Ta Lên Chức Thái Tử Phi Nhờ Sức Mạnh Vô Song

Chương 14

Trước
Không đúng, khí chất của người này không đúng.

Ta nheo mắt, nắm lấy đầu hắn.

Ám vệ lão ca ngây thơ ngẩng đầu, đang mặc long bào, cười gượng gạo chào ta: “Bệ hạ đang ở thư phòng… hôm qua cũng ở đó.”

Ta không thể tin nổi nhìn hắn ta một lúc, chạy tới thư phòng bắt người.

Thư phòng sáng đèn, hắn đang xem tấu chương, nghiêm túc tập trung, khóa c.h.ặ.t c.h.â.n mày.

Ta giận dỗi đứng ở cửa, nhưng không tiện phát hỏa nữa.

Hắn ngẩng đầu lên, trừng mắt: “À… nàng, sao nàng lại ra đây… nàng nghe ta giải thích…”

“Đừng giải thích nữa,” Ta lao tới đè hắn xuống ghế, c.ắ.n hắn trút giận, “Chàng vốn chẳng phải người thành thật gì, giải thích cái gì chứ.”

Hắn ngoan ngoãn không động đậy, chớp chớp mắt: “Hay là ta đi quỳ thêm hai ngày nữa nhé? Nàng trông chừng, ta đảm bảo không chạy.”

“Thế thì ta cũng phải có thời gian rảnh mới được chứ.” Ta giận quá hóa cười, “Chàng có tấu chương gì mà nhất định phải xem ban đêm? Ban ngày không được à?”

“Ban ngày…” Mắt hắn đảo một vòng, “Ngày mai ta muốn ở bên nàng, hôm nay cố gắng thêm chút…”

“Vừa bịa ra đấy à.” Ta nhìn thấu ngay.

“Bịa cũng là thật,” Hắn cười ôm ta vào lòng, tựa vào vai ta, “Sơn trà ở Nam Sơn nở rồi, ta đã muốn đi xem cùng nàng từ lâu, đi vào lúc mặt trời mọc, nghe nói là nắng chiều đỏ rực cả ngọn núi, đời người nhất định phải thấy một lần.”

“Có đẹp vậy sao?” Ta dần mất tập trung. những bộ truyện hấp dẫn! Hắn chậm rãi nói: “Ngày mai là một ngày đẹp trời, ngồi trên đỉnh núi tắm nắng, lại pha hai chén trà xuân tươi mới nhất, ăn chút bánh trôi đậu đỏ nhân hạt sen, tuyệt lắm.”

“Vậy, vậy đi thôi.” Ta mong chờ đứng dậy, “Chàng xem nhanh đi, ngày mai gọi ta dậy sớm nhé.”

“Được, nàng đi ngủ trước đi, sáng mai ta gọi.”

Hắn ngẩng đầu cười với ta, khuôn mặt được ánh nến màu cam vàng soi sáng trông thật dịu dàng.

Ta lon ton chạy về phòng, ôm gối với chăn chạy lại, hắn hơi tổn thương: “Nàng vẫn không cho ta về phòng ngủ à?”

“Không về nữa,” Ta trải chăn đệm trên sập ở thư phòng, vui vẻ chui vào, ló cái đầu ra nhìn hắn, “Chàng xem của chàng đi, ta ở đây bầu bạn với chàng.”

Hắn khựng lại, cúi đầu cười khẽ: “Đèn sáng thế này, ngủ được không?”

Ta đã hơi buồn ngủ, nhìn bóng đổ mờ ảo, nói lắp bắp: “Không vấn đề gì, ấm áp lắm…”

Hắn đáp một tiếng, có lẽ cũng không đáp, tóm lại là ta không nghe rõ nữa, mang theo sự thỏa mãn và nỗi mong chờ ngày mai, chìm vào giấc ngủ.

Hết