Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 53: Ngoại truyện 7

Ân Trường Du đã rời đi, Lâm Sơ như người mất hồn lảo đảo vào phòng, còn bất cẩn gây ra tiếng động, suýt nữa đánh thức người làm ngoài phòng.

Cậu thu dọn xong xuôi rồi nằm xuống giường, mở to mắt ngẩn người. Vừa rồi tại sao Ân Trường Du lại hôn cậu?

Nếu cậu không nhắm mắt, có phải hắn sẽ hôn lên môi mình không? Lâm Sơ tưởng tượng cảnh đó, mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy, hơi thở dồn dập khiến cậu khẽ ho vài tiếng.

Nam tử yêu nhau không phải là chưa từng có, trong thành này cũng có vài đôi, Lâm Sơ từng nghe qua, nhưng dù sao cũng là số ít, huống hồ lại còn là chuyện giữa phàm nhân và Yêu tộc.

Phàm nhân luôn có sinh lão bệnh tử, còn Yêu tộc thì tuổi thọ dài lâu, dung nhan gần như bất lão. Nếu mình có thể trở thành người tu hành, có lẽ...

Cậu miên man suy nghĩ hồi lâu, cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến mới lơ mơ thiếp đi.

Ân Trường Du nói tối không tới nữa, thì quả thực không hề xuất hiện.

Lâm Sơ đêm nào cũng đợi, liên tiếp mấy ngày không ngủ ngon, sau đó ban ngày còn đi ra phố tìm kiếm một phen.

Kết quả dĩ nhiên là trắng tay, Ân Trường Du chưa bao giờ nhắc mình ở đâu, lần trước rời đi cũng chẳng hẹn ngày gặp lại. Lâm Sơ tự nhủ, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ đến nữa.

Cậu không dám nghĩ sâu hơn về lý do vì sao ngày đó hắn lại hôn mình, có lẽ đó chỉ là cách Yêu tộc biểu đạt sự hữu hảo... chăng?

Tóm lại, mấy ngày nay cậu rầu rĩ không vui, còn ho khan không dứt. Gia nhân thấy hết, lo lắng trong lòng.

Từ trước đến nay cậu luôn đúng hạn báo cáo tình trạng của Lâm Sơ với Lâm phụ, mắt thấy khoảng thời gian trước Lâm Sơ đã khỏe hơn nhiều, ngày càng tinh thần, vậy mà giờ lại sa sút đi không ít.

Lâm phụ biết tin thì thầm phát sầu. Trong khả năng của mình, ông đã tìm đến những y quán tốt nhất, ngày ngày sắc thuốc tỉ mỉ, nhưng bệnh tình của Lâm Sơ vẫn không thể dứt hẳn.

Khi ông bàn chuyện này với vợ, Lâm mẫu gợi ý: "Nghe nói trong thành có vị tiên sinh mới đến, không những chữa được bệnh mà còn biết chút tiên thuật, hay là mời đến xem thử cho A Sơ?"

Dạo gần đây trong thành ai cũng bàn tán về việc này, Lâm mẫu vô tình nghe được nên mới để tâm.

"Biết tiên thuật sao?" Lâm phụ kinh hỉ: "Thật là hiếm thấy, ngày mai ta sẽ đích thân đến bái phỏng."

Nhưng ông cũng chẳng nắm chắc phần thắng, đây chỉ là một thị trấn nhỏ, người biết tiên thuật rất hiếm, chưa nói đến thật giả, việc người ta có chịu đến hay không đã là một vấn đề.

Lâm Sơ hoàn toàn không biết gì cả, đến khi Lâm phụ sắp xếp xong xuôi thì đã là ba ngày sau.

Lúc cậu đang phơi nắng trong hoa viên, liền thấy cha dẫn Ân Trường Du đi tới. Lâm Sơ "cọ" một cái đứng bật dậy từ trên ghế, nhìn Ân Trường Du với vẻ không thể tin nổi.

Ân Trường Du mặc y phục tầm thường như một người phàm đứng đắn, Lâm phụ không phát hiện sắc mặt kỳ quái của con trai, giới thiệu: "A Sơ, đây là Ân đại phu, chuyên môn đến để điều dưỡng cơ thể cho con."

Lâm Sơ trấn định nói: "Dạ..."

Cậu vốn không thích khám bệnh uống thuốc từ nhỏ, Lâm phụ vẫn không nhận ra điều bất thường, dặn dò vài câu: "Khoảng thời gian này Ân đại phu sẽ ở lại trong phủ, con phải nghe lời ngài ấy."

Lâm Sơ tâm trạng phức tạp, cúi đầu không hé răng. Lâm phụ còn có việc bận, nói xong liền vội vã rời đi.

Trong hoa viên chỉ còn lại hai người, cậu gia nhân đứng chờ lệnh phía xa. Lâm Sơ liếc nhìn Ân Trường Du một cái rồi chậm rãi ngồi xuống.

Ân Trường Du cũng kéo một chiếc ghế đá lại gần, dịu giọng: "Nghe nói tiểu thiếu gia dạo này ngủ không ngon?"

Đã lâu không nghe thấy giọng hắn, Lâm Sơ thấy lòng nhói đau, quay mặt đi nơi khác không muốn để ý.

Ngủ không ngon chẳng phải vì hắn sao?

