Tiếng gió gào thét bên tai, Lâm Sơ ôm chặt lấy eo người phía trước, đôi tay run rẩy không thôi.
Họ ở quá gần, toàn thân Lâm Sơ đều bị mùi hương của người kia bao trùm lấy, hoàn toàn vây chặt lấy cậu. Từ nhỏ đến lớn, ngoài cha mẹ ra, Lâm Sơ chưa từng thân mật với ai đến mức này, cậu thấy khó thở, đầu óc trống rỗng.
Ân Trường Du cảm thấy cơ thể trong lòng mình đang run rẩy, bèn dừng lại trên một mái nhà, cúi đầu hỏi: "Sợ à?"
Hắn không buông Lâm Sơ ra, một tay vẫn vòng chặt qua eo cậu, tuy không siết quá mạnh nhưng vẫn tạo cảm giác bao bọc rất rõ ràng.
Ân Trường Du đã sống mấy trăm năm, đây là lần đầu tiên hắn ôm một người khác, mà người đó lại là một phàm nhân yếu ớt, trong lòng hắn dâng lên những cảm xúc khó tả.
Tựa như lần đầu nhìn thấy Lâm Sơ bên dòng suối nhỏ, hắn đã thấy lòng mình xao động.
Lâm Sơ ngước mặt lên, Ân Trường Du cũng đang nhìn cậu, trong ánh mắt đầy vẻ thâm sâu khó đoán.
Cậu như con mồi bị theo dõi, còn kẻ săn mồi đang đứng dưới ánh sáng, một mặt lộ ra vẻ yêu thích, mặt khác lại lặng lẽ chờ đợi cậu sa lưới. Lâm Sơ nhận thấy nguy hiểm, sâu trong linh hồn cậu hiện lên một nỗi rùng mình, nhưng cuối cùng cậu vẫn không đẩy Ân Trường Du ra.
Cậu thấy mình chắc chắn đã điên rồi, hoặc là gã Yêu tộc trước mắt này đã lén dùng pháp thuật gì đó lên cậu, vì rõ ràng là cậu đang rất sợ, vậy mà vẫn trả lời: "Không sợ."
Ân Trường Du giơ bàn tay còn lại lên, đầu ngón tay khẽ cọ qua đuôi mắt ẩm ướt của Lâm Sơ, cười nói: "Ngoan lắm."
Sau nửa đêm, thấy Lâm Sơ đã buồn ngủ rũ mắt, Ân Trường Du mới đưa cậu trở về phủ.
Lâm Sơ vốn không muốn về, cứ cố chấp nói mình không buồn ngủ, nhưng thực tế hai mắt đã gần như không mở nổi, tựa vào lòng Ân Trường Du suýt nữa thì ngủ thiếp đi.
Ân Trường Du đưa cậu vào phòng, đợi cậu nằm ổn thỏa trong chăn mới chỉnh lại góc chăn, quay người định rời đi.
Lâm Sơ đột nhiên ngồi dậy, đưa tay níu lấy tay áo hắn.
Ân Trường Du ngoái đầu nhìn lại, thấy Lâm Sơ như có lời muốn nói.
Hắn xoay người, nửa quỳ bên mép giường, im lặng hỏi: "Sao vậy?"
Trước cử chỉ và tư thế ấy của hắn, Lâm Sơ đỏ mặt trong bóng đêm, ánh mắt lảng tránh, nhưng vẫn lấy hết can đảm tiến lại gần, cầm lấy tay Ân Trường Du rồi viết tên mình lên lòng bàn tay hắn.
- Lâm Sơ.
Đầu ngón tay mềm mại chạm vào lòng bàn tay, Ân Trường Du thấy ngực mình như bị lông vũ khẽ lướt qua, hắn bèn siết lấy tay Lâm Sơ.
Cậu cứng đờ người, còn căng thẳng hơn cả lúc được bế, hoàn toàn không dám nhúc nhích. Ân Trường Du chỉ lật tay lại, nắm lấy cổ tay cậu, rồi viết chữ lên lòng bàn tay cậu.
Ân Trường Du.
Lâm Sơ thu tay về, thầm niệm trong lòng, không kìm được mà dựa lại gần hơn, ghé sát tai hắn hỏi nhỏ: "Ngươi còn đến nữa không?"
