Ngày hôm sau, Lâm Sơ cứ thế ngủ đến tận trưa mới tỉnh. Tỉnh dậy rồi cậu vẫn còn làm nũng trên giường không chịu dậy, cuộn tròn trong chăn không ló mặt ra.
Thời gian này đại hồ ly đi vắng, trong nhà chỉ còn lại hai người họ, Ân Trường Du lại càng chiều chuộng khiến cậu được đà lấn tới.
Lâm Sơ bị người ta bế bổng cả chăn lên, vạt chăn bị kéo xuống thấp, lộ ra một nửa khuôn mặt với đôi mắt lờ đờ, vẻ mặt uể oải.
Trước đây cậu cũng hay ngủ nướng, Ân Trường Du không để ý, cứ để cậu ngủ đến quá trưa mới dậy.
Thường ngày, quần áo cậu mặc đều là do nguyên hình hồ mao biến thành, Ân Trường Du mặc đồ cho cậu xong, cậu lại rúc vào chăn kêu lạnh.
Ân Trường Du nghiêng đầu nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, đưa tay kiểm tra lòng bàn tay Lâm Sơ.
Bàn tay cậu không lạnh, chỉ có gò má hơi lạnh, Ân Trường Du ôm cậu ra ngoài, hôn lên mặt cho nóng lên rồi lấy một chiếc áo khoác dày hơn khoác cho cậu.
Đây là chiếc áo lần trước đại hồ ly đưa cho Ân Trường Du, đáng tiếc lại sai kích cỡ, hiện tại Lâm Sơ mặc vào thì tay áo dài quá, che khuất cả bàn tay.
Ân Trường Du xắn tay áo lên cho cậu, để lộ ra nửa đầu ngón tay. Lâm Sơ đứng im, trông rất ngoan ngoãn, hoàn toàn khác hẳn lúc nổi cáu.
"Có đói không?" Ân Trường Du dắt tay cậu ra sảnh ngoài.
Trước khi đi, đại hồ ly đã chuẩn bị sẵn một ít điểm tâm, chỉ cần hâm nóng lại là dùng được.
Một năm qua nhờ Ân Trường Du tận tình dạy bảo, tu vi của Lâm Sơ đã tiến bộ không ít, có thể luyện hóa linh khí bất cứ lúc nào, chỉ là cậu vẫn thích ăn đồ ngọt.
Món cậu thích nhất là hạt sen đường do bạch hồ ly tự tay làm, vị ngọt thanh không gắt, tan trong miệng tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, đến cả Ân Trường Du vốn không hảo ngọt cũng không bài xích.
Vậy mà khi Ân Trường Du đút cho Lâm Sơ một viên, hạt sen đường mới lăn trong miệng một lát đã bị cậu phun ra, rơi xuống đất dính chút bụi bẩn.
Lâm Sơ nhăn mặt nhìn viên đường dưới đất: "Không ăn được."
"Để lâu rồi à?" Ân Trường Du cầm một viên lên, nhìn không thấy gì bất thường, tự mình nếm thử cũng không thấy vị gì lạ.
Lâm Sơ cũng không hiểu mình bị làm sao, chỉ là chẳng hiểu sao lại thấy ghét cái vị ngọt này, cậu nắm chặt cổ áo Ân Trường Du: "Ngươi cũng không được ăn."
Ân Trường Du nhổ viên đường ra, cất chỗ còn lại đi.
Còn mấy món ăn khác, hỏi đến Lâm Sơ thì cậu bảo muốn ăn, nhưng vừa mang ra lại bắt đầu chê bai.
Sắc mặt Ân Trường Du hơi trầm xuống, để Lâm Sơ ngồi trên ghế, còn mình quỳ một chân trước mặt, nắm tay cậu tỉ mỉ kiểm tra linh mạch.
Bộ dạng này của Lâm Sơ quá đỗi bất thường, Ân Trường Du cẩn thận hồi tưởng lại, mấy ngày trước chỉ thấy cậu thỉnh thoảng ủ rũ, hay làm nũng.
