Lâm Sơ chợt nhận ra, đây là lần đầu tiên kể từ khi trở về, cậu và Ân Trường Du lại cùng xuất hiện ở nơi có nhiều người lạ như vậy.
Xung quanh không ai để ý đến họ, Lâm Sơ đan tay vào tay Ân Trường Du, nhẹ giọng nói: "Chúng ta đi thêm một đoạn nữa rồi về nhé, được không?"
Ân Trường Du nắm chặt tay cậu: "Được."
Hiện tại trên đường không có quá đông người, Lâm Sơ vẫn cẩn thận cố gắng tránh né việc tiếp xúc gần với người lạ, chiếc áo choàng khoác trên người kín mít không một kẽ hở.
Hai người bình an đi qua hai con phố, Lâm Sơ dừng chân, ôm lấy eo Ân Trường Du làm nũng: "Ta mỏi chân quá, ngươi bế ta về đi."
Đã đến cuối phố, ở nơi không có người, Lâm Sơ hóa thành nguyên hình, nhào vào lòng Ân Trường Du.
Chiếc áo choàng nằm trên tay Ân Trường Du, hắn mặc lại cho ngay ngắn rồi ôm lấy chú hồ ly chỉ lộ ra nửa cái đầu nhỏ trở về khách đ**m.
Vào phòng, Lâm Sơ bò lên đầu gối Ân Trường Du, nghiêm túc nói: "Chúng ta an toàn rồi."
Ân Trường Du bế chú hồ ly nhỏ đặt lên đùi, Lâm Sơ xoay hai vòng, điều chỉnh tư thế nằm cho thoải mái: "Đợi về đến Thanh Khâu, ta sẽ đưa ngươi đi gặp cha mẹ ta."
"Được." Ân Trường Du bẹo tai nó, rũ mắt nói: "Ngủ một giấc trước đi, tối chúng ta xuất phát."
Lâm Sơ ngoáy ngoáy cái đuôi, lăn mình lộ ra cái bụng trắng như tuyết, nghiêng đầu chìm vào giấc ngủ.
Đến khi cậu tỉnh lại, họ đã lên đường. Cậu chui ra từ vạt áo Ân Trường Du, dụi dụi vào cổ hắn.
Lúc này đã là quá nửa đêm, vạn vật tĩnh mịch, Lâm Sơ phát hiện sau lưng Ân Trường Du đã mở ra một đôi cánh, vững vàng bay trong đêm đen.
Lần đầu tiên được nhìn gần đôi cánh của hắn, Lâm Sơ vươn móng vuốt định chạm vào, liền bị Ân Trường Du nắm lấy: "Cẩn thận bị thương đấy."
Cậu đành thu tay về, tựa vào vai Ân Trường Du quan sát.
Nhìn một lúc, Lâm Sơ đột ngột nói: "Có thể tặng ta một chiếc không?"
Ân Trường Du nhất thời chưa hiểu: "Cái gì?"
"Lông vũ ấy," Lâm Sơ hơi ngượng ngùng, dùng móng vuốt cào cào cổ áo Ân Trường Du, "Nguoi tặng ta một chiếc nhé?"
Cậu biết yêu cầu này rất kỳ quặc, chắc là do ảnh hưởng từ việc nhận lông vũ của Đan Kỷ hai lần nên mới sinh ra ý nghĩ này.
Thần sắc Ân Trường Du vi diệu, im lặng hồi lâu rồi mới nói: "Màu đen, xấu lắm."
Sắc đen trầm đục ảm đạm, cũng chẳng có ý nghĩa tặng người, chắc cũng chẳng ai muốn một chiếc lông trên người Cùng Kỳ.
Lâm Sơ lắc đầu, nói nhỏ: "Đẹp mà, rất uy phong."
"Ta cũng có thể tặng ngươi, chỉ là lông ta mảnh quá, không dễ bảo quản."
Thấy Ân Trường Du không đáp, cậu lại hỏi: "Nhổ một chiếc có đau không?"
Lâm Sơ định nói nếu đau thì thôi, nhưng Ân Trường Du đã xoa sau gáy cậu: "Không đau, đợi lát nữa ta đưa cho em."
