Xuân đi thu tới, mãi đến khi Lâm Sơ tròn mười tám tuổi, cậu mới học được cách hóa hình.
Tốc độ này đối với yêu tộc bình thường mà nói thì quả thật hơi chậm, nhưng may thay cha mẹ cũng không yêu cầu quá khắt khe ở cậu.
Lâm Sơ tự thấy mình không hề kém cỏi, thế nhưng pháp thuật yêu tộc cậu lại luôn dùng không tốt, có lẽ vì kiếp trước làm người nên cậu không thể lĩnh hội hoàn toàn những điều huyền bí đó.
Nguyên hình của Lâm Sơ toàn thân trắng như tuyết, chỉ có chóp tai trái là có một vệt màu đỏ.
Sau khi hóa hình người, nơi vành tai ấy vẫn còn lại một dấu ấn đỏ tươi, nhìn thoáng qua cứ như đang đeo một chiếc khuyên tai bằng hồng ngọc vậy.
Tộc hồ vốn dĩ đã có vẻ ngoài mạo mỹ, vệt đỏ này lại càng khiến Lâm Sơ thêm vài phần quyến rũ, đôi đồng tử màu nâu kim sáng trong, thuần khiết.
Lâm Sơ chưa quen lắm với dáng vẻ mới của mình, nhưng cậu rất thích nó - đây là một cơ thể khỏe mạnh, tràn đầy sức sống.
Lúc mới học cách dùng tứ chi, cậu đã chạy nhảy điên cuồng trong sân suốt một buổi trưa, đến nỗi móng vuốt trầy da, cả người bủn rủn.
Đây là trải nghiệm mà trước đây Lâm Sơ chưa từng có; cảm giác trái tim đập liên hồi trong lồng ngực cũng vô cùng mới mẻ, cậu không còn phải dè chừng bất cứ điều gì nữa.
Sau khi có thể hóa hình, Lâm Sơ đã học được kha khá các loại pháp thuật khác, thế là cậu nảy ra ý định ra ngoài tìm kiếm Ân Trường Du.
Thanh Khâu cách Phù Tang không tính là quá xa, Lâm Sơ định quay về Phù Tang trước, trên đường đi cũng có thể dò hỏi tình hình gần đây của Ân Trường Du.
Thế nhưng, hai con hồ ly lớn lại nghiêm khắc cự tuyệt: "A Sơ, con còn nhỏ tuổi, chớ có dại dột mà gặp nguy hiểm."
Lâm Sơ không biết phải giải thích thế nào, gấp đến mức trên đầu hiện ra một đôi tai hồ ly.
"Con sẽ bảo vệ tốt bản thân mà!"
"Không được."
Hồng hồ dùng cái đuôi quét Lâm Sơ vào trong hang, "Khi nào con có thể dùng pháp thuật thắng được ta thì hãy nhắc lại chuyện này."
Lâm Sơ khóc không ra nước mắt, pháp thuật sứt sẹo của cậu thì bao giờ mới đánh thắng được đại hồ ly đây?
Cái đuôi phía sau không biết từ lúc nào đã lộ ra, ủ rũ rũ trên mặt đất. Lâm Sơ xoay người ôm lấy cái đuôi, dựa vào mép giường thở dài thườn thượt.
Đã hơn hai trăm năm rồi, chẳng biết Ân Trường Du còn nhớ mình không, liệu hắn đã có người mới hay chưa.
Lâm Sơ miên man suy nghĩ rồi cứ thế thiếp đi.
Cậu mơ thấy Ân Trường Du, thấy cả điện Khuyết Âm.
Ân Trường Du tự tay đốt lò sưởi cho cậu, ôm cậu ngồi trên tấm thảm lông thú dày, hôn lên từng đầu ngón tay cậu.
Ánh lửa bập bùng như thể ngay cả trong mơ cũng cảm nhận được độ ấm.
Cậu nghe thấy Ân Trường Du thì thầm: "A Sơ, đừng khóc."
Lâm Sơ nhớ lại, đó là lần đầu tiên sau khi được đưa đến điện Khuyết Âm, cậu phải chờ đợi suốt một tháng trời mới nhìn thấy Ân Trường Du.
Cậu còn tưởng rằng Ân Trường Du đã vứt bỏ mình ở nơi lạnh lẽo muốn chết, đâu đâu cũng là tuyết này, mà cậu lại là nhân tộc duy nhất.
Mấy tiểu yêu trong điện cũng chẳng nói lời nào, lúc đầu Lâm Sơ cứ ngỡ là vì thân phận cậu thấp kém, lại là phàm nhân nên họ coi thường mình.
Về sau cậu mới biết, những tiểu yêu đó không phải coi thường, mà là không dám vượt quá phận sự.
Tháng đó, đêm nào Lâm Sơ cũng tay chân lạnh ngắt, ngủ không ngon giấc, lại còn hay ho khan.
Khi Ân Trường Du xuất hiện trước mặt, cậu gần như không thể tin vào mắt mình, vươn tay ra, chạm vào làn da ấm áp của hắn mới dám tin đó là thật.
Lâm Sơ mím môi, nước mắt chực trào trong hốc mắt.
"A Sơ?"
Ân Trường Du đau lòng ôm cậu vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành: "Là ta không tốt, để em đợi lâu rồi."
Lâm Sơ cuối cùng không kìm được nữa, nỗi nhớ nhung suốt mấy ngày qua cùng nỗi sợ hãi khi phải ở nơi xa lạ đồng loạt bùng nổ, nước mắt cứ thế trào ra không ngừng.
Ân Trường Du thấy tay Lâm Sơ lạnh buốt, vội vàng truyền chút linh khí cho cậu, từng chút một v**t v* tấm lưng cậu.
Lò sưởi được nhóm lên, Ân Trường Du ôm cậu ngồi xuống, khẽ nói: "A Sơ, đừng khóc."
Hắn có lẽ chẳng có kinh nghiệm dỗ dành người khác, cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó.
Lâm Sơ ngẩng đầu, nấc nghẹn nói: "Ta cứ tưởng... ngươi, ngươi sẽ không về nữa."
Ân Trường Du nâng gương mặt cậu, lòng bàn tay dịu dàng lau đi những giọt nước mắt: "Là ta sai."
Đuôi mắt Lâm Sơ phiếm hồng, trong ánh mắt lộ ra vẻ tủi thân và oán trách, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay áo của Ân Trường Du.
Ân Trường Du không kiềm chế được, cúi đầu đặt nụ hôn lên môi cậu.
Đây là lần đầu tiên họ hôn nhau, Lâm Sơ sợ tới mức không dám mở mắt, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập mỗi lúc một nhanh.
Trong cơn mơ màng, cậu dường như lại biến thành một con hồ ly nhỏ màu trắng, tự do chạy nhảy trên bãi cỏ, niềm vui sướng và sự sống tràn ngập khắp cơ thể.