Cơ thể cậu không thấy dấu hiệu gì lạ, linh mạch vận chuyển ổn định, thậm chí còn mạnh hơn lần kiểm tra trước.
Lâm Sơ từ từ khom lưng, thuận thế nhào vào lòng Ân Trường Du, tựa vào vai hắn: "Ta muốn ngủ."
Vừa mới rời giường mà đã buồn ngủ rồi sao?
Ân Trường Du nhíu mày, v**t v* dọc sống lưng cậu rồi dỗ dành: "Đừng ngủ nhiều quá, chúng ta ra ngoài dạo một lát nhé?"
Lâm Sơ chống cự một chút, nhưng rồi cũng miễn cưỡng đồng ý.
Hôm nay thời tiết đẹp, Lâm Sơ không muốn đi xa, chỉ ngồi trong sân phơi nắng.
Ân Trường Du vẫn kiểm tra cơ thể cho cậu, Lâm Sơ mất kiên nhẫn đẩy hắn ra, chẳng hiểu sao lại sinh hờn dỗi.
Cậu quay đầu nhìn thấy một cây ăn quả ngoài sân, nhìn giống như quả sơn tra.
"Ta muốn ăn cái đó," Lâm Sơ chằm chằm nhìn cây sơn tra, kéo tay áo Ân Trường Du, "Đó có phải là sơn tra không?"
Ân Trường Du nhìn theo hướng cậu chỉ, đúng là một cây sơn tra.
Hắn đi ra ngoài sân, Lâm Sơ không nhịn được cũng đi theo, đứng dưới gốc cây mong chờ.
Nhưng những quả sơn tra trên cây đều rất nhỏ, chắc là chưa chín, vỏ trắng bệch, nhìn là biết rất chua.
Ân Trường Du hái một quả, bóc vỏ nếm thử, cau mày ném đi.
Lâm Sơ ngẩn người, tủi thân nói: "Ngươi làm gì thế? Không cho ta ăn thì thôi, lại còn ném đi..."
"Quá chua," Ân Trường Du giải thích, "Phải đợi thêm một thời gian nữa mới ăn được."
Lâm Sơ nghe vậy lại càng muốn ăn, đưa tay định tự hái.
Ân Trường Du thở dài: "Để ta."
Hắn chọn một quả có màu sẫm hơn, bóc vỏ đưa đến bên miệng Lâm Sơ. Lâm Sơ cắn một miếng lớn, ngay lập tức chua đến mức ứa nước mắt.
Ân Trường Du đưa lòng bàn tay ra ý bảo cậu nhổ ra, không ngờ Lâm Sơ lại trực tiếp nuốt trọn.
Trước đây cậu chưa bao giờ ăn đồ chua hay đắng, Ân Trường Du đang kinh ngạc thì Lâm Sơ đã cắn nốt nửa quả còn lại trên tay hắn, chỉ nhổ ra vài cái hạt.
Đầu lưỡi Lâm Sơ gần như tê liệt vì chua, cậu hít hít mũi đứng sững tại chỗ.
Ân Trường Du thử hỏi: "Còn muốn nữa không?"
"Không ăn nữa," cậu nói hơi ngọng nghịu, rồi bất ngờ quàng cổ Ân Trường Du kéo lại gần, "Đầu lưỡi tê rần rồi, muốn hôn..."
Hai người tình tứ dưới gốc cây sơn tra một lúc lâu mới quay trở lại sân.
Lâm Sơ lười biếng híp mắt phơi nắng, Ân Trường Du vẫn không yên tâm về biểu hiện bất thường của cậu, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Lâm Sơ, ánh mắt trầm tư.
Vài ngày sau, đại hồ ly trở về. Họ định đưa Lâm Sơ đi chơi cùng, nhưng Lâm Sơ không muốn.
Hồng hồ ly thẳng thắn chê cậu ngày càng lười biếng, tiện thể mắng luôn cả Ân Trường Du một trận.