Ánh mắt hắn nhu hòa, cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu Lâm Sơ, ôm chặt cậu rồi tăng tốc bay đi. Phía dưới là một cánh rừng, Ân Trường Du tìm một bãi đất trống hạ xuống rồi đặt Lâm Sơ xuống đất.
Hắn lấy ra ít điểm tâm và nước mang theo từ quán trọ, Lâm Sơ hóa thành hình người nhận lấy, ngồi xếp bằng trên cỏ ăn một chút.
Ở điện Khuyết Âm, cả hai đi quá vội vàng nên không kịp chuẩn bị đồ ăn, giờ chỉ có chút phàm vật này để lót dạ, nhưng Lâm Sơ cũng chẳng chê.
Trong lúc cậu ăn, Ân Trường Du lặng lẽ xòe đôi cánh rộng, cẩn thận lật xem, chọn ra một chiếc lông vũ đều màu, thẳng và bóng nhất để nhổ xuống.
Khi Lâm Sơ vừa ngẩng đầu, Ân Trường Du đã cầm chiếc lông vũ đặt trước mắt cậu, vẻ mặt thoáng chút khẩn trương không dễ nhận ra.
Đôi mắt Lâm Sơ sáng rực, nhận lấy chiếc lông như báu vật, ngắm nghía hồi lâu mới cẩn thận cất vào túi trữ đồ.
Cậu dang hai tay ôm chầm lấy Ân Trường Du, cọ cọ vào cổ hắn: "Cảm ơn."
Ân Trường Du nâng cằm cậu lên rồi hôn xuống, đến khi Lâm Sơ mềm nhũn cả người mới buông ra, trầm giọng nói: "Không có gì."
Họ lại lên đường. Lâm Sơ vô cùng thỏa mãn, dọc đường đi cứ liên tục kiểm tra túi trữ đồ, muốn lấy lông vũ ra sờ lần nữa, lại sợ gió lớn thổi mất.
Đây chính là chiếc lông vũ đầu tiên Ân Trường Du tặng cậu. Lâm Sơ kìm nén sự phấn khích, thò đầu ra khỏi áo choàng, tò mò nhìn ngó bốn phía.
-
Hai ngày sau, họ cuối cùng cũng tới Thanh Khâu.
Lâm Sơ nhìn khung cảnh xa lạ trước mắt, nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.
Trước kia cậu chỉ chơi quanh nhà, gần như chưa bao giờ đi xa. Lúc trước rời đi cùng Bạch Vũ, cậu chỉ mới ra tới cây ngô đồng đã leo lên pháp khí bay đi rồi.
Thanh Khâu rộng lớn thế này, cậu hoàn toàn không biết đường về hướng nào, hơn nữa nơi họ hạ cánh này cũng chẳng biết thuộc chi tộc nào.
Ân Trường Du thấy vẻ quẫn bách của cậu liền trấn an: "Không sao, chúng ta đi hỏi thăm là được."
Cả hai đi thẳng về phía trước, chỉ gặp vài linh thú cấp thấp. Chúng không hiểu nhân tính, thấy người lạ liền chạy trốn thật nhanh, chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám lại gần.
Phía trước có một hồ nước rộng lớn, mặt hồ lơ lửng sương mù mờ ảo, thỉnh thoảng lại có cá nhảy lên phá vỡ làn sương, rồi mặt hồ lại lặng lẽ lấp đầy.
Ân Trường Du nhận ra nơi này: "Vân Mộng Hồ."
Lâm Sơ nghe cái tên này thấy hơi quen tai nhưng không nhớ ra nổi.
Cậu thoáng thấy một bóng hình bước ra từ chiếc đình nhỏ bên hồ, liền ra hiệu cho Ân Trường Du nhìn: "Bên kia có một yêu tộc!"
Yêu tộc bên hồ cũng nhìn thấy họ, đang tựa vào cột đình vẫy vẫy cái đuôi. Lâm Sơ đến gần nhìn mới thấy, phía sau nàng ta vậy mà có tới mấy cái đuôi hồ ly.
