Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 41

Các tiểu yêu xung quanh dần tiến lại gần, Lâm Sơ buông Ân Trường Du ra, đỡ hắn đứng dậy trước ánh mắt của mọi người.

Mấy tiểu yêu đi tới xử lý nhanh chóng thi thể của Thanh Diên, những người khác thì giúp dọn dẹp vết máu và sắp xếp lại những món đồ bị đổ vỡ trong điện.

Phần lớn bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy nguyên hình của Ân Trường Du nên không dám lại gần hắn.

Lâm Sơ tự mình đỡ hắn trở về tẩm cung, cởi bỏ bộ y phục dính đầy máu, đôi mắt đỏ hoe: "Sao ngươi lại đột nhiên đánh nhau với con Thanh Long đó?"

Nghĩ lại cảnh tượng lúc nãy, cậu vẫn còn thấy sợ. Đầu ngón tay Lâm Sơ run rẩy chạm vào lồng ngực Ân Trường Du, nơi bị móng vuốt của Thanh Long xé một vết thương sâu hoắm.

Ân Trường Du lấy đan dược nuốt xuống, vận linh thuật để vết thương khép lại, rồi đưa tay lau vết máu vô tình dính trên mặt Lâm Sơ.

Nhưng tay hắn cũng dính máu nên càng lau càng lem luốc, quần áo Lâm Sơ cũng dính đầy, trông chẳng khác nào máu của chính cậu.

Ân Trường Du chợt nhớ ra điều gì đó, bất chấp vết thương, hắn ôm chặt lấy Lâm Sơ, miệng lẩm bẩm: "A Sơ... ta sẽ bảo vệ em thật tốt."

Lâm Sơ không dám động đậy, sợ làm đau hắn, cứ ngoan ngoãn để hắn ôm như thế hồi lâu.

May thay, vết thương trên người hắn đã bắt đầu khép lại và không còn chảy máu nữa.

Hai người dính đầy máu me, Ân Trường Du ôm Lâm Sơ, hôn lên vành tai cậu: "Chúng ta đi tắm."

Hắn hiện tại đang bị thương, Lâm Sơ đương nhiên đáp ứng mọi yêu cầu, cùng hắn tới phòng tắm ở gian kế bên, cởi áo xuống nước.

Nước trong bồn luôn giữ độ ấm ổn định và được thay mới liên tục. Lâm Sơ tắm rửa cho Ân Trường Du, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Mọi cảm xúc đều hiện rõ trên gương mặt cậu, vẻ đau lòng khó giấu, Ân Trường Du trấn an: "Chỉ là vết thương ngoài da thôi."

Nghe hắn nói vậy, Lâm Sơ vừa giận vừa xót, mím chặt môi: "Vừa nãy thật sự quá nguy hiểm, ngươi... ngươi đừng làm Yêu Vương nữa được không?"

Nếu không phải Yêu Vương, có lẽ đã chẳng xảy ra chuyện này.

Giờ đây cậu chỉ muốn cùng Ân Trường Du bình yên trở về Thanh Khâu.

Ân Trường Du ôm Lâm Sơ vào lòng, nhẹ nhàng v**t v*: "Ừ, không làm nữa."

Chỉ là hắn có chút áy náy với yêu tộc ở điện Khuyết Âm, sắp đi rồi mà còn để lại một mớ hỗn độn.

Hai người không ở trong bồn tắm lâu, Lâm Sơ bị hơi nóng hun cho buồn ngủ, sau khi ra ngoài liền thiếp đi trong tẩm cung.

Đến lúc cậu tỉnh lại, vết thương trên người Ân Trường Du chỉ còn để lại những vết sẹo mờ, Lâm Sơ hoàn toàn trút được gánh nặng.

Hai ngày sau, mọi việc trong điện đã khôi phục như cũ. Những kẻ Thanh Diên mang tới, bao gồm cả cặp song sinh kia, đều bị giam giữ để chờ Ân Trường Du xử lý.

Hắn chẳng còn tâm trí, chỉ giao cho người khác trông coi và ra lệnh không được giữ cặp song sinh lại.

Về nguyên hình của mình, hắn nghiêm lệnh cấm nhắc tới trước mặt người ngoài để tránh rắc rối không đáng có.

Dù các tiểu yêu có phần sợ hãi, nhưng sau khi bình tâm lại, sự kính sợ trong lòng họ dành cho hắn càng lớn hơn.

Ân Trường Du quản lý Phù Tang nhiều năm như vậy, dù có khoảng thời gian vắng mặt, yêu tộc trong điện vẫn vô cùng trung thành.

Mọi công việc đã được sắp xếp ổn thỏa, Ân Trường Du tìm thời điểm thích hợp để giải trừ khế ước với Đan Kỷ.

Kể từ lần trước rời đi, Đan Kỷ không còn tỏ ra phấn khích khi gặp họ, đôi mắt đậu nhỏ xíu nhìn họ đầy lạnh nhạt.

