Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 44

Hồng hồ ly nhận ra đôi vòng ngọc trên chân Lâm Sơ không phải đồ của tộc Thanh Khâu, đoán chừng là do kẻ lai lịch bất minh trước mắt này tặng, ánh mắt nhìn Ân Trường Du càng thêm lạnh lẽo.

Dù có phải ông suy nghĩ nhiều hay không, nhưng khi con trai đột nhiên dẫn một gã đàn ông lạ mặt về nhà, làm sao ông có thể tỏ ra vui vẻ?

Ông vốn không quá khắt khe chuyện Lâm Sơ thích nam hay nữ, nhưng trong tình cảnh này, ông luôn có cảm giác đứa nhỏ nhà mình đang bị người ta lừa gạt.

Ân Trường Du cảm nhận được địch ý từ hồng hồ ly, lặng lẽ đứng yên nhìn thẳng vào ông.

Bạch hồ ly cũng chú ý tới hắn, ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi ôn hòa hỏi: "A Sơ, vị này là?"

Lâm Sơ trở nên khẩn trương, ngồi xổm xuống một cách quy củ, chưa kịp mở lời thì Hồng hồ ly đã hừ lạnh một tiếng, khiến cậu sợ đến mức không dám nói thêm câu nào.

Không khí tức thì trở nên vô cùng gượng gạo.

Bạch hồ ly nhìn ra mối quan hệ bất thường giữa hai người, mỉm cười nói: "Vào trong trước đã, chuyện gì thì vào nhà rồi nói."

Nói đoạn, bà quay sang thúc giục Hồng hồ ly. Ân Trường Du định đưa tay ôm Lâm Sơ nhưng bị cậu né tránh.

Cha mẹ đang đi phía trước, bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại, nếu thấy quá thân mật thì Lâm Sơ thấy rất ngượng ngùng.

Ân Trường Du đành phải đi theo phía sau, dùng linh lực hong khô mặt cỏ bên dưới, đảm bảo suốt dọc đường cậu không dính chút hơi ẩm nào.

Mãi đến khi vào động phủ, sau khi hai vị trưởng bối dùng linh khí làm sạch hơi nước trên chân, quay đầu thấy Lâm Sơ cả người khô ráo sạch sẽ, Hồng hồ ly lại hừ lạnh một lần nữa.

Lâm Sơ không hiểu tình hình ra sao, cầu cứu nhìn về phía Bạch hồ ly, bà liền đáp lại bằng một ánh mắt trấn an.

Bà kéo Hồng hồ ly vào trong phòng trước, Lâm Sơ dẫn Ân Trường Du ra sảnh ngoài chờ đợi.

Đợi mãi không thấy cha mẹ ra, cậu lo lắng đi đi lại lại, thỉnh thoảng còn cào cào chân ghế.

Ân Trường Du bế cậu lên rồi hóa thành hình người, dịu dàng hôn lên trán cậu: "Đừng căng thẳng."

Lâm Sơ vùi mặt vào cổ hắn, thở dài một hơi. Làm sao cậu không căng thẳng cho được?

Mẫu thân tuy rất cưng chiều cậu, nhưng phụ thân lại khá nghiêm khắc.

Chuyện cậu lén lút bỏ nhà đi còn chưa bị tính sổ, giờ thái độ của Hồng hồ ly đối với Ân Trường Du lại càng khiến cậu bất an.

"Đến cũng đã đến rồi, không sao đâu."

Ân Trường Du v**t v* lưng cậu, ôm cậu ngồi xuống ghế: "Đừng sợ."

Lâm Sơ dần thả lỏng hơn. Bất chợt bên ngoài có tiếng bước chân, cậu vội vàng rời khỏi lòng Ân Trường Du, đứng sang một bên.

Ân Trường Du cũng đứng dậy, cùng cậu nhìn về phía cửa sảnh.

Hai vị trưởng bối đã hóa lại hình người.

