Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 50: Ngoại truyện 4

Thời gian này đại hồ ly bận rộn chế tạo pháp khí, nhất thời không để tâm đến hai người, sau đó Hồng hồ ly rảnh rỗi ghé thăm, chỉ thấy chướng mắt.

Từ khi Lâm Sơ mang thai, Ân Trường Du cưng chiều cậu đến mức chẳng còn nguyên tắc nào, đút đồ ăn cho cậu còn thiếu điều muốn nhai hộ luôn.

Trước đây Hồng hồ ly từng tưởng mình đón con dâu về, dù sau này biết là hiểu lầm, nhưng giờ nhìn lại, lại giống như đang tìm cho Lâm Sơ thêm một người cha thứ hai thì đúng hơn.

Đến tháng thứ hai, dù bụng nhỏ của Lâm Sơ vẫn chưa có gì thay đổi, nhưng cơ thể đã bắt đầu cảm thấy nặng nề.

Rõ ràng ngày nào cũng chỉ ăn với ngủ, vậy mà vẫn thấy mệt mỏi.

Cẳng chân cậu bắt đầu sưng đau suốt đêm, dù vẻ ngoài hoàn toàn không thấy gì bất thường.

Lúc đầu bệnh trạng không rõ, cậu cứ cố chịu đựng không nói, đến cuối cùng không thể chịu nổi nữa mới ứa nước mắt tìm Ân Trường Du than thở.

Ân Trường Du dặn cậu đừng khóc nhiều không tốt cho sức khỏe, cậu liền cố nén, nhưng mỗi khi mở lời vẫn nức nở: "Chân ta đau..."

Đang là nửa đêm, Lâm Sơ tỉnh dậy, ngồi ngẩn người hồi lâu rồi mới đáng thương ngước mặt lên, đưa tay về phía Ân Trường Du.

"Đau chỗ nào? Có phải là do em sơ ý va vào đâu không?" Ân Trường Du ôm lấy cậu, kéo ống quần kiểm tra cẩn thận.

Cẳng chân Lâm Sơ thon dài, nhẵn nhụi, lại rất gầy, trông hơi mảnh mai.

Ân Trường Du vuốt từ đầu gối xuống tận mu bàn chân, không thấy vết thương hay vết bầm nào.

Lâm Sơ nhỏ giọng nói: "Khó chịu lắm, ngươi... ngươi xoa giúp ta được không?"

Cậu sợ Ân Trường Du không vui, vì chân không sưng cũng chẳng trầy xước, cứ như cậu đang cố tình gây chuyện vậy.

Thế nhưng Ân Trường Du không chút do dự, kéo ống quần xuống rồi tỉ mỉ xoa bóp cho cậu.

Lâm Sơ thấy dễ chịu hơn hẳn, cơn buồn ngủ lại ùa về, cậu kéo chăn ngủ thiếp đi.

Ban ngày chân không còn sưng đau nữa, nhưng Ân Trường Du vẫn lo lắng, dứt khoát không cho cậu đi lại, cứ bế bổng cậu ra sảnh ngoài.

Đại hồ ly đã chuẩn bị bữa sáng, cố tình làm món cháo cá lát và bánh nướng thơm mùi sữa.

Bánh nướng mỗi miếng một cái, Lâm Sơ có thể ăn hết cả đĩa. Trước đó cậu còn bảo mình ăn ít thôi, vậy mà sang hôm sau đã quên sạch, giờ khẩu vị tăng gấp đôi so với trước.

Tuy nhiên trên người cậu không béo lên, khuôn mặt nhỏ nhắn với cái cằm nhọn hoắt, nhìn qua chẳng hề giống người đang mang thai.

Cậu bây giờ dậy muộn, lúc ăn xong thì nắng trong sân đã ấm áp, vừa vặn ra ngoài phơi nắng.

Cây sơn tra ngoài sân nhờ linh khí mà chín sớm, quả nào quả nấy vỏ mỏng thịt ngọt.

Ăn cơm xong Lâm Sơ không ăn nổi nhiều, Ân Trường Du mỗi lần chỉ hái ba quả, bóc vỏ bỏ hạt rồi mới đưa vào miệng cậu.

Lâm Sơ ăn uống no say, người dễ chịu lại bắt đầu dở chứng, cứ cúi đầu xoắn ngón tay.

Ân Trường Du giờ đây đã quá hiểu cảm xúc của cậu, chỉ cần một cử động nhỏ là biết cậu lại không vui, hắn nhẹ nhàng tách tay cậu ra nắm lấy.

"Sơn tra không ngon à?" Lâm Sơ lắc đầu.

