Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 8

Lâm Sơ không nghe rõ nó đang nói gì, bỗng thấy tay nhẹ bẫng, bồ câu trắng đã hồi phục sức lực, bay lên đậu trên một tảng đá gần đó.

Bồ câu trắng nhìn khuôn mặt xa lạ cùng đôi tai và cái đuôi tiểu hồ ly chưa thể hóa hình hoàn chỉnh trước mắt, trong lòng nảy ra một suy đoán cực kỳ điên rồ.

"Ngươi muốn rời Thanh Khâu, chẳng lẽ là muốn đi tìm Ân Trường Du sao?"

Nói xong, chính nó lại thấy suy đoán này thật nực cười.

Tiểu hồ ly này chỉ là tiện miệng nhắc đến Yêu Vương vì tò mò thôi mà. Thế gian vạn vật đông đúc, việc trùng tên cũng chẳng có gì lạ.

Lâm Sơ sửng sốt một chút, buột miệng thốt lên: "Sao ngài biết?"

Cảm giác kỳ lạ trong lòng cậu càng thêm mãnh liệt, chỉ thấy mọi lời nói, hành động của bồ câu trắng đều vô cùng bất thường.

Mắt thấy bồ câu trắng lại cứng đờ như tượng đá, Lâm Sơ há miệng vài lần, cuối cùng vẫn hỏi: "Ngài quen Ân Trường Du à?"

Có lẽ bồ câu trắng còn biết cả mình lúc trước?

Trong trí nhớ của Lâm Sơ không hề có bóng dáng con chim này, nhưng phản ứng của nó thật sự rất khả nghi.

Bồ câu trắng cử động đôi chút nhưng không trả lời, rồi xoay người bay đi như thể đang chạy trốn.

Lâm Sơ nhìn cái tốc độ bay vụt đi vài chục mét trong chớp mắt của nó mà trợn mắt há hốc mồm.

Cây ngô đồng không hiểu bọn họ đang làm gì, vẫn cứ bận tâm đến chuyện Lâm Sơ muốn ra ngoài: "Thanh Khâu tốt thế này, sao cứ mãi nghĩ đến chuyện ra ngoài thế nhỉ?"

Là một cái cây đứng yên suốt trăm ngàn năm, ngô đồng thực sự không thể hiểu nổi.

Trong khoảng thời gian này, nỗi nhớ Ân Trường Du trong lòng Lâm Sơ càng lúc càng trào dâng.

Cậu không màng việc cây ngô đồng có tin hay không, thở dài: "Ngài có tin vào kiếp trước kiếp này không?"

Cây ngô đồng vốn chẳng hiểu gì về bốn chữ này, ngơ ngác hỏi lại: "Cái gì?"

Lâm Sơ hóa thành nguyên hình nhảy lên thân cây, lẩm bẩm: "Con phải đi tìm người con yêu ở kiếp trước."

Cây ngô đồng càng thêm bối rối, chỉ nghe thấy Lâm Sơ nói tiếp: "Người ấy đối với con vô cùng tốt, chỉ là vì vài lý do mà chúng ta đã phải xa cách rất lâu, rất lâu rồi."

Trước đây, Ân Trường Du thỉnh thoảng sẽ ra ngoài xử lý công việc nhưng rất nhanh sẽ quay về, lần lâu nhất cũng chỉ chừng một tháng.

Hắn ra ngoài chưa bao giờ mang theo Lâm Sơ, Lâm Sơ cũng chưa từng hỏi nhiều, cậu biết thân phận của Ân Trường Du rất cao quý, không phải là yêu tộc tầm thường.

Ngày thường, Lâm Sơ được cưng chiều như một đứa trẻ lên vài tuổi, khi ăn uống đều có Ân Trường Du gắp thức ăn, rót nước, chỉ thiếu nước bón tận miệng.

Là một người phàm không có khả năng tu luyện, Lâm Sơ lúc đầu không phải không lo lắng.

Cậu sợ rằng mình chỉ là món đồ chơi nhất thời hứng khởi của Ân Trường Du, chán rồi sẽ bị vứt bỏ.

Thế nhưng thời gian trôi qua, Ân Trường Du đối với cậu ngày một tốt hơn, dù Lâm Sơ có đôi khi nhõng nhẽo một chút, Ân Trường Du cũng chẳng nỡ nặng lời lấy một câu.

Điện Khuyết Âm rất rộng lớn với vô số cung điện nhỏ, Lâm Sơ từng bị lạc một lần.

Có vài ngày, Ân Trường Du bắt cậu uống những chén thuốc đắng nghét, lại còn cấm không cho cậu ăn mứt quả vì sợ ảnh hưởng đến tác dụng của thuốc.

Lâm Sơ uống thử một lần, dù tưới bao nhiêu nước vào miệng cũng không át nổi vị chua đắng đó, sau này cậu nhất quyết không uống nữa.

Ân Trường Du dỗ dành hồi lâu mà Lâm Sơ vẫn không chịu, đành đặt chén thuốc lên bàn, phát ra tiếng động khá mạnh.

Thực ra thuốc này hắn cũng đã nếm qua, cũng không phải là không thể chịu đựng được, hơn nữa đây là loại thuốc hắn đặc biệt sắc riêng cho Lâm Sơ.

Lâm Sơ kiên quyết không phải vì thuốc đắng, mà vì khoảng thời gian đó cậu hay suy nghĩ lung tung, lúc nào cũng sợ Ân Trường Du sẽ đột nhiên bỏ rơi mình.

Cậu quay đầu đi, nhìn thấy Ân Trường Du ngồi yên lặng ở một bên không nhúc nhích, thầm nghĩ trong lòng: "Xem đi, chỉ cần mình không nghe lời là hắn sẽ vứt bỏ mình ngay."

