Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 46: Hoàn chính văn

Bạch hồ ly nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay Lâm Sơ. Chiếc vòng trữ đồ bà tặng trước kia đã không còn nữa, bà cầm lấy tay Lâm Sơ nhìn kỹ rồi buông ra.

"Đây là hắn cho con?"

Lâm Sơ gật đầu, v**t v* vòng ngọc nói: "Đây là noãn ngọc ạ. Phù Tang lạnh hơn ở đây, nên hắn đưa cho con."

Có lẽ cậu không nhận ra, nhưng Bạch hồ ly có thể cảm nhận được trận pháp và linh khí ẩn giấu bên trong chiếc vòng, rõ ràng là người tặng đã đặt rất nhiều tâm tư.

"Chỉ là, liệu có quá nhanh không?"

Đại hồ ly vốn đã chuẩn bị tâm lý rằng Lâm Sơ sẽ đi vài năm, không ngờ cậu trở về nhanh như vậy, lại còn vội vàng muốn thành hôn.

Hồng hồ ly cũng lên tiếng: "Ta từng nghe nói, Ân Trường Du trước kia có người yêu? Lại còn..."

Lâm Sơ theo bản năng định lên tiếng nhưng không biết phải giải thích thế nào.

Bạch hồ ly nhíu mày ngắt lời: "Nhắc mấy chuyện đó để làm gì, câm miệng."

Bà quan sát kỹ thần sắc Lâm Sơ rồi ôn hòa hỏi: "Quyết định ngay bây giờ, liệu có quá vội vàng không?"

"Chúng con đã suy nghĩ rất kỹ rồi ạ," Lâm Sơ ỷ vào việc Ân Trường Du không có ở đó, bạo gan nói dối: "Hắn vội vàng muốn gả cho con."

Nghe xong, hai vị đại hồ ly biểu cảm khó nói nên lời, nghẹn mãi mới lặng lẽ gật đầu.

Yêu tộc không có nhiều quy tắc rườm rà như người phàm. Bình thường yêu tộc kết hôn chỉ cần chọn ngày thuận mắt, mời người thân bạn bè tụ tập là được.

Nhưng vì Ân Trường Du hiện tại không tiện để nhiều người trông thấy, nên khâu sau cũng được lược bỏ.

Chuyện hỷ sự thế này mà phải lén lút làm, trong lòng Hồng hồ ly thấy hụt hẫng vô cùng.

Nhưng người gả vào lại là Ân Trường Du, nói ra thì người ủy khuất hơn phải là hắn mới đúng...

Khóe mắt Hồng hồ ly hơi giật giật, ông ấn mi tâm rồi đi ra sảnh ngoài.

Ân Trường Du đang dựa vào cạnh cửa chờ đợi. Thấy hồng hồ ly bước ra, hắn ngước mắt nhìn lên.

Thái độ của Hồng hồ ly đã thay đổi hơn phân nửa, thậm chí còn hơi gật đầu với hắn.

Chuyện hôm nay Lâm Sơ chưa bàn bạc trước với hắn. Bản thân Ân Trường Du cũng muốn nhanh chóng thành hôn, nhưng họ vừa mới trở về, giờ nhắc tới chuyện này thì cha mẹ Lâm Sơ chắc chắn sẽ không đồng ý.

Hắn từng có ấn tượng không tốt với cha mẹ kiếp trước của Lâm Sơ nên trong lòng rất thấp thỏm.

Việc thái độ của đại hồ ly thay đổi nhanh như vậy khiến Ân Trường Du khá kinh ngạc.

Chỉ là ánh mắt hồng hồ ly nhìn hắn vừa rồi dường như có chút vi diệu và kỳ quái.

Lâm Sơ vừa lập được chiến công lớn, chờ đại hồ ly đi rồi liền hưng phấn chạy đến tranh công với Ân Trường Du.

"Đại hồ ly đồng ý rồi, cuối cùng ta cũng có thể cưới... chúng ta có thể thành hôn rồi!"

