Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 40

Mấy ngày ở tẩm cung, Thanh Diên từng tìm đến Ân Trường Du, nhưng vì không biết rõ phương hướng cụ thể nên đành hỏi tiểu yêu trong điện.

Tiểu yêu tỏ vẻ khó xử: "Điện hạ hiện tại... không tiện lắm."

Hỏi liên tiếp mấy người đều nhận được câu trả lời tương tự, mặt Thanh Diên tối sầm lại.

Họ không những không dẫn hắn đi tìm Ân Trường Du mà ngay cả ý định chuyển lời giúp cũng không có. Không tiện làm lớn chuyện, hắn đành bỏ đi.

Chẳng lẽ vì Ân Trường Du rời xa quá lâu mà lũ yêu tộc ở Phù Tang này đều trở nên vô phép tắc như vậy?

Hắn đến đây đã mấy ngày, chỉ mới gặp Ân Trường Du đúng một lần, giờ rời đi thật lòng không cam tâm, nhưng hắn cũng chẳng còn lý do gì để ở lại quá lâu.

Cuối cùng, Thanh Diên quyết định đợi thêm hai ngày nữa, nếu Ân Trường Du vẫn không xuất hiện, hắn sẽ khởi hành về Đông Ly.

Đến ngày thứ hai, Ân Trường Du xuất hiện.

Hắn đưa Lâm Sơ ra sân hóng mát, Lâm Sơ ngồi trên ghế đá vẻ đứng ngồi không yên, Ân Trường Du liền ôm lấy cậu, để cậu tựa vào lòng mình.

Lâm Sơ điều chỉnh lại tư thế, hờn dỗi nói: "Tại ngươi cả đấy."

Ân Trường Du vừa xoa bóp vùng eo bụng đang nhức mỏi cho cậu, vừa rũ mắt nhìn: "Ừ."

Thực tế, trải nghiệm lần đầu của cả hai vẫn khá tốt đẹp. Nếu không phải vì Lâm Sơ thật sự không chịu nổi, e là lúc này họ vẫn còn chưa rời khỏi phòng.

Thanh Diên dùng cơm xong đi dạo, vừa vặn gặp họ. Đáy mắt hắn sáng lên, bước vội tới.

Ân Trường Du vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, ôm chặt Lâm Sơ vào lòng, lạnh nhạt nói: "Bệ hạ vẫn chưa về Đông Ly sao?"

"Điện hạ đang đuổi ta đi đó à?" Thanh Diên cười nửa đùa nửa thật.

Ân Trường Du không đáp lời, hắn đành thu lại thần sắc: "Ngày mai ta khởi hành rồi, dạo gần đây muốn tới từ biệt điện hạ mà ngay cả mặt điện hạ cũng không thấy."

Ánh mắt hắn cố tình quét về phía Lâm Sơ.

Ân Trường Du khẽ nhíu mày, nói nhỏ với Lâm Sơ: "Em về phòng trước đợi ta."

Lâm Sơ ngoan ngoãn gật đầu, tiểu yêu bên cạnh nhận lệnh, dẫn cậu rời đi.

Từ đầu đến cuối Thanh Diên không nhìn rõ mặt Lâm Sơ, nhưng hắn biết đó chính là yêu tộc đã gặp hôm trước, đối tượng mà Ân Trường Du hết lòng cưng chiều suốt thời gian qua.

Thanh Diên ngồi xuống đối diện Ân Trường Du, nhìn quanh một lượt: "Thật ra ta còn một chuyện muốn thương thảo với điện hạ, hay là đổi chỗ khác đi?"

"Cứ ngồi ở đây đi," Ân Trường Du không chút lay chuyển, "Hôm nay thời tiết đẹp, bệ hạ cũng có thể ngắm nhìn cảnh vật trước khi rời đi."

Có tiểu yêu mang đến hai tách trà nóng rồi lui xuống đứng cúi đầu.