Bạch hồ ly bưng một đĩa điểm tâm lên, dịu dàng cười nói: "Đây là bánh ta và cha con mua ở chỗ nhà Tam Vĩ gần đây, vẫn còn nóng đấy."

Hồng hồ ly tiến vào sau, ngồi xuống chiếc ghế đối diện họ, im lặng không nói gì.

Điểm tâm đặt lên bàn, Lâm Sơ cầm một miếng cắn một cái, rồi tiện tay lấy cho Ân Trường Du một miếng.

Bình thường Ân Trường Du không ăn những thứ này, nhưng cầm bánh trên tay, hắn nhìn một lúc rồi cũng cho vào miệng.

Bạch hồ ly ngồi xuống, nắm lấy cổ tay Lâm Sơ kiểm tra kỹ càng: "Có vẻ béo lên một chút rồi, xem ra sống rất tốt."

Lâm Sơ nghe vậy, mơ màng sờ sờ mặt, cậu đâu thấy mình béo.

Phía đối diện, Hồng hồ ly lạnh lùng lên tiếng: "Ta từng dặn con điều gì? Phải thắng được linh thuật của ta mới được rời khỏi Thanh Khâu, vậy mà con dám lén đi, gan con to thật đấy!"

Ông liếc nhìn Bạch hồ ly rồi ho khan một tiếng: "Mẫu thân con chiều con, nhưng con cũng phải biết chừng mực thôi."

Lâm Sơ cúi đầu thụ giáo.

Bạch hồ ly lườm hồng hồ ly một cái, quay sang dịu dàng nói với cậu: "Đừng nghe ông ấy nói, ngồi xuống đã."

Bà mỉm cười nhìn Ân Trường Du, không dấu vết đánh giá hắn rồi ra hiệu cho Lâm Sơ: "A Sơ, không giới thiệu một chút về vị này sao?"

Tai Lâm Sơ dần đỏ lên, ngượng ngùng nói: "Đây là người con thích."

Bạch hồ ly không hề ngạc nhiên, còn hồng hồ ly thì hít sâu một hơi, rũ mắt hỏi: "Họ tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu?"

Lâm Sơ nghe mà sững sờ. Trên đường đi họ không hề bàn bạc xem có nên giấu giếm thân phận của Ân Trường Du hay không, giờ cậu không biết có nên trả lời thật lòng không.

Cậu định mở miệng thì hồng hồ ly đã bồi thêm: "Để tự cậu ta nói."

Lâm Sơ đành im lặng, lo lắng nhìn Ân Trường Du, tay lén dưới gầm bàn đan vào ngón tay hắn.

Ân Trường Du do dự một chút rồi đáp: "Ân Trường Du, 531 tuổi, trước ở tại Phù Tang."

Hắn không muốn giấu giếm cha mẹ Lâm Sơ, bởi lẽ có giấu nhất thời cũng không giấu được mãi, chi bằng ngay từ đầu cứ thẳng thắn.

Nghe thấy ba chữ đầu, Hồng hồ ly suýt chút nữa ngã quỵ xuống ghế.

Ông co giật khóe mắt nhìn Ân Trường Du, cố gắng phân biệt xem hắn nói thật hay giả.

Bạch hồ ly kinh ngạc: "Yêu Vương điện hạ?"

Mấy ngày nay họ cũng nghe phong thanh Yêu Vương Ân Trường Du đã từ nhiệm, nhưng không rõ thực hư ra sao.

Hơn nữa họ vốn ở Thanh Khâu và vùng phụ cận, chỉ biết tên chứ chưa từng diện kiến.

Bà đứng dậy theo bản năng muốn hành lễ nhưng bị Ân Trường Du ngăn lại, hắn khẽ gật đầu: "Ta đã không còn là Yêu Vương nữa, không cần đa lễ."

Hồng hồ ly lúc này mới nghiêm túc quan sát pháp lực và nguyên hình của Ân Trường Du nhưng không nhìn thấu được gì.