Cậu chống hai tay lên mép giường, để lộ chiếc cổ trắng ngần, hai người áp sát đến mức Ân Trường Du chỉ cần nghiêng đầu là chạm được vào mặt cậu.
Hắn lùi lại một chút, sờ nhẹ chóp cằm Lâm Sơ, nhẹ giọng đáp: "Có."
Trong bóng đêm, hắn vẫn thấy rõ vẻ mặt của Lâm Sơ, trông cậu vừa vui vẻ vừa chờ mong, chỉ cần tiến thêm một chút nữa thôi là cậu sẽ nhào vào lòng hắn.
Cậu thật sự chẳng sợ hắn chút nào.
Một phàm nhân không có linh mạch, còn quá trẻ, thuần khiết như thế này, bây giờ hắn có thể bắt cóc cậu đi ngay lập tức mà chẳng ai hay biết.
Hắn thậm chí có thể dùng pháp thuật mê hoặc tâm trí, khiến cậu cam tâm tình nguyện làm bất cứ điều gì cho hắn.
Ân Trường Du kìm nén sự thôi thúc trong lòng, thầm truyền một chút linh khí giúp Lâm Sơ ngủ ngon hơn, rồi để lại câu "Nghỉ ngơi sớm đi" rồi rời đi.
Nhận được lời hứa, Lâm Sơ an tâm chìm vào giấc ngủ. Cậu ngủ đến muộn, nhưng ngày hôm sau vẫn tỉnh dậy như thường lệ, cơ thể không những không chút khó chịu mà còn cảm thấy tràn đầy năng lượng.
Ân Trường Du đêm qua cũng không đi xa, hắn vẫn luôn túc trực đến tận rạng sáng, thấy Lâm Sơ mở cửa phòng mới bay người rời đi.
Ân Trường Du quả nhiên không lừa cậu, những ngày sau đó hắn lại tới vài lần vào nửa đêm. Nhưng vì thế mà ngày nào Lâm Sơ cũng ngủ rất muộn, ngay cả khi Ân Trường Du không tới, cậu vẫn cứ chờ đợi một hồi lâu.
Kinh mạch của Lâm Sơ rất đặc biệt, dù dùng linh khí giúp cậu ngủ thì vẫn gây tổn hại tới cơ thể, Ân Trường Du cũng phát hiện ra nếu dùng quá nhiều linh khí, cậu sẽ không chịu nổi.
Hắn nói với Lâm Sơ về chuyện này, dặn cậu tối phải nghỉ ngơi sớm, sau này hắn sẽ tìm cơ hội đến thăm.
Lâm Sơ lộ vẻ thất vọng, nắm chặt tay áo Ân Trường Du mà im lặng.
Lúc này đang là đêm khuya, gió thổi qua hành lang nghe hơi lạnh, Lâm Sơ nép vào lòng Ân Trường Du, níu kéo không muốn hắn đi.
Gần đây hai người gần gũi nhiều hơn nên cũng quen thuộc hơn, nhưng đây là lần đầu tiên Lâm Sơ làm nũng với hắn như vậy, Ân Trường Du suýt nữa thì đổi ý.
"Vậy bao giờ ngươi mới lại đến?" Lâm Sơ dứt khoát ôm lấy Ân Trường Du, đặt cằm lên ngực hắn, "Ta thích ở bên ngươi."
Ân Trường Du ổn định tâm trí, luyến tiếc đẩy cậu ra, v**t v* mái tóc cậu: "Thích... ta sao?"
Trên mặt Lâm Sơ lộ rõ vẻ ngây thơ, nhưng vành tai lại hơi ửng đỏ. Ân Trường Du cúi người xuống, hơi thở phả vào sát bên cậu, tưởng như giây tiếp theo sẽ hôn lên.
Khoảng cách giữa hai người ngày một gần, Lâm Sơ căng thẳng nhắm mắt lại. Một lúc sau, cậu cảm nhận được cảm giác ấm áp, mềm mại trên trán mình.
Cậu mở mắt ra, Ân Trường Du hơi lùi lại một chút, nhéo cằm cậu rồi dặn: "Ngoan, nghỉ ngơi sớm đi."