Thanh Diên bưng trà nhấp một ngụm, hỏi: "Điện hạ có từng nghĩ tới việc thu nạp thêm nhiều yêu tộc không?"

Hắn hiểu rằng nói chuyện với Ân Trường Du không thể quanh co, tốt nhất là đi thẳng vào vấn đề.

Ân Trường Du đã sắp đặt xong xuôi việc truyền thừa Yêu Vương, chẳng mấy chốc sẽ thông báo cho các tộc, nên hắn cũng chẳng giấu giếm: "Ta đã chuẩn bị từ nhiệm, chuyện này không còn liên quan tới ta nữa."

Thanh Diên suýt bóp nát chén trà, không dám tin: "Tại sao?"

Ân Trường Du liếc hắn, bình thản đáp: "Chỉ là chí hướng khác biệt thôi."

Danh hiệu Yêu Vương chẳng có ích gì với hắn, giờ đây hắn chỉ muốn mang theo Lâm Sơ rời đi.

Thanh Diên bình tĩnh lại, im lặng một lúc rồi cười nói: "Vậy là ngươi định đến Thanh Khâu?"

Sắc mặt Ân Trường Du tức khắc âm trầm, hỏi ngược lại: "Thanh Khâu?"

Hắn chưa từng tiết lộ điểm đến với bất kỳ ai, Thanh Diên đoán chừng là do nhìn ra Lâm Sơ là hồ tộc nên mới suy luận ra.

Thấy phản ứng của Ân Trường Du, Thanh Diên biết mình đã đoán trúng.

Hắn nén sự chế giễu trong lòng, nói: "Đường đường là Yêu Vương, lại vì tình yêu mà cam tâm từ bỏ thân phận, thật đáng thở dài."

Nói xong, hắn cảm thấy chuyến đi này thật vô ích, không thèm che đậy vẻ mặt nữa, đứng dậy phủi tay áo: "Hồ tộc mạo mỹ, điện hạ nhất thời đắm chìm cũng là chuyện thường tình, nhưng hãy nghe ta một lời, sau này chớ nên hối hận với quyết định hôm nay."

Sát khí tỏa ra từ ánh mắt Ân Trường Du, thanh kiếm trong linh thức vang lên rung động.

Thanh Diên nhạy bén nhận ra điều đó, không giận mà cười: "Đúng là kẻ si tình, cũng khó trách trước kia..."

Khó trách trước kia từng có một phàm nhân chết đi khiến hắn im hơi lặng tiếng suốt hai trăm năm.

Thanh Diên cười nhạo trong lòng, tuy không nói thẳng nhưng lộ rõ trên mặt.

Ân Trường Du hiện không còn truyền thừa Yêu Vương, thực lực chắc chắn suy giảm, Thanh Diên chẳng hề e sợ, chỉ thấy mình phí hoài thời gian vào hắn.

Hắn vốn tưởng Ân Trường Du sẽ không ra tay ở điện Khuyết Âm, không ngờ đối phương đã gọi ra trường kiếm, chĩa thẳng vào mình: "Ngươi không nên tới đây."

Thanh Diên cũng âm thầm vận linh khí, lùi lại một bước: "Có lẽ vậy."

-

Lâm Sơ về phòng, ôm gối nằm sấp trên sập thẫn thờ.

Chỉ mới xa một lát mà cậu đã nhớ Ân Trường Du. Cậu nhận ra mình càng ngày càng ỷ lại và thích được quấn quýt bên hắn, như một đứa trẻ đòi ăn kẹo.

Thiếu đi hơi ấm của hắn, cậu tự đưa tay xoa eo, chẳng mấy chốc cánh tay cũng đau nhức. Cậu đành bỏ cuộc, vùi mặt vào gối.

Không lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng động, như có thứ gì đó nổ tung.

Lâm Sơ mơ màng nghe một lúc, cảm thấy có điều chẳng lành, cậu đứng dậy mở cửa nhìn ra ngoài.