"Không được chiều hư nó mãi, càng chiều càng không biết nghe lời."
Ân Trường Du chỉ qua loa đồng ý, Hồng hồ ly đã rõ tính nết của hắn nên cũng lười nói thêm.
Khi ở bên ngoài, đại hồ ly luôn nhớ đến Lâm Sơ nên mang theo rất nhiều đồ ăn vặt về, bày hết ra bàn, nhưng thấy Lâm Sơ không mấy hứng thú.
Bạch hồ ly cứ tưởng hai người xảy ra mâu thuẫn nhỏ nên Lâm Sơ mới không vui, nhưng thấy không khí giữa họ vẫn bình thường, bà bèn lấy một chiếc hộp nhỏ ra.
"Đây là thịt linh thú đặc sản ở Man Ngu, nếm rất ngon, ta mang một ít về."
Bạch hồ ly nhẹ nhàng mở nắp, mùi hương đặc trưng của gia vị hòa quyện với mùi thịt thơm lừng tỏa ra, Lâm Sơ nhăn mũi hít hít.
Miếng thịt được thái rất mỏng, xếp ngay ngắn trong hộp, Lâm Sơ lấy tăm gỗ gắp một miếng bỏ vào miệng.
Vừa chạm vào đầu lưỡi, Lâm Sơ đã nếm thấy mùi tanh, cậu theo bản năng định nhổ ra, nhưng ngẩng đầu thấy ánh mắt mong chờ của Bạch hồ ly nên đành cố nuốt xuống.
"Vị thế nào?"
Bạch hồ ly rất thích món này, chính bà cũng ăn một miếng. Lâm Sơ càng nhai càng thấy mùi tanh nồng nặc, cậu hạ quyết tâm nuốt trôi.
Biểu cảm trên mặt cậu không giấu nổi người, Bạch hồ ly bật cười: "Không thích à? Ta lại thấy ngon mà..."
Lâm Sơ thấy buồn nôn, chưa đợi bà nói xong đã cúi người nôn khan vài cái.
Cả nhà hoảng sợ, Ân Trường Du vội vàng đỡ cậu dậy, dùng linh khí trấn an giúp cậu dễ chịu hơn.
Thấy cậu khá hơn một chút, hắn rót chén trà đút cho cậu, đau lòng nói: "Không thích thì đừng ăn, không cần miễn cưỡng."
Bạch hồ ly đành cất hộp thịt đi, chỉ để lại mấy món đồ ngọt.
Lâm Sơ uống vài ngụm trà, vị tanh trong miệng vơi bớt nhưng người vẫn thấy khó chịu, cậu lại nhớ đến cây sơn tra ngoài sân.
"Ta muốn ăn sơn tra..." Lâm Sơ ngồi trên ghế, kéo tay áo Ân Trường Du cầu xin, "Giúp ta hái một quả sơn tra đi."
Giờ cậu có muốn hái trăng trên trời, Ân Trường Du cũng chẳng từ chối, hắn đi ra sân hái một quả mang vào đút cho Lâm Sơ.
Bạch hồ ly thấy Lâm Sơ chua đến mức méo cả mặt vẫn cố ăn hết quả sơn tra thì biểu cảm vô cùng vi diệu.
Bà nhớ đến lúc trước mình cũng có một thời gian không chịu được mùi tanh, lại rất thèm đồ chua.
Lâm Sơ ăn xong quả sơn tra, lại muốn rướn người hôn Ân Trường Du nhưng bị ngăn lại giữa đường.
Ân Trường Du chỉ nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng cậu, nói khẽ: "Chờ chút, có người ở đây."
Bạch hồ ly tiến lại gần quan sát Lâm Sơ, hỏi: "A Sơ, gần đây con ngủ nhiều không?"
Lâm Sơ ngẩn ra, Ân Trường Du nhạy bén nhận ra điều gì đó, trả lời: "Có chút ham ngủ, ăn uống cũng không ngon."
