Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 54: Ngoại truyện 8

Những loại thuốc Ân Trường Du chuẩn bị cho Lâm Sơ đều không phải vật phẩm bình thường.

Hắn thường dùng linh khí để ôn dưỡng kinh mạch cho cậu, cộng thêm tâm trạng của Lâm Sơ cũng dần thay đổi tích cực, nên trạng thái sức khỏe của cậu tốt hơn trước rất nhiều.

Lâm phụ vô cùng vui mừng, bảo Ân Trường Du cứ thoải mái đưa ra yêu cầu, thù lao tuyệt đối không thiếu.

Ân Trường Du thản nhiên đồng ý, trong mắt người ngoài càng thêm tận tâm tận lực.

Hắn dứt khoát chuyển đến ở phòng sát vách Lâm Sơ để tiện bề chăm sóc.

Vì cơ thể Lâm Sơ đặc thù, rất nhiều linh đan cậu không thể dùng được, chỉ có thể sắc các loại dược liệu thông thường, mỗi ngày uống ba lần.

Gia nhân bưng bát thuốc mới sắc xong vào, mùi thuốc tỏa ra đậm đặc vị đắng, Lâm Sơ lần nào cũng đợi thuốc nguội bớt rồi mới uống một hơi cạn sạch.

Cậu nhăn mặt, liên tục ăn mấy quả mứt táo.

Cậu còn muốn lấy thêm nữa, Ân Trường Du liền ngăn tay cậu lại, cất hộp mứt đi:

"Không được ăn nhiều."

Dù không uống thuốc cũng không nên ăn nhiều mứt táo như vậy, nhưng Lâm Sơ biết thế mà vẫn không kìm lòng được.

Cậu vốn ghét đắng, càng ghét thuốc đắng, trước đây chẳng ai quản chuyện cậu ăn bao nhiêu đồ ăn vặt, nên giờ cậu tỏ vẻ không tình nguyện.

Gã người làm đã thu dọn bát thuốc rời khỏi phòng, Lâm Sơ chậm rãi dựa người vào Ân Trường Du, ý đồ cướp lấy hộp mứt. Ân Trường Du khẽ cử động tay, chiếc hộp đột nhiên biến mất không dấu vết.

Lâm Sơ trố mắt, lục lọi khắp người Ân Trường Du mà chẳng thấy đâu.

Cậu kéo tay áo hắn, thò vào trong tìm kiếm: "Ngươi giấu đi đâu rồi, ta còn muốn ăn thêm một quả mà."

Tay áo trống không, Lâm Sơ lúc này mới nhận ra hắn chắc chắn đã dùng pháp thuật.

Ân Trường Du thoải mái mở hai bàn tay ra: "Nếu em tìm thấy, ta sẽ cho em ăn."

Nếu hắn đã muốn giấu thì làm sao cậu tìm được? Lâm Sơ lườm hắn vài cái, cúi người lục lọi trên người hắn, ngay cả sau lưng cũng không tha.

Ân Trường Du nhẹ nhàng ôm lấy cậu, Lâm Sơ nhân đà này nằm im, vẻ mặt đáng thương nói: "Thuốc vừa nãy đắng quá, lưỡi ta mất hết cả cảm giác rồi."

Để tăng thêm phần chân thật, Lâm Sơ cố tình cắn đầu lưỡi nói chuyện ngọng nghịu, nhưng Ân Trường Du liếc mắt là biết ngay, hơn nữa loại thuốc đó hắn vừa ngửi đã biết chẳng đắng đến mức ấy.

"Đồ nói dối," Ân Trường Du nhẹ nhàng nhéo má cậu, lấy hộp mứt từ không gian trữ vật đặt lên bàn, tiện tay đưa một viên: "Muốn ăn không?"

Lâm Sơ sợ hắn đổi ý, vội vã ghé lại cắn lấy.

Thấy cậu thích thú như vậy, Ân Trường Du cũng tò mò nếm thử nửa viên còn lại.

Vị ngọt gắt làm hắn khẽ nhíu mày, hắn thu hộp mứt lại rồi bảo: "Cái này không ngon lắm, lần tới ta mang thứ khác cho em."

Gia nhân quay lại, nghe tiếng bước chân ngoài cửa, Lâm Sơ lưu luyến rời khỏi lòng Ân Trường Du.

"Tối nay ngươi ngủ lại đây luôn đi," Lâm Sơ lén móc ngón tay vào tay hắn dưới gầm bàn, "Dạo này ta hay mất ngủ, không biết là vì cớ gì."

Gia nhân hơi hé miệng định nói gì đó. Dù Ân Trường Du đến đây để chăm sóc sức khỏe cho Lâm Sơ, nhưng dù sao hắn cũng là vị đại phu biết tiên thuật, sao có thể ở lại hầu hạ Lâm Sơ vào ban đêm được?

Nào ngờ Ân Trường Du lại dễ dàng đồng ý.

Thế là đêm đó, người canh gác ngoài phòng chuyển từ gia nhân sang thành Ân Trường Du.

Sau khi uống thuốc xong, Lâm Sơ hào hứng kéo tay Ân Trường Du: "Tối nay trong thành có lễ hội pháo hoa, chúng ta cùng đi xem được không?"

