Ta Lên Chức Thái Tử Phi Nhờ Sức Mạnh Vô Song

Chương 12

Hắn hưởng thụ sự chăm sóc tới tấp, hơi ngơ ngác: “Cái gì? Tại sao… sao đột nhiên lại xưng thần thiếp… hôm nay nói chuyện lạ quá…”

Ăn xong cam, ta vặn cổ, nâng cằm hắn hôn tới.

“Ưm…”

Hắn hoảng loạn đuổi người khác đi, trở tay không kịp đáp lại ta, trong miệng toàn là hương vị ngọt ngào của cam.

Ta thật sự hơi không muốn giao hắn cho người khác. Phải an ủi phu quân trước, rồi mới đ.á.n.h tiểu tam.

Ta chưa tìm tới nơi, người ta đã tự dâng cửa tới tận nhà. Lư Thanh chủ động mời ta ra ngoài uống trà, ta nhận lời thách đấu.

Nàng ta thấy ta, vội vàng vẫy tay. Nàng ta mặc y phục gọn gàng tinh tế, trông tao nhã điềm tĩnh, là một người khó đối phó.

“Tiểu Phù, một năm không gặp rồi, ngươi sống thế nào?” Nàng ta tán gẫu với ta, “Năm ngoái bảo sẽ gửi cam cho ngươi, ngươi nhận được chưa?”

Ta suy nghĩ một chút, hình như có chuyện này thật, xoa xoa bụng, cảm giác như lại mắc nợ vì ăn đồ người ta.

Nàng ta thần bí ghé sát, thân mật nói: “Tỷ tỷ chỉ mang cho người khác vài quả, nhưng mang cho ngươi cả một giỏ, đủ nghĩa khí chưa.”

Hình như đúng là ăn đồ người ta nên mắc nợ rồi, ta luyện lời thoại cả một ngày mà chẳng phát huy được câu nào, lại nuốt hết vào bụng: “Cảm ơn ngươi nhé.”

Nàng ta mở lời, tán gẫu với ta, từ chuyện bát quái trong kinh thành đến xu hướng trang phục, từ chiêm nghiệm cuộc đời đến thiên văn địa lý.

Nàng ta quả thực cái gì cũng biết, bọn ta trò chuyện từ sáng đến tối, quên cả thời gian trôi qua, chỉ cảm thấy gặp nhau quá muộn.

“Đã muộn thế này rồi, ngày mai còn phải lên triều, nếu không ta thật muốn cùng ngươi thâu đêm suốt sáng.”

Cuối cùng nàng ấy tiếc nuối nói.

Ta nắm lấy tay nàng ấy: “Sau này còn có thể tìm ngươi chơi không?”

“Được chứ.” Nàng ấy vui vẻ đồng ý, “Ngươi muốn gặp ta thì cứ ra, muốn đi đâu chơi, ta dẫn ngươi đi.”

“Kiến thức của ngươi thật rộng.” Ta hơi ngưỡng mộ, hơi xấu hổ, “Ta chẳng có gì để tặng cho ngươi cả.”

“Tỷ muội chúng ta, nói mấy chuyện đó làm gì?” Nàng ấy nắm tay ta, nói đùa như một câu bâng quơ, “Hơn nữa ai bảo ngươi không có gì, ngươi bây giờ cũng coi như là bà chủ của ta rồi, có việc gì hay không có việc gì, nói giúp ta vài câu tốt đẹp… Ta nói đùa đấy.”

Nàng ấy nói là nói đùa, nhưng ta lại ghi lòng tạc dạ.

Về nhà liền nói tốt cho nàng ấy trước mặt Thái t.ử: “Hôm nay ta chơi với Lư Thanh cả ngày.”

Hắn đang xem văn kiện, tiện miệng hỏi: “Chơi những gì, có thú vị không?”

Ta ngồi xuống bên cạnh hắn: “Ta thấy nàng ấy giỏi thật đấy, cái gì cũng biết, có tài hoa, tính cách lại tốt, ta thích nàng ấy quá, chơi đến mức chẳng muốn về nhà nữa.”