Ông đấu tranh tư tưởng không biết có nên tin hay không, lại thêm phần thấp thỏm vì thái độ của chính mình lúc nãy.

Nhưng nghĩ lại, nếu hắn thật sự là Ân Trường Du, giờ không còn là Yêu Vương nữa, muốn ở bên Lâm Sơ thì vẫn phải vượt qua ải của ông thôi!

Nghĩ vậy, ông ưỡn thẳng lưng, ngồi vững vàng trên ghế.

Lâm Sơ cũng giải thích: "Mấy ngày trước khi mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa, chúng con liền từ Phù Tang gấp rút trở về."

Bạch hồ ly hỏi: "Vậy trước đây hai người vẫn luôn ở Phù Tang thành sao?"

Lâm Sơ lắc đầu: "Không ở thành Phù Tang, mà ở điện Khuyết Âm."

Nghe Lâm Sơ nói vậy, hai vị trưởng bối cơ bản đã tin.

Dù vẫn còn vài thắc mắc về chi tiết như Lâm Sơ tới Phù Tang bằng cách nào, hai người quen nhau ra sao, nhưng thấy Ân Trường Du nguyện ý cùng cậu trở về, chắc hẳn hắn cũng rất yêu thương cậu.

Hai người nhìn nhau, Bạch hồ ly điều chỉnh lại biểu cảm, quay sang ôn hòa nói: "Các con đi đường từ Phù Tang về đây chắc đã mệt rồi, trời cũng muộn, hay là nghỉ ngơi trước đi, có gì ngày mai rồi nói." Hồng hồ ly cũng phụ họa theo.

Lâm Sơ cảm nhận rõ ràng thái độ của cha mẹ đã thay đổi, thở phào nhẹ nhõm, lấy can đảm nắm tay Ân Trường Du cùng vào buồng trong.

Động phủ không chuẩn bị thêm phòng, Bạch hồ ly nhìn qua lại giữa hai người, Lâm Sơ liền hiểu ý: "Hắn ngủ phòng con là được."

Bạch hồ ly ướm hỏi: "Vậy còn con?"

"Con..." Lâm Sơ sững sờ, cúi đầu không dám nhìn bà, siết chặt tay Ân Trường Du: "Con ngủ cùng hắn ạ..."

Đã đến phòng, Bạch hồ ly than nhẹ một tiếng rồi không nói gì thêm, gật đầu rời đi.

Lâm Sơ đẩy cửa phòng, bài trí bên trong vẫn y như cũ, sạch sẽ ngăn nắp.

Cậu đổ gục xuống giường, hít hà hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ: "Vẫn là ở đây tốt nhất."

Ân Trường Du đóng cửa, đặt áo choàng lên ghế rồi đưa mắt nhìn căn phòng nơi Lâm Sơ lớn lên.

Hắn tiến đến mép giường, ngồi bên cạnh nhìn cậu: "Điện Khuyết Âm không tốt sao?"

Lâm Sơ cọ người vào ôm lấy eo hắn: "Tốt thì tốt, nhưng mà trống trải lắm."

Ở đây, chỉ cần liếc mắt là thấy hết cả căn phòng, tuy không xa hoa bằng điện Khuyết Âm, nhưng lại có cảm giác của "nhà".

Thấy Ân Trường Du đi theo cậu đến nơi nhỏ bé này mà vẫn bình thản, Lâm Sơ chống tay nghiêm túc hỏi: "Ngươi sẽ không thấy không quen chứ? Nơi này đơn sơ quá..."

Ân Trường Du hơi nhướng mắt: "Em đang hỏi ta?"

Việc cùng Lâm Sơ về Thanh Khâu sống vốn là quyết định của hắn, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ đầu.

Với những thứ vật chất bên ngoài, hắn vốn dĩ chưa từng để tâm. Lâm Sơ ngậm miệng, nhìn hắn cười rồi chợt nhớ ra một chuyện.