Ân Trường Du không ngờ cậu lại phản ứng như vậy, nhất thời khó hiểu, lại lo cậu thật sự không khỏe, liền vươn tay kéo lấy cổ tay Lâm Sơ định bắt mạch.

Hắn vừa chạm vào đã bị Lâm Sơ dùng sức hất ra, tay Ân Trường Du đập mạnh vào cạnh bàn đá, phát ra tiếng động nặng nề.

Lâm Sơ phát tiết xong thì chột dạ, liếc nhìn sắc mặt Ân Trường Du mà trong lòng thấp thỏm, rối rắm không biết có nên mở lời trước hay không.

Ân Trường Du từ từ hạ khóe miệng, hơi rũ mắt nhìn cậu. Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên có người đối với hắn bất kính như thế.

Lâm Sơ quay đầu nhìn cậu gia nhân, rồi lén nắm lấy bàn tay đặt trên mặt bàn đá của Ân Trường Du, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."

Chóp mũi cậu cay cay, hàng mi rung động: "Ta cứ tưởng ngươi sẽ không quay lại nữa..."

Ân Trường Du không nói gì. Lâm Sơ kéo tay hắn xoa vào chỗ vừa va chạm, biểu cảm vừa tủi thân lại vừa tự trách.

Gia nhân vẫn đang đứng trực ở hành lang, Ân Trường Du liền dùng pháp thuật che mắt gã, giơ tay nâng cằm Lâm Sơ lên.

Rõ ràng lúc nãy hắn nên tức giận, nhưng không những không giận mà còn thấy Lâm Sơ vô cùng đáng yêu, chỉ muốn ôm cậu một cái.

Lâm Sơ thấy Ân Trường Du càng lúc càng gần, sợ bị người khác nhìn thấy nên hoảng loạn né tránh.

Ân Trường Du hiểu cậu đang lo lắng điều gì, đè tay cậu lại trấn an: "Đừng sợ, họ không thấy đâu."

Hắn thử kéo Lâm Sơ vào lòng, động tác nhẹ nhàng vô cùng. Lâm Sơ ngồi trên đùi hắn, mặt đỏ bừng nhìn lên.

"Tại sao ngươi lại ôm ta?"

Lâm Sơ không phải hoàn toàn ngây thơ, cậu như xác định điều gì đó, pha chút đắc ý và ngượng ngùng: "Còn nữa, lần trước tại sao ngươi lại hôn ta..."

Ân Trường Du vòng tay qua eo cậu, nở nụ cười nhẹ giọng dụ dỗ: "Em cũng có thể hôn lại mà."

Lâm Sơ nhất thời xúc động, nhắm mắt ghé tới. Do hướng hơi lệch nên cậu chỉ hôn trúng môi Ân Trường Du, khi lùi lại thì Ân Trường Du nghiêng đầu một chút.

Đôi môi khô ráo mềm mại chỉ chạm nhẹ rồi tách rời, Lâm Sơ thấy hơi thở không thông, ôm ngực ho khan.

Ân Trường Du vội vàng vỗ lưng giúp cậu thở đều, không dám có thêm động tác nào khác. Sức khỏe của Lâm Sơ yếu hơn hắn tưởng, nếu muốn điều dưỡng tốt thì phải tốn thêm chút thời gian.

Gia nhân không nhìn thấy họ đang làm gì nhưng lại có thể nghe thấy tiếng động, gã ngơ ngác đi tới.

Ân Trường Du thuận thế đỡ Lâm Sơ dậy, xóa bỏ pháp thuật.

"Đi chuẩn bị một bình trà nóng tới đây." Ân Trường Du thần sắc tự nhiên, đỡ Lâm Sơ đi về phía phòng.

Gia nhân gãi đầu đồng ý. Đây là lần đầu tiên gã thấy Lâm Sơ chịu đi gần với một vị đại phu như vậy, nhưng vị đại phu này nhìn qua chẳng giống mấy lão già râu tóc bạc phơ trước kia chút nào.

Khi vào phòng, Lâm Sơ đã dễ chịu hơn nhiều. Ân Trường Du đưa cho cậu thuốc, đứng canh chừng cậu uống hết.

Gia nhân lui ra ngoài cửa, Lâm Sơ nhỏ giọng hỏi: "Ngươi sẽ ở đây bao lâu?"

"Chờ cơ thể em chuyển biến tốt đẹp."

Ân Trường Du rót một chén trà nóng cho cậu nhuận giọng, ngồi cạnh bàn nhìn cậu: "Khoảng thời gian này ta sẽ luôn ở bên cạnh em."

Lâm Sơ vui mừng khôn xiết, đánh bạo cọ tới.

Ân Trường Du vươn tay ôm cậu vào lòng, lẩm bẩm: "Sao mà dính người thế này..."

Hắn như vừa tìm được một món bảo vật vô giá, luôn khiến hắn thao thức, trừ việc chiều chuộng ra thì không còn cách nào khác.

Lâm Sơ vẫn nhớ câu hỏi chưa được giải đáp lúc nãy, biểu cảm nghiêm túc nói: "Có phải ngươi thích ta không?"

Cậu đang hỏi, nhưng giọng điệu lại khẳng định, như muốn thách thức rằng "xem ngươi có dám nói không".

Rút kinh nghiệm từ lần trước, Ân Trường Du dùng linh khí trấn an cảm xúc của cậu trước, rồi mới dịu dàng đáp: "Ừ, thích em."

truyenfull,truyenfull vn