Hóa ra đây mới là mục đích thực sự của việc cậu đuổi gia nhân đi.

Ân Trường Du rũ mắt: "Lễ hội pháo hoa?"

"Đúng vậy, ở ngoài phố có pháo hoa đẹp lắm, đi đi mà, đi thôi mà?"

Lâm Sơ biết buổi tối mình không được phép ra ngoài, nên chỉ có thể nhờ Ân Trường Du lén dẫn đi. Cậu liên thanh khẩn khoản, vươn tay ôm lấy hắn.

"Nếu người khác cũng có thể mang em đi chơi, em cũng sẽ làm nũng như thế này sao?" Ân Trường Du hơi đẩy Lâm Sơ ra, mặt không chút biểu cảm.

Lâm Sơ bị hỏi đến ngẩn người, nhất thời không biết đáp ra sao.

Ân Trường Du nâng cằm cậu lên, cúi người sát lại: "Hửm? Nói chuyện đi."

Hắn quan sát kỹ biểu cảm trên mặt Lâm Sơ, không bỏ sót bất kỳ thay đổi nhỏ nào. Lâm Sơ nghiêm túc nghĩ ngợi rồi gật đầu: "Có lẽ là có."

Ánh mắt Ân Trường Du lạnh đi, chưa kịp để hắn nói gì, Lâm Sơ đã bổ sung: "Nhưng mà ta không hề muốn ôm người khác, cũng không muốn hôn họ."

Cậu rướn người hôn lên khóe môi Ân Trường Du, có chút thẹn thùng: "Nếu ngươi không đồng ý dẫn ta đi, ta cũng muốn hôn ngươi."

Ân Trường Du nhất thời không cử động, Lâm Sơ lại rướn tới lần nữa, lần này là hôn lên môi, còn dùng đầu lưỡi khẽ chạm vào đầy thận trọng.

Cậu vụng về mà thẳng thắn, Ân Trường Du phải khó khăn lắm mới giữ được lý trí, một mặt vừa dùng linh khí trấn an cậu, một mặt đáp lại nụ hôn.

Lâm Sơ không còn kích động đến mức ho khan như lần đầu, cậu nuốt lấy hơi thở của đối phương, lạ lẫm mà thỏa mãn khám phá.

Khi tách ra, cả hai đều th* d*c.

Ân Trường Du lau vết nước trên khóe miệng Lâm Sơ, đồng ý: "Được, mang em đi."

Đừng nói là đi xem pháo hoa, dù bây giờ Lâm Sơ có muốn trăng trên trời, hắn cũng sẽ không từ chối.

Lâm Sơ vô cùng hạnh phúc, cảm giác vừa rồi thật kỳ diệu, đợi hơi thở bình ổn lại, cậu lại muốn hôn thêm lần nữa.

"Không được, thể chất của em kém quá..." Ân Trường Du chỉ chạm nhẹ môi cậu rồi lùi lại, "Thường xuyên thế này sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe."

Dù có chút thất vọng, Lâm Sơ vẫn ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, tự nhiên nói: "Vậy mỗi ngày một lần có được không?"

Ân Trường Du nhắm mắt, thở dài đáp: "Được."

Họ chờ cho đến khi mọi người trong phủ đều chuẩn bị đi ngủ, xác định không ai phát hiện, cả hai mặc áo đen kín mít rồi lén ra ngoài.

Lúc này đã khá muộn, lễ hội pháo hoa đã đi được hơn nửa chặng đường, phần lớn mọi người đang tản bộ trên phố. Cả hai đi theo dòng người một đoạn rồi ghé bên hồ nghe khúc nhạc.

Ân Trường Du dùng pháp thuật che giấu gương mặt, khiến bộ y phục đen của họ không quá nổi bật. Lâm Sơ thỏa sức dạo chơi mà không lo bị ai nhận ra.

Pháo hoa bên hồ bắt đầu được châm ngòi, đám đông dần tụ lại, Ân Trường Du đưa Lâm Sơ bay lên một nóc nhà khuất tầm mắt để ngắm cảnh.

Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, mang theo một chiếc đệm nhỏ cho Lâm Sơ ngồi, bản thân cũng ngồi xuống cạnh đó, vòng tay ôm trọn cậu vào lòng để chắn gió lạnh ban đêm.

Lâm Sơ tựa đầu vào vai Ân Trường Du, lặng lẽ ngắm nhìn pháo hoa.

Một lúc lâu sau, cậu khẽ lên tiếng: "Ta thấy vui quá."

Cậu hơi ngồi dậy, nghiêng người cọ vào má Ân Trường Du, thì thầm: "Ta thích ngươi nhiều lắm."

"Ta cũng rất thích A Sơ," Ân Trường Du ôm chặt cậu, mỉm cười đáp, "Thích ngay từ cái nhìn đầu tiên."

Vế sau được nói rất khẽ, vừa đúng lúc tiếng pháo hoa che lấp mất một phần.

Lâm Sơ không nghe rõ, cậu chẳng còn thiết xem pháo hoa nữa, vươn tay ôm lấy cổ hắn: "Ngươi sẽ luôn ở bên ta chứ?"

"Chúng ta sẽ luôn bên nhau chứ?"

Ân Trường Du hôn nhẹ lên môi cậu: "Sẽ."

truyenfull,truyenfull vn