"Hay là bị đầy bụng?" Cậu vẫn lắc đầu.

Ân Trường Du lại xoa đầu gối cho cậu rồi hỏi tiếp: "Chân còn đau không?"

"Không đau," Lâm Sơ được dỗ dành nên tâm trạng tốt hơn chút, véo ngón tay hắn rồi buồn thiu nói: "Chờ ta sinh con xong, ngươi có phải sẽ không đối xử tốt với ta như thế nữa không?"

Ân Trường Du xoa eo cho cậu, ôn nhu hỏi: "Trước kia ta đối xử với em không tốt à?"

Lâm Sơ ngẫm lại, trước kia hắn cũng đối xử tốt như vậy. Nhưng lúc mang thai thì khác, trước đây cậu không hề dễ xúc động, nắng mưa thất thường, đêm hôm không tỉnh dậy cáu bẳn, cũng chẳng bắt Ân Trường Du xoa chân như bây giờ.

Ân Trường Du hiểu cậu đang nghĩ gì, hôn lên má cậu: "Ta xót là xót em, bất kể có con hay không."

Đôi khi hắn còn ước Lâm Sơ không mang thai, nếu không vì đứa nhỏ này, Lâm Sơ sao phải chịu khổ như vậy?

Lâm Sơ cơ bản đã hiểu thông suốt, không còn vướng bận nữa, ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn phơi nắng.

Thanh Khâu không lạnh bằng Phù Tang, nhưng sau mấy trận mưa, thời tiết chuyển lạnh nhanh chóng, không còn ấm áp như trước.

Lâm Sơ không phơi được nắng, đầu ngón tay thường xuyên lạnh cóng, thế là Ân Trường Du đào một bể tắm ở phòng trống bên cạnh, mỗi ngày đều chuẩn bị sẵn nước ấm cho cậu xuống ngâm.

Dưới đáy bể trải một lớp vải mềm cách thủy, còn có bậc thang để ngồi. Lâm Sơ đi chân trần thử nước, độ ấm vừa vặn.

Ân Trường Du thành thục c** q**n áo cho cậu, Lâm Sơ bỗng căng thẳng: "Ngươi muốn cùng xuống với ta sao?"

Kể từ khi mang thai, trừ việc hôn môi, họ gần như không còn thân mật quá mức. Lâm Sơ vẫn chưa quen, lại ngại không nói ra.

Hơn nữa, thời gian trước đêm nào cậu cũng không khỏe, chẳng có tâm trạng gì, gần đây mới bắt đầu đỡ hơn.

Ân Trường Du tay không ngừng nghỉ, treo gọn quần áo cho cậu rồi ôm eo, thấp giọng đáp: "Ừ."

Mặt Lâm Sơ đỏ bừng, hơi nóng làm hơi thở cậu nặng dần, cậu đưa tay định giúp Ân Trường Du cởi đai lưng.

"Ở đây lạnh, em vào nước trước đi." Ân Trường Du lo cậu bị cảm lạnh, ngăn tay cậu lại. Lâm Sơ đành một mình xuống bể, ngồi trên bậc thang quay lưng về phía Ân Trường Du, nước ngập tận cổ.

Cậu nghe thấy tiếng vải vóc cọ xát, rồi mặt nước khẽ động, Ân Trường Du ngồi xuống bên cạnh.

Bên nhau lâu thế này, Lâm Sơ cũng bạo dạn hơn, cậu cọ người qua, choàng lấy cổ Ân Trường Du rồi ngồi lên đùi hắn.

Ân Trường Du suýt chút nữa không kìm nén được, hôn đến tận gốc lưỡi cậu tê dại, nhưng hắn bận tâm sức khỏe Lâm Sơ nên chỉ giúp cậu chạm nhẹ một chút rồi thôi.

Dòng nước trong bể liên tục luân chuyển, Lâm Sơ đợi mãi không thấy Ân Trường Du làm gì tiếp theo thì thắc mắc.

Hai người đều ở trong nước, Ân Trường Du cũng đâu phải không muốn... Lâm Sơ trong lòng có chút hụt hẫng.

Vì sợ cậu không biết gì, Bạch hồ ly đã chuẩn bị cho cậu vài tấm ngọc giản ghi chép trạng thái mang thai và những điều cần lưu ý.

Cậu từng đọc thấy mang thai vẫn có thể sinh hoạt vợ chồng, chỉ cần cẩn thận tránh những ngày nhạy cảm là được.

Huống hồ cậu đâu phải nữ tử bình thường mang thai mười tháng, bụng còn chẳng lộ ra. Cậu biết Ân Trường Du vì tốt cho mình, nhưng trong giai đoạn nhạy cảm này, khó tránh khỏi cảm thấy thất vọng và tủi thân.

