Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 47: Ngoại truyện 1

Lâm Sơ tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, đầu óc mơ màng.

Bên ngoài trời tối đen như mực, chẳng rõ là mấy giờ. Cậu nằm ngẩn người một lúc rồi vươn tay đẩy Ân Trường Du cho tỉnh.

Ân Trường Du vốn đang ôm eo cậu, giấc ngủ không sâu, thấy Lâm Sơ động đậy liền tỉnh ngay, tay siết chặt lại, trong bóng tối hôn chính xác lên môi cậu.

"Sao thế?" Ân Trường Du nói khẽ, "Có chỗ nào không thoải mái à?"

Dạo gần đây Lâm Sơ ngày càng bám người, hở chút là muốn ôm ấp, trong lòng ngực hắn cũng không chịu nằm yên.

Ân Trường Du nhịn không nổi, ngay cả bữa tối cũng chưa kịp ăn đã "dạy dỗ" cậu một trận ra trò.

Hắn lo mình lỡ tay làm đau Lâm Sơ, nên tỉ mỉ s* s**ng kiểm tra lại một lượt.

Lâm Sơ giãy giụa đẩy hắn ra, ngồi dậy, ngẩn ngơ trong bóng đêm.

Ân Trường Du nhận ra có điều không ổn, liền đứng dậy ôm lấy Lâm Sơ đặt lên đùi mình, sờ sờ mặt cậu: "A Sơ? Em khó chịu ở đâu à?"

Hắn kiểm tra khắp người Lâm Sơ, bàn tay vừa định chạm đến bụng cậu thì Lâm Sơ đột nhiên gạt phăng ra.

Một tiếng "chát" vang lên đầy chói tai trong đêm tĩnh mịch.

Ân Trường Du ngẩn người, dùng linh thuật thắp sáng đèn, lại thấy trên mặt Lâm Sơ chẳng chút giận dữ.

Lâm Sơ híp mắt nhìn lòng bàn tay vừa đỏ ửng của mình một lát, rồi giơ ra trước mặt Ân Trường Du, ủy khuất nói: "Đỏ rồi."

Rõ ràng là cậu đánh người ta, mà trông cứ như chính mình mới là người bị đánh vậy.

Ân Trường Du nhìn cậu một chốc rồi thỏa hiệp, cầm tay cậu x** n*n, tay còn lại thì xoa bóp vùng thắt lưng cho cậu.

Lâm Sơ ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn, nằm im hồi lâu không động đậy.

Ân Trường Du tưởng cậu ngủ rồi, định nằm xuống thì cậu bỗng lên tiếng: "Em muốn..."

Nói được nửa chừng lại ngập ngừng. Ân Trường Du kiên nhẫn hỏi: "Em muốn làm gì?"

Hỏi mấy lần, Lâm Sơ cứ ấp úng không rõ ý, mãi lâu sau mới nói: "Em muốn ăn bánh củ đậu."

Ân Trường Du hơi nhíu mày, không chắc là cậu thực sự muốn ăn hay là muốn quay về Phù Tang.

Họ rời Phù Tang đã hơn một năm, trong thời gian đó Lâm Sơ có nhắc đến Đan Kỷ vài lần, nhưng cũng không nói rõ là muốn trở về.

Thấy hắn im lặng không đáp, Lâm Sơ mím môi rồi bật khóc, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Ân Trường Du hoảng hốt, vừa lau nước mắt cho cậu vừa dỗ dành: "Được, được, chúng ta về Phù Tang..."

Lâm Sơ khóc vùi mặt vào ngực hắn, dỗ thế nào cũng không nín.

Cuối cùng vì nghẹt mũi, cậu phải ngẩng đầu lên hít hít, gương mặt nhỏ nhắn trông đáng thương vô cùng.

Một lát sau khi đã bình tĩnh hơn, những sợi tóc mái dán dính vào gò má cậu, cậu nức nở thì thầm.

Thấy bộ dạng này của cậu, Ân Trường Du đau lòng đến mức muốn nát cả tâm can, nhẹ nhàng lau sạch những giọt nước mắt trên mặt cậu.

"Có chuyện gì thì nói với ta được không? Cái gì ta cũng chiều em."

Lâm Sơ nhỏ giọng đáp: "Vâng."

Cậu không khóc nữa, Ân Trường Du ôm cậu dựa vào đầu giường: "Em muốn về Phù Tang à?"

Không ngờ Lâm Sơ lại lắc đầu: "Không muốn."

"Vậy em nói muốn ăn bánh củ đậu là sao?"

Ân Trường Du nắm lấy cằm cậu, dùng ngón cái nhẹ nhàng v**t v*, "Đừng giấu ta."

Lâm Sơ ngập ngừng một lát, vẫn lắc đầu: "Em không biết..."

"Vậy tại sao lại khóc?"

"Em không biết..."

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát.

Ân Trường Du bất lực thở dài: "Đúng là làm khổ người ta mà..."

Nửa đêm rồi mà Lâm Sơ vẫn không hề buồn ngủ, cứ quấn lấy đòi Ân Trường Du tiếp tục xoa bóp cho mình.

Tâm tư cậu từ trước đến nay chưa bao giờ giấu được chuyện gì, Ân Trường Du thấy sắc mặt cậu không có gì khác lạ mới yên lòng.

Hắn cẩn thận hồi tưởng lại những ngày gần đây, thấy Lâm Sơ cũng chẳng có gì bất thường, chỉ có thể đoán là cậu gặp ác mộng gì đó, lúc tỉnh lại thì quên mất rồi.

Mãi đến tận gần sáng, Lâm Sơ mới ngáp vài cái rồi nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

Ân Trường Du cẩn thận đặt cậu nằm xuống gối rồi tắt đèn.

truyenfull,truyenfull vn