Giờ hai người chuyện gì cần làm cũng đã làm, lại về đến Thanh Khâu, chẳng phải Ân Trường Du nên cưới cậu sao?

Nếu hắn không còn là Yêu Vương nữa, Lâm Sơ bỗng trở nên tự tin, cậu đè Ân Trường Du xuống, nghiêm túc nói: "Ngươi phải cưới ta."

Chủ đề thay đổi đột ngột, Ân Trường Du đưa tay kéo cậu lại, hôn lên khóe môi: "Được."

Lâm Sơ không thay đổi vẻ mặt: "Chỉ được cưới mình ta thôi đấy."

Ân Trường Du khẽ nhíu mày, ôm cậu đứng dậy: "Hay là em nghĩ ta còn có thể cưới thêm người khác?"

Đời người dài đằng đẵng, khi chưa nhận được câu trả lời chắc chắn từ Ân Trường Du, Lâm Sơ vẫn không thấy an tâm.

Cậu nhớ lại kiếp trước, mẫu thân từng oán trách rằng lúc đón dâu thì thề thốt đủ điều, sau này cũng vẫn tam thê tứ thiếp đó thôi.

Cơ mà Ân Trường Du theo cậu về Thanh Khâu, thế này chẳng phải là "ở rể" sao?

Lâm Sơ càng nghĩ càng thấy đúng, hưng phấn đề nghị: "Vậy để ta cưới ngươi đi!"

"Cưới... ta?" Ân Trường Du không theo kịp suy nghĩ nhảy vọt của cậu, lặp lại từng chữ.

Sống lưng Lâm Sơ lạnh toát, cậu lấy hết dũng khí giải thích: "Ngươi là ở rể, nên ta cưới ngươi cũng hợp lý mà."

Cậu ỷ vào việc Ân Trường Du không rành quy củ thế gian, có khi không hiểu rõ nghĩa của "ở rể", nên liều mạng lừa dối.

Ân Trường Du nhìn cậu với ánh mắt thâm sâu, Lâm Sơ rụt cổ lại.

Hắn bỗng cười khẽ: "Được thôi."

Thấy hắn đồng ý, Lâm Sơ cố nén nụ cười đắc thắng, ra vẻ đoan trang gật đầu: "Tốt lắm."

Ân Trường Du không bận tâm, hắn có rất nhiều thời gian để "thu phục" Lâm Sơ.

Lâm Sơ đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh mình cưới Ân Trường Du, bỗng nhiên nổi da gà.

Vừa rồi cha cậu còn bảo cậu béo, Lâm Sơ đưa tay sờ mặt, vẻ mặt rối rắm hỏi: "Có phải ta béo thật không?"

Ân Trường Du nâng mặt cậu lên ngắm nghía kỹ lưỡng, hồi lâu sau gật đầu: "Béo hơn một chút."

Lâm Sơ như bị sét đánh ngang tai, nhéo má mình đầy ủy khuất: "Thật sao..."

Ân Trường Du không hiểu sao cậu không vui, kéo tay cậu xuống: "Em không thích?"

"Béo là xấu," Lâm Sơ bĩu môi, "Lỡ ngươi thấy ta xấu rồi lại thích tiểu yêu tinh khác thì sao?"

Cậu nói vậy chỉ muốn trêu Ân Trường Du, mong được hắn dỗ dành.

Quả nhiên, Ân Trường Du ghé sát vào hôn cậu: "Sẽ không đâu, cũng chẳng có xấu."

Hắn khẽ nâng mắt, ánh nhìn dịu dàng mà kiên định: "Vẫn xinh đẹp như thế."

Lâm Sơ mãn nguyện cười khẽ.

Giọng Ân Trường Du mang theo chút bất lực đầy cưng chiều: "Cưng chiều em còn không kịp đây này."

truyenfull,truyenfull vn