"A Sơ, nếu em không muốn uống thuốc thì..."

Ân Trường Du vốn định nói nếu em không muốn uống thì thôi, hắn sẽ tìm người chế thành dạng viên thuốc để giảm bớt vị đắng, lại còn tiện lợi hơn.

Lâm Sơ bỗng ngẩng đầu, cắt ngang lời hắn: "Ta chính là không muốn uống!"

Nói xong, cậu xoay người đi ra ngoài.

Đến tận cửa, cậu còn quay đầu lại nói: "Ngươi không được đi theo ta!"

Ân Trường Du vốn đang đứng dậy định giữ cậu lại, nghe thế quả nhiên đứng chôn chân tại chỗ không nhúc nhích.

Lâm Sơ bước nhanh ra ngoài, cúi đầu băng qua những dãy hành lang dài rồi mới dừng lại th* d*c.

Phía sau không thấy tiểu yêu hầu hạ, có lẽ là lạc mất, hoặc cũng có thể Ân Trường Du vốn chẳng gọi ai đi theo cậu.

Những cung điện xung quanh trông đều na ná nhau, Lâm Sơ chỉ có thể lờ mờ đoán hướng, nhưng càng đi lại càng cảm thấy hẻo lánh.

Đi được một đoạn thì mệt, cậu ngồi xuống bậc thềm, tựa vào cây cột nghỉ ngơi.

Nghĩ kỹ lại, Lâm Sơ bỗng thấy hối hận.

Tại sao phải giận dỗi với Ân Trường Du chứ? Làm một món đồ chơi ngoan ngoãn nghe lời chẳng tốt hơn sao?

Có lẽ chính mình còn chẳng được coi là món đồ chơi, suốt bao lâu nay, hai người họ cũng chỉ dừng lại ở việc hôn môi mà thôi.

Bây giờ chắc chắn Ân Trường Du đang tức giận.

Có lẽ hắn sẽ rời đi thẳng, không quay lại nữa, để mặc mình tự sinh tự diệt trong cung điện này.

Lâm Sơ đã chuẩn bị sẵn tâm lý xấu nhất, cúi đầu nhìn hoa văn trên gạch đá, hơi nước đã làm nhòe tầm mắt.

Cậu ngồi một lúc thì bắt đầu rét run, hắt hơi liên tiếp hai cái.

"A Sơ."

Giọng Ân Trường Du vang lên phía sau. Chưa kịp quay đầu, cậu đã được ôm chặt lấy.

Ân Trường Du bế bổng cậu lên, sờ vào bàn tay lạnh ngắt của cậu: "Sao lại chạy xa thế này?"

Ân Trường Du hơi cúi người, kéo tay Lâm Sơ đặt lên cổ mình, cọ vào chóp mũi phiếm hồng của cậu: "Lạnh không?"

Những giọt lệ bị hơi lạnh đóng băng lại trào ra lần nữa.

Ân Trường Du nghĩ cậu vẫn còn giận chuyện uống thuốc, dỗ dành: "Thuốc đó không uống cũng được, chúng ta về trước đi."

Lúc này tuyết bắt đầu rơi, Lâm Sơ chậm rãi rúc sâu vào lòng Ân Trường Du, để mặc hắn ôm mình về.

Trở lại tẩm điện, Ân Trường Du quả nhiên sai người đổ thuốc đi, hôn lên môi Lâm Sơ:

"Là ta không tốt, sau này sẽ không như thế nữa."

Lâm Sơ mím môi: "Ngươi không thấy ta vô cớ gây sự sao?"

Ân Trường Du giơ tay triệu một bình trà nóng, rót một chén đưa cho Lâm Sơ: "Em có quyền vô cớ gây sự."

Thần sắc hắn quá đỗi tự nhiên, Lâm Sơ lấy hết can đảm hỏi: "Trong lòng ngươi, ta là gì?"

Là sương sớm tình duyên tình cờ, hay là thú cưng nhất thời mới lạ?

Ân Trường Du khựng lại, có vẻ hơi kinh ngạc vì Lâm Sơ lại hỏi câu này.

Hắn nhận lấy chén trà từ tay Lâm Sơ, đặt xuống bàn, bế Lâm Sơ đặt lên đùi, chỉ dùng tay v**t v* gò má nhẵn nhụi của cậu.

"Là trân bảo của ta."

Mặc dù giữa họ rồi sẽ có ngày chia lìa, cho dù cơ thể Lâm Sơ hiện tại có gắng gượng đến đâu thì sau này cũng sẽ có sinh lão bệnh tử.

Nhưng kể từ ngày đó, Lâm Sơ không còn suy nghĩ lung tung nữa, cậu và Ân Trường Du cũng không bao giờ đàm luận về chủ đề tương lai, cả hai đều như đang cố tình lảng tránh.

Lâm Sơ nhìn về phía cuối Thanh Khâu, nghiêm túc nói: "Bây giờ ta có thể sống rất lâu, cũng không dễ chết như thế đâu, ta phải tìm được người ấy."

Bồ câu trắng đi rồi lại quay lại, vừa khéo nghe được câu này.

Nó bay lên cành cây bên cạnh Lâm Sơ: "A Sơ."

Lâm Sơ vẫn còn đắm chìm trong hồi ức, quay đầu nhìn bồ câu trắng, còn hơi ngơ ngác.

Bồ câu trắng ngẩng đầu, không rõ biểu cảm, bình tĩnh nói: "Ta đưa ngươi đi tìm Ân Trường Du."

truyenfull,truyenfull vn