Lâm Sơ nắm lấy cánh tay Ân Trường Du, vui sướng híp mắt cười: "Họ đều rất thích ngươi."

"Thật sao?" Nghe vậy, Ân Trường Du cũng không nhịn được cong môi.

Hắn không ngờ mọi việc lại suôn sẻ như vậy, chắc chắn Lâm Sơ đã nói giúp hắn không ít lời.

Ngày lành tháng tốt do đại hồ ly quyết định.

Lâm Sơ kéo Ân Trường Du đi dạo quanh động phủ để làm quen với môi trường mới.

Nụ cười trên môi Lâm Sơ không hề tắt, cậu dang hai tay giới thiệu: "Từ nay nơi này chính là nhà của ngươi."

Ân Trường Du thuận thế ôm lấy cậu, hơi thở ấm nóng phả vào cổ Lâm Sơ.

Hắn không nói gì, Lâm Sơ ôm lại hắn, ướm hỏi: "Sau này chúng ta có thể dọn ra ngoài ở riêng, chỉ có hai người chúng ta thôi."

Ân Trường Du ngẩng đầu, ép Lâm Sơ vào cạnh cửa rồi hôn mạnh xuống.

Họ vẫn đang ở hành lang, đại hồ ly có thể đi ngang qua bất cứ lúc nào, Lâm Sơ hơi giãy giụa nhưng Ân Trường Du cắn môi cậu không buông, nụ hôn càng lúc càng nhiệt liệt.

Lâm Sơ thuận theo, ngoan ngoãn đáp lại.

Mãi lâu sau Ân Trường Du mới buông ra, đưa tay v**t v* đôi môi đỏ mọng của cậu rồi nói: "Được."

-

Một thời gian sau, nhiều yêu tộc gần đó đều biết Lâm Sơ đã trở về và dẫn theo một người khác, trông quan hệ rất thâm tình.

Những yêu tộc sống quanh đây hoặc đã cao tuổi, hoặc nhỏ hơn Lâm Sơ rất nhiều, nên cậu thường dẫn Ân Trường Du đi tìm cây ngô đồng.

Cây ngô đồng hơi sợ vị đại yêu ít nói này. Mỗi khi bị hắn liếc nhìn, nó lại căng thẳng đến mức rễ cây cứ cắm sâu vào đất.

Nhưng Ân Trường Du chỉ chú ý tới Lâm Sơ, chẳng hề quan tâm đến cây ngô đồng.

Lâm Sơ kể với ngô đồng rất nhiều chuyện bên ngoài, còn khuyên nó hóa hình để ra ngoài dạo chơi.

Cây ngô đồng từ chối ngay lập tức. Là một thân cây thì phải có sự tự giác của một thân cây, di dời tùy tiện không tốt cho rễ.

"Không được đâu, ta ở đây rất tốt, chuyện bên ngoài cứ nghe ngươi kể là được rồi."

Lâm Sơ suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Ngài từng thấy phượng hoàng bao giờ chưa?"

"Phượng... phượng hoàng ư?" Thần thú loại này muốn gặp mặt còn khó hơn lên trời.

Ngô Đồng hỏi với giọng ngưỡng mộ: "Tiểu Hồng, ngươi từng thấy rồi sao?"

Lâm Sơ nói nửa thật nửa giả: "Từng thấy từ xa, rất đẹp. Nhưng nó ở Phù Tang, tạm thời sẽ không tới Thanh Khâu đâu."

Cây ngô đồng nghe vậy ẩn ẩn động lòng. Dù sao với một cây ngô đồng, giấc mơ cuối cùng chính là được một con phượng hoàng đậu lên ngủ một lần.

Thấy nó im lặng, dường như có chút dao động, Lâm Sơ hiếu kỳ hỏi: "Ngài sẽ không phải là chưa bao giờ hóa hình đấy chứ?"