Nhìn chằm chằm đuôi người khác không được lịch sự lắm, Lâm Sơ vội thu tầm mắt lại, cất lời hỏi: "Tiền bối, xin hỏi bạch hồ nhất tộc đi về hướng nào ạ? Chính là nơi có cây ngô đồng cổ thụ ấy."
Cửu Vĩ Hồ nhận ra cậu là bạch hồ Thanh Khâu, có chút ngạc nhiên khi thấy cậu còn chẳng nhớ đường về nhà.
Nàng đánh giá hai người một lượt, mỉm cười trêu chọc: "Tiểu hồ ly nhà ai đây, mang cả tình lang về ra mắt à?"
Lâm Sơ bị nàng trêu đến đỏ cả tai, không biết phải đáp sao, cúi đầu túm chặt lấy tay áo Ân Trường Du.
Cửu Vĩ Hồ không trêu cậu nữa, giơ ngón tay chỉ về hướng đông: "Cứ đi thẳng theo hướng này là thấy cây ngô đồng già đó."
"Cảm ơn tiền bối."
Lâm Sơ cảm ơn, Cửu Vĩ Hồ phẩy tay cười nói: "Thật ngưỡng mộ các ngươi, ta cũng muốn mang tình lang về nhà, đáng tiếc con chim bồ câu chết tiệt đó, hứa hẹn về gặp ta rồi lại nuốt lời..."
Những câu cuối nàng lẩm bẩm một mình, giọng hơi nhỏ, Lâm Sơ nghe thấy thì ngẩn người, quay đầu nhìn nàng.
Cậu chợt nhớ ra vì sao cái tên Vân Mộng Hồ lại quen thuộc như vậy, đó là nơi Bạch Vũ từng nhắc đến trước kia.
Cửu Vĩ Hồ thấy cậu nhìn mình chằm chằm đầy nghi hoặc, Lâm Sơ hoàn hồn, xin lỗi cười với nàng.
Nàng không để tâm, xoay người trở lại đình, trong lòng Lâm Sơ đột nhiên hụt hẫng.
Cậu muốn nói với Cửu Vĩ Hồ rằng con chim bồ câu trắng đó sẽ không bao giờ trở về nữa, nhưng kẻ giết hắn lại đang đứng ngay cạnh mình, nỗi gút mắc này đâu thể nói rõ trong một sớm một chiều.
Có lẽ nàng phải đợi rất lâu mới biết được, người nàng muốn gặp đã không còn nữa.
Nếu Bạch Vũ cũng giống như cậu được tái sinh thì sao? Lâm Sơ bị ý nghĩ của chính mình làm cho kinh ngạc, không dám nghĩ tiếp.
Trên đời này đâu có nhiều cơ hội để làm lại từ đầu như vậy, mà cậu đã là người quá may mắn rồi.
Ân Trường Du nhận thấy cảm xúc cậu bất ổn, nắm chặt tay cậu: "Sao thế?"
Vân Mộng Hồ đã lùi xa về phía sau, Lâm Sơ không muốn nhắc đến Bạch Vũ, ngẩng đầu cười rạng rỡ: "Không có gì, chỉ là sắp về nhà nên hơi căng thẳng."
Ân Trường Du nãy giờ không để ý lời Cửu Vĩ Hồ, bên ngoài nhìn không ra, nhưng thực tế hắn cũng đang khá căng thẳng.
Hắn xoa xoa đầu ngón tay Lâm Sơ, trấn an: "Đừng sợ."
-
Họ đi tiếp về hướng Cửu Vĩ Hồ chỉ thêm nửa ngày nữa, dọc đường hỏi thăm vài yêu tộc khác, cuối cùng cũng tìm thấy cây ngô đồng cạnh một con suối nhỏ.
Sau bao lâu mới thấy lại người quen, Lâm Sơ hưng phấn chạy tới gọi: "Ngô Đồng gia gia!"
Cây ngô đồng nghe tiếng, nghi hoặc đánh giá cậu: "Ngươi là con nhà ai?"
