Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 51: Ngoại truyện 5

Sau khi đóa hoa hồng sương khô héo, nó vỡ vụn thành một nắm cát mịn màu đỏ thẫm, chỉ cần hơi thở mạnh một chút cũng đủ thổi bay đi mất.

Lâm Sơ tìm một chiếc hộp nhỏ, cẩn thận cất chỗ cát vụn đó vào.

Người làm đứng bên cạnh thấy cậu làm vậy, định giúp một tay thì bị Lâm Sơ lấy tay ngăn lại.

"Thiếu gia, đống hạt cát này từ đâu ra vậy ạ?"

Lâm Sơ không vui đáp: "Đây không phải hạt cát."

Cậu không biết phải giải thích thế nào, đành ngậm miệng không nhắc tới nữa, cất hộp cát nhỏ vào ngăn kéo đầu giường.

Chiếc áo khoác ngoài của Ân Trường Du vẫn còn ở chỗ Lâm Sơ.

Cậu đợi cậu người làm đi rồi, lén lút lấy nó ra từ dưới gầm giường, treo lên tầng cao nhất của tủ quần áo.

Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng gặp mấy người lạ, vậy mà đêm qua lại tình cờ gặp gỡ một vị Yêu tộc, khiến cậu cảm thấy mình như đang lén lút làm chuyện xấu.

Cảm giác này thật mới lạ, cậu vươn tay v**t v* chiếc áo bào màu đen, tim đập càng lúc càng nhanh.

Những ngày sau đó, đêm nào cậu cũng ngủ rất muộn, nằm trằn trọc trên giường, chăm chú lắng nghe động tĩnh ngoài phòng vì sợ lỡ mất tiếng động nhỏ nhất.

Thế nhưng, Ân Trường Du liên tiếp mấy ngày đều không xuất hiện trở lại. Lâm Sơ đoán có lẽ đối phương đã đi rồi.

Còn đi về đâu thì Lâm Sơ cũng chẳng rõ, đại khái là những vị yêu tinh trông lợi hại thế kia hẳn đều có nơi cư ngụ riêng.

Lâm Sơ không dám nhắc chuyện này với cha mẹ. Đêm hôm đó cậu lại bị nhiễm chút hơi lạnh, ho khan vài tiếng nên phải uống thuốc liên tục ngày ba bữa.

Thuốc tuy đắng nhưng cậu đã quen từ nhỏ, uống xong cứ ngậm vài viên mứt quả là đỡ hơn nhiều. Chỉ là mùi thuốc vương trên người cậu thì dù có bao nhiêu mứt quả cũng chẳng át nổi.

Chờ đến khi bình phục kha khá, cậu lại muốn ra ngoài chơi.

Lâm phụ không đồng ý, nhưng Lâm mẫu thấy cậu vẻ mặt đáng thương thì mềm lòng cầu tình giúp, Lâm phụ mới miễn cưỡng gật đầu, dặn dò cậu phải về sớm.

Lâm Sơ lờ đi vẻ mặt của cha mình, vô cùng hớn hở thu xếp đồ đạc rồi ra cửa.

Thực ra trên đường cũng chẳng có gì đặc biệt thú vị, các hàng quán hầu hết chỉ bán đồ chơi trẻ con, còn nhiều món ăn trông hấp dẫn thì cậu lại không được ăn.

Đường phố đông đúc, người làm cẩn thận che chở cho cậu. Lâm Sơ tùy ý nhìn ngó xung quanh, đột nhiên trông thấy một gương mặt quen thuộc trong đám đông.

Là vị Yêu tộc đó!

Mắt Lâm Sơ sáng rực lên, vội vã bước tới, gia nhân cuống quýt đi theo phía sau.

Cậu vòng qua mấy người rồi ngẩng đầu nhìn lại, nhưng bóng dáng Ân Trường Du đã biến mất.

"Thiếu gia, ngài đang tìm ai thế ạ?" Gia nhân nhìn theo hướng cậu chỉ đầy mờ mịt, chẳng thấy người nào quen mắt cả.

Tìm kiếm xung quanh không có kết quả, Lâm Sơ thất vọng thu hồi ánh mắt, cúi đầu nói: "Không có gì, chắc là nhìn nhầm rồi."

Cậu cũng không rõ lòng mình đang mang tâm tư gì, cứ đi lang thang vô định trên phố một lúc rồi trở về phủ.

Đến ban đêm, Lâm Sơ nhớ lại cái nhìn thoáng qua lúc ban ngày, không nhịn được mà xuống giường.

Cậu lén mở tủ quần áo, lấy chiếc áo khoác dày dặn hơn, nghĩ ngợi một lát rồi lại lấy luôn cả chiếc áo ngoài kia mặc vào.

Đêm hôm vẫn còn lạnh, Lâm Sơ nhẹ nhàng ra khỏi phòng, kéo mũ áo choàng lên che kín. Ngoài hành lang vắng ngắt, cậu đứng lặng im một lát rồi định quay về phòng.

Vốn dĩ cậu ra ngoài chỉ muốn thử vận may thôi, gương mặt lúc ban ngày cậu chắc chắn mình không nhìn nhầm, nhưng giờ đứng đây lại thấy bản thân thật nực cười. Người ta thậm chí còn chẳng cho biết tên họ, chỉ là tình cờ đi ngang qua tặng cho một đóa hoa, người cứ mãi nhớ thương chỉ có mình cậu mà thôi.

Lâm Sơ xoay người định về phòng ngủ tiếp thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

"Đang đợi ta sao?"