"Trước kia từng có," ngô đồng vẫn còn do dự, liệu đến Phù Tang có nhìn thấy phượng hoàng không?

Giữa đường gặp nguy hiểm thì sao? "Sau khi hóa hình không đủ cao, ta không quen lắm."

Nghe vậy Lâm Sơ càng tò mò: "Ta có thể xem thử không?"

Ngô đồng ấp úng hồi lâu mới miễn cưỡng đồng ý.

Thân cây cao lớn từ từ thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một thiếu niên thanh tú, trông sàn sàn tuổi Lâm Sơ.

Hình người của nó trẻ trung đến mức Lâm Sơ kinh ngạc không thốt nên lời.

Ngô Đồng thấy cậu nhìn chằm chằm mình, gọi: "Tiểu Hồng?"

Giọng nói thanh khiết nhu hòa, hoàn toàn khác hẳn với giọng ồm ồm già nua lúc ở nguyên hình.

Từ nay về sau, Lâm Sơ sẽ không gọi nó là "Ngô Đồng gia gia" nữa.

Cậu nhìn ngô đồng không chớp mắt, Ân Trường Du ở bên cạnh khó chịu vặn mặt cậu lại, trầm giọng nói: "Đừng nhìn."

Ngô Đồng cảm nhận được cảm xúc của Ân Trường Du, sợ đến mức biến trở về nguyên hình, rễ cây cắm chặt xuống đất bắt đầu bới đất.

Lâm Sơ hôn nhẹ hắn một cái cho qua chuyện rồi quay sang nhìn ngô đồng: "Hình người của ngươi thật... vượt ngoài dự tính của ta."

Bản thân ngô đồng không thích lắm, đáng tiếc nó không học được phép thuật thay đổi vẻ ngoài: "Quá thấp, xấu lắm."

Nó lại biến về giọng già nua ban đầu, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác.

Lâm Sơ biết nó ở một chỗ quá lâu, muốn thay đổi không phải chuyện dễ dàng, nên cũng không nhắc đến chuyện ra ngoài nữa.

Hôm nay họ đã ra ngoài khá lâu, Ân Trường Du nắm lấy tay Lâm Sơ thúc giục: "Chúng ta về thôi."

Ngô đồng cũng nói: "Trời không còn sớm nữa, xem chừng đêm nay mưa rồi."

Lâm Sơ đồng ý, cùng Ân Trường Du thong thả đi về.

Ở điện Khuyết Âm, không có cơ hội tản bộ dưới cảnh sắc thế này, Lâm Sơ nghiêng đầu hỏi: "Sau này chúng ta có còn về Phù Tang không?"

Ân Trường Du im lặng hồi lâu rồi hàm hồ đáp: "Có lẽ."

Tư tâm của hắn là không muốn về nữa. Đến Thanh Khâu cũng coi như một khởi đầu hoàn toàn mới, hắn không muốn vướng bận thêm với quá khứ.

Lâm Sơ không để tâm, cậu chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, dù sao thời gian sau này còn rất dài. Điều cậu mong chờ nhất lúc này chính là thành hôn với Ân Trường Du.

Yêu tộc thành hôn không quá phức tạp, ngoại trừ đại hồ ly, họ không mời bất cứ ai, chỉ cần hai người cùng lập "Đồng tâm chi khế" là được.

Phàm nhân chuẩn bị đám cưới thế nào, Lâm Sơ kiếp trước cũng không rõ, chỉ biết là phải mặc đồ đỏ.

Cậu gợi ý với Ân Trường Du vài câu, hắn liền lấy ra hai bộ y phục màu đỏ có kiểu dáng gần giống nhau.

Đây là bộ đồ hắn đã đặt may theo kích cỡ của Lâm Sơ từ khi còn ở Phù Tang, chỉ là trước giờ chưa có dịp cho cậu xem.

Lâm Sơ không biết hắn chuẩn bị từ bao giờ, không kiềm lòng được muốn mặc thử.

