi một lúc, cuối cùng không đành lòng, nói ra thì cũng không tức giận lắm, liền gọi hắn vào.
Không có động tĩnh, chẳng lẽ đã ngất xỉu rồi?
Ta vội vàng mở cửa chạy ra, hắn đoan đoan chính chính quỳ ở đó, y phục mỏng manh, trông rất đáng thương.
Lòng ta vừa mềm vừa xót, lấy áo khoác đắp lên cho hắn: “Chàng mau đứng dậy đi, có lạnh không, ta sẽ không đối xử với chàng như thế nữa…”