Cậu mừng rỡ quay đầu lại, đôi tay nắm chặt gấu áo ngoài, chiếc mũ vô tình tuột xuống: "Là ngươi..."

Ân Trường Du tiến lại gần, vươn tay giúp cậu đội lại mũ, khi thu tay về đầu ngón tay khẽ cọ vào mái tóc cậu.

Hắn lên tiếng: "Ngủ muộn không tốt cho cơ thể đâu."

Mặt Lâm Sơ đỏ bừng, cúi đầu không đáp. Khoảng thời gian trước đêm nào cậu cũng ngủ muộn đúng là vì muốn gặp lại Ân Trường Du, sau khi đoán rằng đối phương có lẽ sẽ không tới nữa mới từ bỏ.

Nếu hôm nay không phải nhìn thấy hắn trên phố, có lẽ cậu đã chẳng có ý định nửa đêm mò ra ngoài thế này.

"Hôm nay hình như ta thấy ngươi trên phố," Lâm Sơ ngẩng đầu lên, lí nhí nói: "Không biết có phải nhìn nhầm không."

Ân Trường Du nhìn cậu với ánh mắt thâm trầm khiến tim Lâm Sơ đập loạn nhịp, lúc này hắn mới nhẹ nhàng mở lời: "Là ta."

Hắn ngửi thấy mùi dược liệu thoang thoảng trên người Lâm Sơ, không kiềm được muốn tiến gần hơn nhưng lại sợ làm cậu hoảng sợ.

"Em bị bệnh sao?"

Lâm Sơ biết trên người mình có mùi thuốc đắng, theo bản năng lùi lại một bước:

"... Ừm, giờ đã đỡ nhiều rồi."

Hai người đứng trong viện nói chuyện trông khá kỳ quặc, Lâm Sơ thuận thế lùi về phía hành lang rồi ngồi xuống.

Ân Trường Du cũng ngồi xuống theo, bất ngờ nói: "Mấy ngày trước có việc bận, hôm nay mới qua được."

Đây là hắn đang giải thích với mình sao? Lâm Sơ bỗng chốc khẩn trương, lắp bắp đáp: "À..."

Bầu không khí trở nên kỳ lạ, Lâm Sơ ấp úng nhắc tới đóa hoa đã vỡ vụn kia: "Là, là tại ta chăm không khéo sao? Tiếc quá..."

Ân Trường Du không hề ngạc nhiên.

Hoa hồng sương là do hắn dùng linh khí ủ chín, vốn dĩ nở không được lâu, không có linh khí tẩm bổ thì càng nhanh tàn.

Thấy Lâm Sơ rõ ràng đang buồn bã, Ân Trường Du định nói lần sau sẽ mang đóa khác cho cậu, nhưng loài hoa này vốn quý hiếm, hắn không dám chắc nên chỉ an ủi: "Loài hoa này vốn không dễ sống, đừng buồn."

Thấy Lâm Sơ vẫn chẳng vui vẻ gì, Ân Trường Du trong lòng tự trách, bèn đổi chủ đề: "Đêm hôm sao không ngủ?"

Hắn tới đây thấy Lâm Sơ đứng trong viện cũng là một bất ngờ thú vị, lại thấy cậu mặc chiếc áo ngoài lần trước mình tặng, trông cứ như đang cố tình chờ hắn vậy.

"Ta..." Lâm Sơ ngại không dám nói thật, vội bịa đại một lý do: "Ban ngày ta ra ngoài chơi chưa đã, nên giờ ngủ không được."

Nói xong, cậu chỉ muốn chui xuống đất cho xong, đây là cái cớ tồi tệ gì thế này, nghe như thể cậu ham chơi lắm, chi bằng nói là do bị ốm còn hơn.

Cũng may Ân Trường Du không để ý, ngược lại còn khẽ cười, thần sắc khẽ động: "Giờ vẫn chưa buồn ngủ sao? Có muốn ra ngoài chơi không?"

Lâm Sơ bỗng ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi: "Ngươi muốn đưa ta ra ngoài sao?"

Ân Trường Du khẽ gật đầu.

Một vị Yêu tộc xa lạ chỉ mới gặp lần thứ ba, thậm chí còn chưa biết tên, ngay lúc này lại muốn dẫn cậu ra ngoài chơi.

Trái tim Lâm Sơ đập loạn nhịp. Cậu biết điều này rất nguy hiểm, nhưng ngẫm lại, mình cũng chỉ là một người phàm chẳng có gì trong tay, nếu vị Yêu tộc này muốn hại cậu thì lần trước gặp mặt đã ra tay rồi.

Cậu lấy hết can đảm, ánh mắt rạng rỡ nhìn về phía Ân Trường Du: "Ta muốn đi."

Giờ đã là đêm khuya, xét tình xét lý đều không thích hợp ra ngoài, nhưng Lâm Sơ luôn có thiện cảm kỳ lạ với vị Yêu tộc này.

Hơn nữa, cậu chẳng biết bao giờ mới được gặp lại đối phương, chi bằng tận hưởng sự tùy hứng này ngay lúc này.

Ân Trường Du đứng dậy tiến lại gần, Lâm Sơ cũng đứng lên. Mùi hương xa lạ dần bao trùm lấy cậu, Lâm Sơ nhìn thấy hắn giơ tay về phía mình.

Trong không gian nồng đượm hương dược, Ân Trường Du ôm lấy eo Lâm Sơ, thấp giọng bảo: "Ôm chặt ta."

Lâm Sơ ngây người làm theo, Ân Trường Du ôm lấy cậu rồi lập tức vút bay lên nóc nhà.

truyenfull,truyenfull vn