Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 45

"Vậy thì ta mặc kệ," Lâm Sơ tay chân quấn quýt, bò lên người Ân Trường Du, ôm chặt lấy hắn: "Là ngươi vỗ béo ta, nên dù ta có béo thì ngươi cũng phải cưng chiều ta."

Dạo này cậu đặc biệt bám người, như một chú thú nhỏ có tính chiếm hữu cực cao, không ngừng muốn lưu lại mùi hương của mình trên người Ân Trường Du.

Ân Trường Du ôm lấy cậu, bàn tay đặt trên eo cậu nhẹ nhàng nhéo một cái: "Béo chỗ nào chứ, chẳng có chút thịt nào cả."

Eo Lâm Sơ hơi nhột, cậu cười giãy giụa một chút nhưng không thoát được.

Không hiểu sao lúc này Lâm Sơ đột nhiên thấy thẹn thùng, vùi đầu vào ngực Ân Trường Du, một lát sau lại không kìm lòng được mà ngẩng mặt lên nhìn hắn.

Lâm Sơ mơ hồ hiểu ra vì sao lúc trước Ân Trường Du lại muốn nhốt mình lại, giờ đây cậu cũng có ý nghĩ tương tự, chỉ muốn giấu Ân Trường Du trong phòng mình, bắt hắn mỗi ngày phải nói lời ngọt ngào dỗ dành mình.

Ân Trường Du hơi cúi đầu, thấy Lâm Sơ nhìn mình chằm chằm bằng đôi mắt sáng rực, không biết lại đang suy tính điều gì.

Hắn khẽ động lòng, ghé sát lại hôn cậu, rồi cả hai cùng ngã xuống giường.

Ân Trường Du nắm lấy cổ tay cậu, nhẹ nhàng v**t v*, nụ hôn trở nên triền miên và dịu dàng hơn, khiến phản ứng của Lâm Sơ dần chậm lại.

Ngoại trừ đêm ở quán trọ, dọc đường đi Lâm Sơ chưa từng được nằm giường, giờ đây khi thể xác và tinh thần đều thả lỏng, cậu nhắm mắt mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Ân Trường Du cũng không làm gì thêm, ngoài cửa sổ trời đã tối, hắn nhẹ nhàng cởi áo ngoài cho Lâm Sơ rồi dùng linh lực tắt đèn.

Ở một căn phòng khác trong động phủ, hai vị trưởng bối vẻ mặt rối rắm, nhìn nhau.

Bạch hồ ly thở dài: "Nàng thấy đấy, có khi nào chúng nó lén lút trốn đến Thanh Khâu không?"

Hiện tại đại đa số yêu tộc đều biết Yêu Vương sắp thay đổi, nhưng chẳng hề có tin tức gì về việc Ân Trường Du đi đâu.

Rõ ràng Ân Trường Du không muốn ai biết hành tung của mình, thậm chí nếu muốn giấu giếm thân phận trước mặt họ, hắn hoàn toàn có thể làm được.

Hồng hồ ly ấn giữa mày, trầm giọng nói: "Lúc đó ta không nên mặc kệ A Sơ lén bỏ đi, giờ thì hay rồi, mang về một nhân vật khó nhằn như thế."

Trong lòng ông cảm thấy ấm ức, nếu Ân Trường Du không có tầng thân phận đó, hôm nay ông đã có thể đường hoàng mà gây khó dễ, cho hắn biết hậu quả của việc lừa gạt con nhà người ta.

Bạch hồ ly muốn nói lại thôi, bà vừa sửa sang lại chăn gối vừa khuyên nhủ: "Dù hắn đã từ nhiệm, nhưng cũng từng là Yêu Vương điện hạ. A Sơ ở bên hắn, vẫn tốt hơn nhiều so với những yêu tộc lai lịch bất minh khác."

"Tam Vĩ con trai nhà kia không phải rất tốt sao?"

Hồng hồ ly hừ lạnh: "Vừa hiểu tận gốc rễ, hơn nữa Ân Trường Du lớn hơn A Sơ bao nhiêu tuổi chứ? Chẳng hợp chút nào."

A Sơ mới mười mấy tuổi, chỉ mới miễn cưỡng coi là thành niên, so với tuổi thọ dài dằng dặc của yêu tộc thì vẫn chỉ là một đứa trẻ, trong khi Ân Trường Du lại hơn cậu quá nhiều tuổi.

Bạch hồ ly rót cho ông chén trà nguội, ý bảo ông hạ hỏa: "Ông còn định đuổi người ta đi chắc? Với lại chúng nó tình đầu ý hợp, đâu đến lượt ông xen vào."

"Nói đến chuyện này, tôi vẫn chưa hiểu nổi, A Sơ mới đi bao lâu chứ, thời gian ngắn như vậy..."

Bạch hồ ly hiểu ông đang nghĩ gì, tự tay đưa trà đến miệng ông: "Người cũng đã tới rồi, ông còn nghi ngờ cái gì nữa?"

Hồng hồ ly bị đổ một ngụm trà lạnh, nghẹn lời không nói được gì.

Bạch hồ ly ngồi bên mép giường, trầm tư nói: "A Sơ nhà chúng ta, vốn là một đứa trẻ đặc biệt..."

-

Ngày hôm sau tỉnh dậy, nhìn cảnh vật trước mắt, Lâm Sơ còn ngơ ngác, nhất thời chưa nhận ra mình đang ở đâu.

Ân Trường Du nằm nghiêng bên cạnh, đang mân mê đầu ngón tay cậu, ngước mắt lên nói: "Tỉnh rồi à?"

