Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 7

Thế nhưng, đại hồ ly nhất quyết sẽ không đồng ý.

Lâm Sơ là đứa con duy nhất của họ, nếu cậu lén lút bỏ nhà đi, chắc chắn họ sẽ vô cùng đau khổ khi biết chuyện.

Nội tâm Lâm Sơ rối bời, liên tiếp mấy ngày đều ủ rũ, đến cả lông tóc cũng trở nên kém bóng mượt.

Cậu thường xuyên nhảy lên cây ngô đồng, nhìn về phía chân trời mà ngẩn người.

Nếu đúng như những gì bồ câu trắng kể, Ân Trường Du bao nhiêu năm qua vẫn luôn tìm kiếm kẻ đã g**t ch*t mình...

Lâm Sơ không dám nghĩ tiếp nữa.

Cậu chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm của Ân Trường Du dành cho mình, nhưng đôi khi, cậu lại mong Ân Trường Du hãy quên mình đi, còn hơn là cứ sống mãi trong đau khổ và hận thù suốt hai trăm năm qua.

Cây ngô đồng thấy Lâm Sơ dạo này tâm tình không tốt, liền muốn an ủi: "Tiểu Hồng à, dạo này có tâm sự gì sao?"

Lâm Sơ bất lực nói: "Ngô Đồng gia gia, con không tên là Tiểu Hồng, con tên là A Sơ."

"Ừ, A Sơ."

Cây ngô đồng sống ở đây đã quá lâu, nghe qua không biết bao nhiêu cái tên, nên nó cứ theo cách riêng của mình mà gọi người.

Thấy vành tai Lâm Sơ có một vệt lông đỏ, nên nó gọi luôn là Tiểu Hồng.

"Mấy ngày nay sao lại mặt ủ mày ê thế, cãi nhau với cha mẹ à?"

Trước đây nếu có tiểu hồ ly nào buồn bã, phần lớn đều là vì lý do này, cây ngô đồng vốn rất có kinh nghiệm.

Lâm Sơ khẽ rung đôi tai, do dự đáp: "Xem như là vậy đi."

Cây ngô đồng lập tức bắt được chủ đề, tận tình khuyên bảo: "Cha mẹ làm gì cũng là vì tốt cho con cái thôi. Giận dỗi chút rồi thôi, đừng có nghịch ngợm gây chuyện nữa, đợi con lớn lên rồi sẽ hiểu."

Lâm Sơ lắc đầu: "Con không có gây chuyện."

Thấy Lâm Sơ không giống kiểu tiểu hồ ly nghịch ngợm phá phách, cây ngô đồng dùng cành lá v**t v* đầu cậu, dịu dàng hỏi: "Vậy rốt cuộc là chuyện gì?"

Có người để tâm sự, Lâm Sơ liền thở dài: "Con muốn ra ngoài."

"Ra ngoài?"

Cây ngô đồng bỗng cao giọng, "Bên ngoài nguy hiểm lắm, không được, tuyệt đối không được!"

Lâm Sơ suýt chút nữa thì bị cành cây hất văng xuống, vội vàng ổn định thân hình, đúng lúc bồ câu trắng bay tới hướng này.

Cây ngô đồng gọi bồ câu trắng lại, giọng không mấy thiện cảm: "Ngươi con chim kia, ngày nào cũng nói chuyện bên ngoài, chắc chắn Tiểu Hồng bị ngươi mê hoặc rồi, nếu không sao tự nhiên lại muốn ra ngoài chứ!"

Bồ câu trắng khó hiểu: "Ngươi đang nói cái gì vậy?"

Lâm Sơ từ trên cây nhảy xuống, lại sửa lại: "Ngô Đồng gia gia, con tên là A Sơ."

Cậu áy náy nhìn về phía bồ câu trắng: "Không phải như vậy, con..."

Cánh của bồ câu trắng bỗng cứng đờ giữa không trung rồi rơi thẳng xuống bãi cỏ.

Lâm Sơ chưa nói hết câu, thấy bồ câu trắng ngã xuống thì hoảng hốt nhảy tới, vươn móng vuốt cẩn thận chạm vào nó: "Ngài... ngài sao thế?"

Chẳng lẽ là do lời nói vừa rồi của cây ngô đồng?

Đang lúc Lâm Sơ còn ngơ ngác, bồ câu trắng đã duỗi duỗi chân, chậm rãi đứng dậy.

Nó đứng im như tượng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Lâm Sơ không chớp.

Lâm Sơ không biết tình hình thế nào cũng cứng đờ tại chỗ, một hồ một chim cứ thế nhìn nhau trân trối.

Một lúc lâu sau, bồ câu trắng phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói hơi khản đặc: "Ngươi... ngươi tên là A Sơ?"

Lâm Sơ lắc lắc cái đuôi: "Đúng vậy, ta tên Lâm Sơ."

Thực tế, đại hồ ly đặt tên cho cậu là Linh Sơ, hồi nhỏ còn từng viết ra cho cậu xem, nhưng vì cách phát âm gần giống nhau nên trong lòng cậu vẫn nhận mình là Lâm Sơ.

Có lẽ đây là ý trời đã định, cậu vừa là Lâm Sơ, cũng vừa là Linh Sơ.

Bồ câu trắng đảo mắt một cái rồi lại ngã lăn ra.

Lần này Lâm Sơ thực sự hoảng sợ, cậu hóa hình người rồi bế bồ câu trắng lên, truyền cho nó chút linh khí: "Ngài... là do cơ thể không khỏe sao?"

Thấy bồ câu trắng vẫn thở đều, không có dấu hiệu gì bất thường, cậu vừa hoang mang vừa thấy kỳ lạ.

Bồ câu trắng nằm gọn trong lòng bàn tay cậu, thẫn thờ nhìn lên bầu trời.

Lâm Sơ không dám hành động thiếu suy nghĩ, quay đầu nhìn cây ngô đồng cầu cứu.

Cây ngô đồng oang oang giọng nói: "Đang yên đang lành sao lại ngất đi? Tiểu Hồng đừng để ý tới nó, cứ đặt nó dưới nắng mà phơi là được."

Nghe vậy, bồ câu trắng nghiêng đầu, thì thầm: "Thật là khéo quá..."

Bồ câu trắng thầm may mắn vì hiện tại mình đang ở nguyên hình, lại có bộ lông dày che phủ, nên chẳng ai biết sắc mặt nó lúc này khó coi đến mức nào.

truyenfull,truyenfull vn