"Không nếm được vị thịt, lại thèm đồ chua?" Bạch hồ ly nói tiếp, "Tính khí chắc cũng không tốt lắm, dễ cáu gắt?"
Những điều bà nói đều là những điểm bất thường của Lâm Sơ gần đây, tuy không lớn lao gì nhưng trong lòng Bạch hồ ly đã có suy đoán, bà đưa tay định chạm vào bụng Lâm Sơ.
Lâm Sơ hơi né tránh, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Bạch hồ ly đành bảo Ân Trường Du: "Con tới đây, sờ thử bụng A Sơ xem."
Ân Trường Du không rõ lý do, cẩn thận thăm dò.
Lâm Sơ hơi không tình nguyện, ôm lấy bụng mình, chính cậu cũng không hiểu sao mình lại kháng cự như vậy.
"Đừng sợ, ngoan." Ân Trường Du dịu dàng dỗ dành.
Lâm Sơ dần thả lỏng, Ân Trường Du đặt lòng bàn tay lên, dùng một chút linh khí chạm vào.
Lời nói và hành động của Bạch hồ ly khiến hắn chợt nảy ra một suy đoán, nhưng dù sao Lâm Sơ cũng là nam tử...
Ân Trường Du cứng đờ người, cúi đầu nhìn tay mình, không dám tin.
Trong bụng dưới của Lâm Sơ, hắn cảm nhận rõ ràng một luồng linh khí lạ, hơi thở mỏng manh nhưng lại vô cùng quen thuộc.
Nhìn biểu cảm của hắn, Lâm Sơ bắt đầu thấp thỏm, hai người cùng đè tay lên bụng cậu.
"Sao thế?"
Ân Trường Du như vừa tỉnh mộng, ôm chặt lấy Lâm Sơ, nhưng vẫn bận tâm đến cơ thể cậu nên thả lỏng ra một chút, xúc động đến mức hơi thở cũng nặng nề hơn.
"A Sơ..."
Lâm Sơ càng thêm khẩn trương, không lẽ cậu bị bệnh gì nặng lắm sao?
Gần đây cậu cũng biết mình không ổn lắm mà không rõ nguyên nhân. Cậu quay đầu nhìn Bạch hồ ly.
Vừa thấy phản ứng của Ân Trường Du, Bạch hồ ly biết mình đoán không sai, bà bảo hắn ngồi xuống ghế, cân nhắc lời lẽ: "A Sơ, con còn nhỏ nên chắc chưa biết, hồ tộc có những nam tử cũng có thể thụ thai, chỉ là khác với nữ tử một chút..."
Lâm Sơ còn đang nghe như lọt vào sương mù, thì hồng hồ ly bên cạnh bỗng phản ứng lại, kinh ngạc tột độ: "Cái gì? A Sơ mang thai?"
"..."
Lâm Sơ chết đứng tại chỗ, mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói: "... Con, con mang thai?"
Cậu nhìn về phía Bạch hồ ly, bà nhẹ nhàng gật đầu, rồi trừng mắt nhìn Hồng hồ ly.
Ân Trường Du không giấu nổi nụ cười, hắn nắm lấy tay Lâm Sơ đặt lên bụng mình.
"A Sơ, ở đây này."
Lâm Sơ sờ thử một lát, cuối cùng cũng tìm thấy luồng linh khí kia, rõ ràng không thuộc về mình nhưng lại đang kỳ diệu sinh trưởng trong cơ thể cậu.
Cảm nhận hồi lâu, cậu mới hậu tri hậu giác mà vui mừng khôn xiết.
"Ta..." Lâm Sơ đứng dậy ôm lấy Ân Trường Du, chớp chớp mắt, "Chúng ta có con rồi..."
Ân Trường Du cẩn thận đỡ lấy cậu, cảm giác như đang mơ, không màng đến sự hiện diện của đại hồ ly, hắn nâng cằm Lâm Sơ lên hôn xuống.