Âm thanh phát ra từ phía Ân Trường Du. Cậu định chạy đi xem, nhưng vừa đi vài bước thì tiểu yêu đưa cậu về vội vàng chạy tới chặn lại.

"Điện hạ có lệnh, không cho ngài ra ngoài." Tiểu yêu tỏ vẻ hoảng loạn, nhưng vẫn kiên quyết ngăn cản Lâm Sơ.

Trong lòng Lâm Sơ dâng lên dự cảm xấu, nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Tiểu yêu ấp úng không đáp, Lâm Sơ mất kiên nhẫn, đẩy nàng ra định chạy qua, nhưng pháp lực tiểu yêu cao hơn cậu, nhẹ nhàng cản cậu lại.

"Ngài thật sự không thể qua đó," tiểu yêu van xin, lỡ miệng nói hớ, "Rất nguy hiểm, điện hạ ngài ấy..."

Lâm Sơ càng sốt ruột: "Điện hạ làm sao?"

Tiểu yêu chặn trước mặt không cho cậu đi, cậu đành hạ giọng khẩn cầu: "Ngươi cho ta qua xem một chút thôi, chỉ một chút thôi."

Lâm Sơ xoa xoa chóp mũi: "Nếu điện hạ gặp nguy hiểm, sao ta có thể ngồi yên ở đây?"

Dáng vẻ cậu quá đáng thương, tiểu yêu do dự hồi lâu, cắn răng đáp: "Được."

Lâm Sơ vội chạy theo nàng, từ xa đã thấy hai bóng người đang đánh nhau trên không trung, rõ ràng là Ân Trường Du và Thanh Diên.

Linh khí hai người quá mạnh, tiểu yêu điện Khuyết Âm không ai có thể tiến lại gần, chỉ biết lo lắng đứng nhìn từ phía dưới.

Có tiểu yêu bàn tán: "Tên yêu tộc kia lai lịch thế nào mà dám tới đây khiêu khích, thật không coi Phù Tang chúng ta ra gì!"

"Đó là Long Vương hải cung Đông Ly, kẻ có rất nhiều con c** **," một tiểu yêu khác giải thích, "Nghe nói công chúa Giao Nhân tộc trước kia cũng là con gái hắn."

Tiểu yêu nọ bừng tỉnh: "Trách không được, ta thấy cả hai tên này đều đáng ghét như nhau."

Lâm Sơ muốn tiến lại gần hơn, tiểu yêu vẫn chặn chặt không cho cậu nhích thêm nửa bước, cậu đành phải đứng chờ tại chỗ.

Bóng dáng hai người ở phía xa hiện lên rất mơ hồ, cậu chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt ra Ân Trường Du.

Ân Trường Du chiếm ưu thế, trường kiếm khiến Thanh Diên liên tục lùi lại, vẻ mặt vô cùng chật vật.

Hắn đã xem thường thực lực của Ân Trường Du, không ngờ đối phương dù không còn truyền thừa vẫn mạnh mẽ đến thế. Ánh mắt Thanh Diên trở nên âm độc, toàn thân lóe lên thanh quang, hiện nguyên hình.

Trước mắt Lâm Sơ chớp nhoáng, một con Thanh Long xuất hiện trên không trung, đuôi rồng vung mạnh làm đổ sập một mảng điện đỉnh.

Dưới sự áp đảo của Thanh Long, Ân Trường Du trông có vẻ nhỏ bé. Đúng lúc Lâm Sơ đang lo lắng, chỉ thấy gió bụi mịt mù, sau lưng Ân Trường Du từ từ mọc ra đôi cánh đen.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy nguyên hình của Ân Trường Du. Cậu nhìn không chớp mắt, trong khi tiểu yêu bên cạnh vội kéo cậu lùi lại.

Lâm Sơ chưa hiểu chuyện gì, nhìn lại lần nữa thì bóng dáng Ân Trường Du đã biến mất, thay vào đó là một con yêu thú hình hổ khổng lồ với đôi cánh đen sì.