Thái t.ử từ từ ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn ta: “Ý nàng là sao?…”

“Ta cảm thấy, nếu có thể sống cùng nàng ấy thì thực ra rất hạnh phúc…”

Bút của Thái t.ử rơi xuống, gương mặt bàng hoàng, lẩm bẩm: “Cái gì… vậy còn ta thì sao…”

“Chàng?” Ta suy nghĩ một chút, cảm giác thực ra không để ý việc chia sẻ hắn với Lư Thanh, nhưng có chút gượng gạo nên vẫn làm nũng một chút, “Chàng thì… tùy thôi.”

“Ta tùy?” Hắn không thể tin được nhìn ta, lông mày nhíu lại, cười lạnh một tiếng, “Nàng lại nói ta tùy? Nàng coi ta là gì? Hôm qua thái độ của nàng cũng đâu có thế này.”

Ta hơi hoảng, chạm chạm vào hắn, muốn bảo hắn đừng giận.

Hắn vò nát tờ giấy trong tay, hốc mắt đỏ ửng, giọng nói mang theo sự căm hận: “Ta biết ngay nàng ta không phải hạng thiện lành gì mà, rốt cuộc nàng ta đã làm gì với nàng?”

“Nàng ấy khá tốt mà…”

“Không được nhắc tới nàng ta nữa!”

Ta còn muốn giải thích, hắn ném mạnh tờ giấy, không cho ta nói nữa.

Ngày hôm sau, thắt lưng hắn hơi đau, ta bóp cho hắn: “Này, đã bảo là đừng cố quá mà.”

Hắn nằm sấp trên gối, c.ắ.n răng chịu đau: “Ta nhất định phải cho nàng ta biết tay…”

“Chàng đừng làm khó nàng ấy,” Ta lo lắng nói, “Hiểu lầm đều đã hóa giải rồi mà, trong lòng ta chỉ có một mình chàng thôi.”

Hắn im lặng một lúc, buồn bực nói: “Nói lại lần nữa.”

! “Nói cái gì?”

“Câu vừa nói lúc nãy.”

“Quên rồi…”

10

Về sau Lư Thanh lại tìm ta uống rượu: “Ta sắp được điều đi nơi khác rồi, mấy năm tới e là không gặp lại được nữa.”

“Sao lại thế này!” Ta sốt sắng đứng dậy, “Có phải là…”

“Suỵt…” Nàng ấy cười bí hiểm, “Đừng lo, chỉ là một vài kinh nghiệm cần thiết thôi, cơ hội này người khác muốn cướp cũng không được, chắc là do cha ta giúp đỡ, hoặc nói cách khác, cũng có sự đóng góp của ngươi?”

Ta chột dạ không nói gì, e là ta chỉ có tác dụng ngược thôi.

“Tóm lại, ngươi cứ đợi mà xem tỷ tỷ đại triển hùng đồ nhé.” Nàng ấy hào sảng cạn một ly, “Tương lai ta muốn làm Thừa tướng, ta thấy triều đình này ngoài ta ra cũng chẳng còn ai.”

Thấy nàng ấy tự tin như vậy, ta cũng bớt lo hơn, cùng nàng ấy uống rượu.

Ta rất ít khi uống rượu, đến cuối cùng cả hai bọn ta đều hơi choáng váng, trước mắt là ánh nến đung đưa và bộ y phục thêu chỉ vàng, có tiếng người quen thuộc đang càu nhàu.

“Được được được… ngươi làm Thừa tướng của ngươi đi, đừng bám lấy Thái t.ử phi của ta, nàng ấy sẽ không giúp ngươi đâu…”

Lại gọi ta: “A Phù? A Phù? Tỉnh lại đi, về nhà rồi…”

Ta lảo đảo ngồi dậy, không biết đang kính rượu ai: “Thừa tướng… cứ, cứ ôm đùi ngươi thôi…”

Giọng nói kia có chút giận: “Nàng ôm đùi ai? Bổn Thái t.ử đang đứng trước mặt nàng đây, nàng không nên ôm đùi ta sao?… Đừng uống nữa!”