Lâm Sơ nghẹn lời, hóa thành nguyên hình ngồi xổm dưới gốc cây: "Là con Lâm Sơ đây, con ra khỏi Thanh Khâu, hôm nay mới về."
Ân Trường Du cũng tiến lên đánh giá cây ngô đồng.
Ngô Đồng cố gắng hồi tưởng, nhìn thấy vệt lông đỏ trên tai cậu thì liền bừng tỉnh đại ngộ: "Là Tiểu Hồng đây mà! Cuối cùng ngươi cũng về rồi..."
Lâm Sơ lười phản bác, gật đầu: "Lần này con không chạy loạn nữa đâu."
Lúc này Ngô Đồng mới chú ý tới Ân Trường Du bên cạnh, lập tức cảm thấy vị yêu tộc này pháp lực cường đại, không phải hạng dễ đụng vào, lắp bắp nói: "Tiểu... Tiểu Hồng, vị này... là người ngươi mang về à?"
Lâm Sơ ngượng ngùng nói: "Vâng ạ, chính là người con từng nhắc tới, hắn tên là..."
Cậu ngập ngừng. Họ đang lén lút trở về Thanh Khâu, chắc không thể gọi thẳng tên Ân Trường Du.
Nhưng Ngô Đồng đã quên mất cách xưng hô lúc trước của cậu, dưới ánh mắt của Ân Trường Du, nó chẳng dám thở mạnh: "Được được, về được là tốt rồi..."
Họ trò chuyện vài câu nữa, Lâm Sơ đứng dậy từ biệt Ngô Đồng: "Con về nhà trước, hôm nào lại qua chơi ạ."
Cây ngô đồng đồng ý, khẽ lay lay cành lá: "Được, đi mau đi."
Lâm Sơ vội vã chạy về, dựa theo ký ức dẫn đường tới hang động, Ân Trường Du theo sát phía sau.
Nơi này có lẽ mới mưa xong nên cỏ có chút ẩm ướt, chân Lâm Sơ bị dính ướt, Ân Trường Du liền bế cậu lên rồi dùng tay áo lau khô.
"Cẩn thận bị cảm lạnh."
Ân Trường Du còn muốn nói thêm gì đó thì từ phía xa, hai chú hồ ly một đỏ một trắng đang đi tới.
Thấy Lâm Sơ trong lòng Ân Trường Du, chú hồ ly trắng không chắc chắn gọi: "... A Sơ?"
Lâm Sơ quay đầu nhìn lại, đúng là cha mẹ mình, cậu hưng phấn đáp: "Mẫu thân!"
Cậu suýt nữa vùng ra khỏi tay Ân Trường Du, hắn ôm chắc rồi cúi người đặt cậu xuống, tiện tay dùng linh khí hong khô bãi cỏ dưới chân.
Bạch hồ thấy đúng là con mình, kích động tiến lên cọ vào đầu cậu.
Hồ ly đỏ cũng bước tới, Lâm Sơ gọi: "Phụ thân."
Hồng hồ quan sát cậu từ trên xuống dưới rồi mới thở phào nhẹ nhõm, giả vờ giận dữ: "Còn biết đường về à!"
Hắn bình tĩnh hơn, thận trọng đánh giá Ân Trường Du đứng cạnh Lâm Sơ, rồi thoáng nhìn đôi vòng ngọc tinh xảo trên chân trước của Lâm Sơ.
Đôi vòng này giống hệt chiếc trước kia của Lâm Sơ, khi hóa hình cũng tự động phóng to thu nhỏ.
Giờ đây khi nhìn thấy đôi vòng đang khóa chặt trên chân trước con mình, lòng hồ ly đỏ trầm xuống.
Lâm Sơ mang theo một người đàn ông lạ mặt trở về, hơn nữa hơi thở hai người hòa quyện vào nhau, vừa nhìn là biết quan hệ gì.
Từ những chi tiết vừa rồi, dù nhận ra Ân Trường Du rất yêu chiều Lâm Sơ, nhưng không biết có phải ông suy nghĩ nhiều không, ông luôn thấy đôi vòng ngọc này trông... giống như thứ người ta dùng để đeo cho thú cưng trong nhà vậy.