Ân Trường Du gội đầu cho cậu rồi bế ra khỏi bể, lau khô người, mặc đồ rồi đưa về phòng.

Tóc Lâm Sơ vẫn còn hơi ướt, Ân Trường Du dùng linh khí nhẹ nhàng làm khô. Lâm Sơ vẫn nghĩ chuyện lúc nãy, Ân Trường Du thấy cảm xúc cậu không cao, thử hỏi vài câu nhưng cậu không chịu mở miệng, hắn đành cho rằng cậu buồn ngủ.

Sau khi tắm xong, người Lâm Sơ ấm áp, nằm trong chăn dần thiếp đi. Đợi đến khi nhịp thở cậu ổn định, Ân Trường Du mới khẽ khàng đặt một tay xuống dưới.

Hắn sợ đánh thức cậu nên làm rất nhanh, rồi dùng thanh khiết thuật xóa sạch mùi hương xung quanh. Lâm Sơ hoàn toàn không biết gì cả.

Những ngày sau đó, Ân Trường Du vẫn tắm cùng cậu nhưng vẫn không làm gì cả.

Lâm Sơ khó mở miệng, mỗi lần đều chờ mong rồi lại dần thất vọng.

"Em đang nghĩ gì thế?" Ân Trường Du nâng mặt Lâm Sơ lên, gương mặt ẩn hiện trong làn sương mù.

Lâm Sơ đang ngồi trên đùi hắn, cậu đánh bạo, đưa tay xuống dưới. Sắc mặt Ân Trường Du hơi biến đổi, hắn bắt lấy tay Lâm Sơ, kìm nén th* d*c.

Lâm Sơ kích động, rướn người hôn lên yết hầu hắn, mới vừa chạm vào, Ân Trường Du đã nghiêng đầu đẩy cậu ra, đứng dậy rời bể tắm.

Hắn mặc đồ thật nhanh, không dám nhìn Lâm Sơ, nghiêng người nói: "Ta quay lại ngay."

Nói xong, bóng người đã biến mất. Lâm Sơ chưa kịp phản ứng, nhìn mặt nước trống rỗng mà ngẩn người.

Càng nghĩ càng tủi thân, cậu dứt khoát ra khỏi bể, lau khô người rồi đi về phòng.

Cửa phòng đóng chặt, không rõ Ân Trường Du có ở trong không, cậu đẩy cửa vào thì nghe thấy tiếng th* d*c trầm đục.

Ân Trường Du đang đứng trước giường, y phục tán loạn, thấy Lâm Sơ vào thì hơi khựng lại.

Lâm Sơ theo bản năng đóng cửa lại, kinh ngạc nhìn hắn. Ở góc độ này, cậu nhìn rõ từng cử động của Ân Trường Du.

Sau khi bị phát hiện, hắn không hề hoảng loạn mà thậm chí còn hưng phấn hơn, dán mắt vào Lâm Sơ ở cạnh cửa.

Mặt Lâm Sơ đỏ rực, định dời mắt đi nhưng như bị đóng băng tại chỗ, cho đến khi Ân Trường Du dừng lại rồi chậm rãi bước về phía cậu.

Hình ảnh này còn tác động mạnh hơn cả những lần ân ái trước kia, Lâm Sơ nuốt nước bọt, dựa vào cửa nhìn hắn ngây dại. Ánh mắt Ân Trường Du tối sầm lại, hắn đưa ngón tay ướt át đặt vào miệng Lâm Sơ, cậu đờ đẫn nuốt lấy.

"Biết ta muốn làm gì không?" Giọng Ân Trường Du khàn đặc, hơi thở bao trùm lấy Lâm Sơ, căn phòng vốn nhỏ lại càng thêm chật chội.

Lâm Sơ cắn ngón tay hắn, ngửa đầu th* d*c, ánh mắt đờ đẫn.

Ân Trường Du cúi xuống ghé sát tai cậu, thì thầm ba chữ.

Lâm Sơ xấu hổ đến mức mặt bốc khói, khi Ân Trường Du định lùi lại, cậu vội bắt lấy tay hắn, lắp bắp nói: "Mang thai... cũng... cũng có thể cái đó..."

Cậu không dám ngẩng đầu, tay vẫn siết chặt, Ân Trường Du không nhịn được dán người vào cậu, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cậu: "Thật chứ?"

Bản thân hắn cũng từng xem qua mấy tấm ngọc giản đó, nhưng chỉ chú tâm đến cách chăm sóc cơ thể Lâm Sơ, còn lại đều lướt qua nên hoàn toàn không để ý.