Lâm Sơ ậm ừ, cọ vào ngực hắn nhắm mắt lại: "Ta muốn ngủ thêm một lát nữa..."

Ân Trường Du do dự một chút, v**t v* sợi tóc cậu: "Mẫu thân em vừa qua gọi em dậy đó."

Lâm Sơ tỉnh táo lại một chút, dụi mắt ngồi dậy: "Mẫu thân tìm ta có việc ư?"

"Chỉ là xem em đã dậy chưa thôi," Ân Trường Du sợ cậu dụi mắt mạnh quá, nhẹ nhàng kéo tay cậu xuống: "Ta trả lời vài câu, bà ấy liền đi rồi."

Lâm Sơ yên tâm nằm xuống ngủ tiếp. Ở điện Khuyết Âm, cậu được nuông chiều đến mức không có khái niệm thời gian, ngủ muộn hay dậy sớm đều tùy ý.

Ngủ thêm một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng chịu rời giường. Ân Trường Du đã chuẩn bị sẵn nước ấm, giúp cậu sửa sang lại y phục rồi nắm tay cậu ra cửa.

Ngoài sảnh có một chậu nước đã hơi nguội, chắc hẳn là đại hồ ly chuẩn bị riêng cho Lâm Sơ.

Họ vốn chẳng bao giờ dùng nước để rửa mặt, chỉ dùng móng vuốt tẩy sạch, chỉ có mình Lâm Sơ là thích dùng nước ấm.

Ân Trường Du đun nóng nước, cầm khăn lau mặt và tay cho Lâm Sơ vô cùng tỉ mỉ. Lâm Sơ híp mắt, trông hết sức tự nhiên.

Bạch hồ ly đứng ngoài cửa nhìn một lát, đợi cả hai sửa soạn xong mới cười đi vào.

"Chịu rời giường rồi à?" Bà bưng thức ăn đặt lên bàn, quay đầu chỉ trỏ Lâm Sơ: "Đồ lười nhỏ."

Lâm Sơ chạm vào chóp mũi, có chút hổ thẹn.

Hồng hồ ly cũng từ phòng đi ra, sắc mặt bình thản ngồi xuống cạnh bàn, tự rót cho mình chén trà.

Lâm Sơ ngồi ngay ngắn, nhìn quanh một lượt, cảm thấy thời cơ đã chín muồi, cậu lên tiếng: "Phụ thân, mẫu thân."

"Con muốn thành hôn với Ân Trường Du," Lâm Sơ khẩn trương nắm chặt vạt áo, "Thời gian cụ thể thì chưa quyết định..."

Hồng hồ ly phun ra ngụm trà đang uống, ho sặc sụa kinh thiên động địa, khiến lời Lâm Sơ bị cắt ngang.

Cậu nhìn ông đầy vô tội. Lâm Sơ thực sự không chờ nổi nữa, cậu muốn sớm ngày cưới Ân Trường Du về nhà, cho hắn một danh phận.

Hồng hồ ly mặt mày tái mét, bạch hồ ly cũng thấy quá đột ngột, nghiêng mắt nhìn Ân Trường Du.

Người sau khẽ gật đầu: "Ta đều nghe theo A Sơ."

Lâm Sơ ưỡn ngực, mang dáng vẻ của chủ gia đình, cậu nắm chặt tay Ân Trường Du, biểu cảm kiên định.

Trước mặt Ân Trường Du, Bạch hồ ly thấy có điều khó nói, bà đứng dậy bảo Lâm Sơ: "A Sơ, con theo ta."

Lâm Sơ ngơ ngác định đứng dậy nhưng bị Ân Trường Du giữ tay lại.

"Ta tránh mặt một lát là được." Ân Trường Du đứng dậy, bóp nhẹ đầu ngón tay Lâm Sơ rồi xoay người ra ngoài.

Hắn vừa đi, Hồng hồ ly liền gắt gỏng: "Hai đứa mới quen nhau bao lâu mà đã muốn gả cho nó rồi?"

"Đúng là con cái không nhờ vả được gì," Hồng hồ ly giận sắt không thành thép, đập mạnh chén trà xuống bàn, "Tùy tiện dẫn người về thì thôi đi, lại còn..."

Lâm Sơ phản bác: "Không phải con gả cho hắn, là con cưới hắn."

Hồng hồ ly nghẹn lời, sắc mặt kỳ quái, nghi ngờ mình nghe nhầm: "Con nói cái gì?"

Bạch hồ ly cũng kinh ngạc: "Con? Cưới nó?"

Lâm Sơ đường hoàng đáp: "Đúng vậy, con đã bàn với hắn rồi."

Hai vị đại hồ ly không rành chuyện giữa nam tử với nhau, chỉ đơn thuần cảm thấy Ân Trường Du trông không giống kiểu người cam tâm làm vợ, nhưng sáng nay hắn lại dịu dàng tỉ mỉ hầu hạ Lâm Sơ như vậy...

Bạch hồ ly thầm than trong lòng, quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Hồng hồ ly vẫn chưa hết tức, nhưng đành phải nuốt cục tức vào trong.

Dù vì lý do gì mà Ân Trường Du từ bỏ ngôi vị Yêu Vương, nhưng việc hắn chịu theo Lâm Sơ về Thanh Khâu, lại còn đồng ý gả cho cậu, chứng tỏ hắn là kẻ trọng tình.

Dù Hồng hồ ly không muốn thừa nhận, nhưng trong mắt ông, Ân Trường Du cũng đã thuận mắt hơn đôi chút.

truyenfull,truyenfull vn