Bộ này vạt áo hơi dài, vừa vặn chấm đất, thắt lưng bó sát, không phải kiểu dáng dành cho nữ giới mà đã được cải tiến rất vừa vặn.

Bộ của Ân Trường Du có kiểu dáng khác biệt đôi chút, trông đơn giản hơn, cùng loại vải, cổ tay áo và vạt áo đều có thêu hoa văn tinh xảo nhưng không rườm rà.

Lần đầu tiên mặc màu sắc này, Lâm Sơ vừa ngượng ngùng vừa thấp thỏm.

Thấy Ân Trường Du cứ nhìn mình mà không nói gì, cậu đứng tại chỗ căng thẳng hỏi: "Có đẹp không?"

Chất liệu bộ đồ này trông rất cao cấp, đỏ sẫm hơn màu đỏ thông thường.

Cậu lo màu này không hợp, lại thấy ánh mắt Ân Trường Du sâu thẳm, không đoán được là hắn có vừa ý hay không.

Ân Trường Du ngồi trên ghế, đưa tay về phía cậu, Lâm Sơ bước tới ngã vào lòng hắn.

"Đẹp."

Lâm Sơ tựa vào lòng Ân Trường Du, nắm lấy vai hắn, nhỏ giọng nói: "Đừng làm nhăn quần áo..."

"Sẽ không đâu, đừng sợ." Ân Trường Du ngẩng đầu, nhẹ nhàng cọ xát khóe môi cậu.

Ván giường phòng hắn không bằng điện Khuyết Âm, lại thêm sự hỗn loạn khác, cả đêm tiếng động không hề dứt.

Sáng hôm sau thức dậy, Lâm Sơ không dám nhìn mặt đại hồ ly vì sợ họ nghe thấy gì đó.

Cũng may kết giới cách âm mà Ân Trường Du thiết lập hiệu quả rất tốt, không hề lọt ra ngoài chút nào.

-

Ngày thành hôn nhanh chóng tới. Lâm Sơ hồi hộp đến mất ngủ cả đêm, nhưng sáng hôm sau vẫn tinh thần phơi phới, mới sáng sớm đã giục Ân Trường Du thay đồ.

Gương mặt Ân Trường Du trông bình thản như mọi khi, nhưng thực tế cũng vô cùng kích động, tay chân luống cuống khi thay đồ cho Lâm Sơ, cuối cùng ôm chặt lấy cậu đầy thân mật.

Chờ hai người ra đến sảnh ngoài, đại hồ ly đã chờ sẵn.

Họ đứng giữa sảnh, sau khi hành lễ đơn giản thì bắt đầu lập khế ước.

Quá trình lập khế ước rất đơn giản, Lâm Sơ cắt ngón tay, hòa máu với Ân Trường Du.

Sau khi trận pháp hiệu nghiệm, thần thức hai người cảm nhận được khế ước và sự tồn tại của đối phương.

Hai vị đại hồ ly đứng nhìn, Bạch hồ ly khóe mắt rưng rưng lệ, giơ tay lau nhẹ, Hồng hồ ly cũng ánh mắt nhu hòa, đầy vui mừng và xúc động.

Ân Trường Du nắm tay Lâm Sơ, đưa ngón tay cậu vào miệng mình, tiện tay chữa lành vết thương nhỏ đó, Lâm Sơ cũng làm theo.

Vị tanh nồng nhàn nhạt khiến Lâm Sơ cảm thấy rất vi diệu.

Cậu cảm giác như mình đã thực sự hòa làm một với Ân Trường Du, nội tâm vô cùng thỏa mãn.

Khế ước đã thành, thời gian còn lại là của hai người.

Đại hồ ly đứng dậy chuẩn bị rời khỏi sảnh.

Khi đi ngang qua Ân Trường Du, hồng hồ ly vỗ vai hắn, ôn hòa nói: "Gả vào nhà chúng ta, ta sẽ không bạc đãi con."

Ân Trường Du: "?"

truyenfull,truyenfull vn