"Thật, ta đã xem trong ngọc giản mẹ cho rồi," Lâm Sơ sợ hãi liếc nhìn hắn, vừa chờ mong vừa cầu xin, "Ngươi nhẹ tay chút là được."

Lý trí sụp đổ trong chớp mắt, Lâm Sơ cũng được toại nguyện, cả hai cùng đáp lại nhau. Xong việc, Ân Trường Du cẩn thận kiểm tra cơ thể cậu, xác nhận không sao mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Đầy ba tháng, pháp khí đã chế xong, Lâm Sơ cũng chuẩn bị kỹ lưỡng.

Đại hồ ly chuẩn bị riêng một căn phòng, pháp khí trông giống một chiếc giường nhỏ, xung quanh bao phủ trận pháp, linh khí cuồn cuộn tụ về trung tâm để sẵn sàng nuôi dưỡng thai nhi.

Lâm Sơ đứng trước pháp khí, tay vuốt bụng nhỏ đầy căng thẳng, phải nhờ Ân Trường Du trấn an mãi cậu mới bình tĩnh lại đôi chút.

"Có đau không?" Lâm Sơ nghe nói nữ tử khi sinh nở vô cùng thống khổ, có khi còn khó sinh, cả mẹ lẫn con đều chịu khổ.

Ân Trường Du tỏ vẻ bình thản, thực chất cũng thấp thỏm không kém.

Hắn không thể chắc chắn liệu có đau hay không, chỉ có thể dỗ dành: "Nếu đau, em cứ cắn tay ta."

Bạch hồ ly đang chờ sẵn, Lâm Sơ hít sâu một hơi, bước lên như sắp ra pháp trường.

"Đừng sợ, không đau đâu." Bạch hồ ly dịu dàng nói, rồi ra hiệu cho Ân Trường Du cùng thi pháp.

Lâm Sơ nhắm chặt mắt, nắm chặt cổ tay áo Ân Trường Du. Cơn đau trong tưởng tượng mãi không tới, cậu chỉ cảm thấy một luồng linh khí từ từ tách khỏi cơ thể, cho đến khi bạch hồ ly vỗ vai cậu: "Xong rồi."

Vừa mở mắt, cậu đã thấy hài tử nằm an ổn trên pháp khí, bên ngoài bao bọc bởi lớp linh khí như sợi bông.

Nó chỉ to bằng nửa bàn tay cậu, loáng thoáng thấy hình hài nhỏ xíu nhưng không rõ chi tiết. Linh khí tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chớp tắt như hơi thở.

Lâm Sơ ngẩn ngơ nhìn sinh linh nhỏ bé trước mắt, không thể tin rằng mình vừa sinh ra nó như thế.

Cậu đưa tay định chạm vào thì Bạch hồ ly ngăn lại: "Bây giờ chưa chạm vào được đâu." "Dạ..."

Lâm Sơ đành thu tay, kéo Ân Trường Du phấn khích nói: "Mau nhìn này, con của chúng ta đấy!"

Ân Trường Du cũng xúc động không kém, nhìn chằm chằm vào trung tâm pháp khí, tay siết chặt lấy tay Lâm Sơ.

Thai nhi cần ở trong pháp khí nuôi dưỡng thêm khoảng bảy tháng nữa, thời gian này trận pháp sẽ liên tục bổ sung linh khí, trong ngoài phòng đều thiết lập cấm chế, người ngoài không thể xông vào.

Lâm Sơ cứ đứng trong phòng không muốn đi, ngồi chồm hổm mắt dán chặt vào đó, hỏi: "Đây có phải hồ ly nhỏ không nhỉ? Ta thấy giống hồ ly nhỏ lắm!"

Thực tế từ bên ngoài chẳng nhìn ra được gì, giờ nó cũng chưa thành hình, nhưng Ân Trường Du vẫn chiều theo cậu: "Ừ, là hồ ly nhỏ, xinh đẹp y như A Sơ của chúng ta vậy."

Hắn đỡ Lâm Sơ đứng dậy, kiểm tra khắp người: "Còn chỗ nào thấy khó chịu không?"

Lâm Sơ lắc đầu. Việc tách thai nhi lúc nãy vô cùng thuận lợi, lại thêm hài tử vừa rời khỏi cơ thể, cậu rõ ràng thấy nhẹ nhõm hẳn, dường như mọi khó chịu bệnh tật đều tan biến.

Ân Trường Du yên tâm, cùng Lâm Sơ ở trong phòng ngắm nghía cả ngày, đến tối muộn mới lưu luyến rời đi.

truyenfull,truyenfull vn