Cậu cảm thấy sống lưng lạnh toát từ tận sâu trong hồn phách, cứ ngẩn ngơ nhìn lên không trung.

Xung quanh, các tiểu yêu cũng lùi lại, vẻ mặt đầy kính sợ và sợ hãi. Dù Lâm Sơ hiểu biết ít về yêu tộc, nhưng cậu từng thấy qua tranh vẽ loại yêu thú này.

Hung thú thượng cổ, Cùng Kỳ.

Thanh Diên cũng là lần đầu biết nguyên hình của Ân Trường Du, gầm thét lao tới.

Cả hai giao chiến càng lúc càng cao, tầm nhìn của Lâm Sơ bị mái hiên che khuất. Cậu muốn ra sân nhưng lại bị chặn lại, sốt ruột đến phát khóc, móng tay cắm sâu vào cột đá hành lang.

Chẳng bao lâu sau, tiếng động lớn truyền đến từ không trung, Thanh Long bị đập mạnh xuống đất, tung bụi mù mịt.

Khi Lâm Sơ nhìn rõ, Thanh Diên đã trở lại hình người, nằm liệt dưới đất, gắng gượng yếu thế: "Ta là Long Vương Đông Ly, nếu ngươi giết ta..."

"Giết ngươi thì sao," Ân Trường Du hơi thở dồn dập, gắng gượng duy trì, "Ngươi không nên đem tâm tư đặt lên người A Sơ."

Thanh Diên đã biết rõ nơi họ định đến, nếu không giải quyết thì hậu họa khôn lường. Còn về Đông Ly, Long Vương vừa chết, ắt có kẻ khác tranh giành vị trí.

"A Sơ?" Thanh Diên cứ ngỡ hắn nói đến phàm nhân đã chết, cười lạnh: "Một kẻ chết rồi, ta có thể có tâm tư gì..."

Ân Trường Du tàn nhẫn đáp: "Em ấy chưa chết."

Nói rồi, hắn xé toạc vảy hộ tâm của Thanh Diên, đâm thẳng một kiếm xuyên tim đối phương.

Thanh Diên chết, Ân Trường Du cũng khuỵu xuống, vết máu chảy dài từ đầu ngón tay.

Có người hớt hải chạy tới. Ân Trường Du liếc mắt nhìn, thấy Lâm Sơ với vẻ mặt hoảng sợ đang chạy về phía mình.

Ân Trường Du chau mày, hắn nhớ lại cảnh mình vừa hóa nguyên hình, nếu Lâm Sơ thấy bộ dạng xấu xí này...

Trước kia mỗi khi hắn hiện nguyên hình, người xung quanh đều sợ hãi tránh xa, dần dà hắn chẳng bao giờ lộ hình hài trước người lạ.

Hôm nay tình thế bắt buộc, hắn đã dặn người trông chừng Lâm Sơ thật kỹ để tránh làm cậu bị thương, không ngờ cậu vẫn tới đây, không biết đã thấy bao nhiêu phần.

Nhìn Lâm Sơ mỗi lúc một gần, Ân Trường Du thấy hối hận vô cùng, thậm chí không muốn ngẩng đầu nhìn cậu.

Nhưng đột nhiên, một hơi thở ấm áp, sạch sẽ bao bọc lấy hắn.

Lâm Sơ quỳ xuống đất, chẳng hề sợ hãi vệt máu trên người hắn, ôm lấy hắn, giọng lạc đi vì nức nở: "Ngươi không sao chứ? Vừa rồi làm ta sợ chết khiếp..."

Ân Trường Du lúng túng, ngẩn người hồi lâu.

Hắn muốn ngăn cậu tránh vết máu, nhưng Lâm Sơ ôm chặt không buông.

Hắn chần chờ một lát rồi dùng bàn tay dính máu ôm lấy cậu, trấn an: "Không sao đâu."

truyenfull,truyenfull vn