Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 6

Đại hồ ly tuy không cho phép Lâm Sơ một mình ra ngoài, nhưng cũng không cấm cậu đi lại, thế nên Lâm Sơ thường xuyên chạy ra ngoài tìm những tiểu yêu khác để chơi.

Thanh Khâu chủ yếu là hồ yêu, ngoài ra cũng có một vài yêu tộc khác.

Lâm Sơ thích nhất là tìm một con bồ câu trắng để trò chuyện.

Bồ câu trắng mới bay tới Thanh Khâu gần đây thôi, theo lời nó kể thì nó đã đi khắp bốn phương trời, đạp qua không biết bao nhiêu chốn nam bắc, cuối cùng vẫn thấy cảnh sắc Thanh Khâu là đẹp nhất nên quyết định định cư tại đây.

Một cái cây ngô đồng bên cạnh không chút khách khí lên tiếng: "Lúc ngươi tới đây 60 năm trước cũng nói y như vậy."

Cây ngô đồng là yêu tinh sống lâu nhất ở đây.

Tuy chưa từng gặp nó hóa hình bao giờ, nhưng nghe giọng nói đã thấy già nua, khàn đục, không ngờ trí nhớ lại tốt như vậy.

Bồ câu trắng vẫn chưa hóa hình, đôi mắt đậu đen nhìn trân trối: "Vậy sao? Ta không nhớ rõ."

Cây ngô đồng cũng không vạch trần chuyện nó nói lời không giữ lời, chỉ khuyên nhủ: "Bên ngoài nguy hiểm lắm, sớm ổn định lại cũng tốt."

Bồ câu trắng đánh giá cây ngô đồng từ trên xuống dưới: "Ngươi đã từng ra khỏi Thanh Khâu bao giờ chưa?"

"Chưa từng." Cây ngô đồng đầy tự hào, "Từ lúc sinh ra đến giờ, ta đã cắm rễ ở đây rồi."

Cây cỏ thành tinh không dễ, việc nhát gan không muốn chuyển chỗ ở cũng là chuyện bình thường, nên bồ câu trắng không bàn luận thêm với nó nữa mà quay đầu nhìn đám tiểu hồ ly đang ngồi ngay ngắn trước mắt.

"Ta quả thực đã tới Thanh Khâu một lần. Lúc rời đi, ở phía Vân Mộng Hồ có một con cửu vĩ cứ khóc lóc không cho ta đi."

Một tiểu hồ ly hỏi: "Vậy tại sao ngươi phải đi, ở chỗ chúng ta không tốt sao?"

"Ở đây rất tốt." Bồ câu trắng dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn trời: "Chẳng qua là thân bất do kỷ thôi."

Ngoài Lâm Sơ ra thì đám còn lại đều là những tiểu hồ ly chưa trưởng thành, nghe bốn chữ này kẻ hiểu kẻ không, lại xúm vào đòi nó kể chuyện bên ngoài.

Bồ câu trắng đã nói khá nhiều, giờ cổ họng cũng đã khản đặc, nó vẫy cánh nói: "Lần sau, để lần sau nhé."

"Trời cũng không còn sớm nữa, mau về nhà đi thôi." Cây ngô đồng cũng lên tiếng.

Đám tiểu hồ ly tuy không tình nguyện lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn giải tán.

Chỉ còn mình Lâm Sơ ở lại, cậu nhanh nhảu nói: "Phía kia có chỗ suối nước ngọt lành mát lạnh, để ta đi múc một ít cho ngài nhé."

Bồ câu trắng có ấn tượng rất tốt với tiểu hồ ly lễ phép này nên lắc đầu: "Không cần, không cần đâu. Chỉ là ta hơi quên đường ở đây, phải phiền ngươi dẫn ta đi thôi."

Lâm Sơ tất nhiên là nguyện ý, dẫn bồ câu trắng đi về phía chân núi cách đó không xa.

Trên đường đi, Lâm Sơ thử dò hỏi: "Ngài đã ngao du bên ngoài lâu như vậy, chắc hẳn đã nghe qua rất nhiều tin đồn rồi nhỉ?"

Bồ câu trắng cứ ngỡ Lâm Sơ cũng lại muốn nghe kể chuyện xưa nên không quá mặn mà, chỉ ậm ừ đáp lại.

Khi đến chân núi, Lâm Sơ hóa thành hình người, hái một chiếc lá to để múc nước suối rồi đặt trước mặt bồ câu trắng.

"Vậy... ngài có biết về Yêu Vương không?"

Thấy bồ câu trắng ngừng uống nước, Lâm Sơ vội vàng bồi thêm: "Ta chỉ là cực kỳ tò mò thôi."

Bồ câu trắng trầm mặc không đáp, cúi đầu tiếp tục uống nước.

Lâm Sơ kiên nhẫn đợi nó uống xong, đang định lên tiếng thì nghe thấy giọng điệu hơi lạnh nhạt của bồ câu trắng: "Biết."

Lâm Sơ không để ý tới thái độ của nó, khẽ bứt cỏ xanh dưới đất: "Gần đây có ai gặp được hắn không? Nghe nói hai trăm năm trước..."

"Chuyện này thì không rõ."

Bồ câu trắng cắt ngang lời Lâm Sơ, "Nhưng có lẽ giờ hắn đang bận rộn đi tìm kẻ thù của mình đấy."

"Kẻ thù?" Lâm Sơ sững sờ.

Bồ câu trắng nghĩ rằng cậu không hiểu từ này nên bay về phía con đường cũ, giọng nói sâu xa truyền lại từ phía trước: "Giết người hắn yêu nhất, mối thù này lớn lắm."

Lâm Sơ hóa hình đuổi theo, lòng chợt thấy khó chịu, lí nhí hỏi: "Nhưng tại sao lại phải giết người hắn yêu nhất chứ..."

Trước khi chết, cậu chỉ nhớ rằng mình và Ân Trường Du bị một đám yêu tộc bao vây, chính cậu còn chẳng biết kẻ ra tay là ai, lại càng không thể nào biết được nguyên nhân.

Bồ câu trắng đột ngột dừng lại, đáp xuống cỏ ngẩng đầu nhìn Lâm Sơ: "Ngươi... sao lại muốn biết chuyện về Yêu Vương đến vậy?"

Lâm Sơ cũng dừng bước.

Dù cậu đang ở vị thế cao hơn, nhưng ánh mắt dò xét của bồ câu trắng khiến cậu không được tự nhiên lắm: "Ta... ta chỉ tò mò thôi."

Bồ câu trắng thu hồi ánh mắt, tiếp tục bay đi: "Hôm nay ta mệt rồi, để lần sau đi."

Nó bay đi với tốc độ rất nhanh, không đợi Lâm Sơ, cũng bay khá cao, chỉ chốc lát sau đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Cây ngô đồng ở phía xa nghe thấy lời bồ câu trắng, đợi khi Lâm Sơ chậm rãi đi tới liền nói: "Cái từ 'lần sau' của nó nhiều lắm, chẳng bao giờ thấy nó thực hiện được mấy lần đâu."

Lâm Sơ chẳng bận tâm, phe phẩy cái đuôi tạm biệt cây ngô đồng: "Vậy ta về trước đây, ngày mai lại tới thăm ngài."

Cây ngô đồng cũng khẽ đung đưa cành lá.

Lâm Sơ chạy chậm về nhà, trên đường đi cứ suy nghĩ mãi về những lời bồ câu trắng nói, ý định ra ngoài tìm Ân Trường Du trong lòng càng thêm mãnh liệt.

truyenfull,truyenfull vn