Ân Trường Du nói rõ mục đích: "Chúng ta sắp đi, khế ước bắt buộc phải giải trừ."

Đan Kỷ không thèm để ý, cứ như không nghe thấy gì, tự mình rỉa lông cánh.

Ân Trường Du bất lực, chỉ biết vòng tay đứng nhìn. Lâm Sơ thở dài, đưa tay về phía Đan Kỷ.

Nó liếc nhìn, vẫn tỏ vẻ phụng phịu rúc đầu vào cánh, lí nhí gì đó không rõ. Thấy Lâm Sơ ngơ ngác không hiểu, Đan Kỷ lại kêu lên những tiếng chói tai.

Lâm Sơ đành cầu cứu Ân Trường Du.

Ân Trường Du giải thích: "Nó bảo em đừng quên nó."

Lâm Sơ lúc này mới vỡ lẽ, v**t v* lông đuôi của Đan Kỷ, nhất thời không biết nói gì.

Cậu thực sự rất quyến luyến, lại còn lo lắng sau khi mình đi sẽ không có ai cho Đan Kỷ ăn.

"Sao có thể quên ngươi được? Ta còn đợi ngươi tới Thanh Khâu tìm ta đây này."

Lâm Sơ vừa nói vừa lấy một viên luyện thạch đút cho nó, "Sau này phải ăn uống tử tế, biết chưa?"

Đan Kỷ không ngờ sắp chia tay còn bị ép ăn luyện thạch, tức đến trợn tròn mắt, quay lưng lại với Lâm Sơ.

Cậu xoay hướng nào nó cũng quay đi hướng đó, rõ ràng là đang giận dỗi. Cậu lúng túng nhìn sang Ân Trường Du.

"Để đó đi," Ân Trường Du tiến tới nhận lấy viên luyện thạch đặt sang một bên, "Đan Kỷ, lại đây."

Đan Kỷ nhìn hắn một lúc, dù miễn cưỡng nhưng vẫn bước tới. Khế ước giữa họ khác với chủ sủng thông thường, quá trình giải trừ cần sự đồng ý của cả hai bên.

Sau một luồng hồng quang nhàn nhạt, cả người và chim đều cảm nhận được sợi dây liên kết tâm thần đã biến mất.

Đan Kỷ kêu vài tiếng, Ân Trường Du không còn hiểu nó nói gì nữa, đành vỗ đầu nó: "Tu luyện cho tốt."

Yêu tộc trong điện Khuyết Âm sẽ bảo vệ Đan Kỷ cho đến khi nó hóa hình thành công, hơn nữa rừng Ngô Đồng cũng được Ân Trường Du thiết lập trận pháp, nó ở đây rất an toàn.

Đan Kỷ lên tiếng, tiễn họ rời khỏi rừng Ngô Đồng, ngồi chễm chệ trên ngọn cây nhìn theo cho đến khi bóng dáng họ khuất dạng.

Khế ước đã xong, hai người chuẩn bị rời đi. Chẳng ai có gì để mang theo.

Đêm hôm đó, họ lặng lẽ rời khỏi Phù Tang. Trong điện chẳng ai hay biết họ đi khi nào.

Để thuận tiện di chuyển, Lâm Sơ hóa thành nguyên hình cuộn tròn trong vạt áo của Ân Trường Du. Hắn khoác thêm chiếc áo choàng để che kín thân hình cậu rồi hướng về phía Thanh Khâu.

Họ không dùng bất cứ pháp khí phi hành nào, chỉ dựa vào việc Ân Trường Du bay thấp trên không trung, cố gắng tránh xa những nơi có yêu tộc.

Giữa đường, Lâm Sơ sợ Ân Trường Du quá mệt nên muốn dừng chân tại một thị trấn nhỏ.

"Vết thương của ngươi vẫn chưa lành hẳn, hay là tìm chỗ nghỉ ngơi đi."

Lâm Sơ thò đầu ra khỏi áo choàng, dùng móng vuốt móc vào cổ áo hắn, dụi dụi vào cổ hắn, "Đằng nào cũng không vội, hãy ngủ một giấc thật ngon."

Đi đến đây coi như đã được một nửa chặng đường, Ân Trường Du chưa hề chợp mắt, còn Lâm Sơ mấy ngày nay cũng chẳng ngủ ngon.

Thấy phía trước có thị trấn, Ân Trường Du gật đầu đồng ý, dùng pháp thuật che giấu khuôn mặt rồi vào thành.

Nơi đây phần lớn là người phàm, hắn tìm đại một quán trọ rồi thuê phòng. Chưởng quầy tự mình dẫn hắn lên lầu.

Thị trấn này nằm giữa vùng của yêu tộc và nhân tộc nên chuyện yêu quái lui tới là thường tình, chưởng quầy đã quá quen thuộc, thấy Ân Trường Du ăn mặc kín mít, không nhìn rõ mặt cũng chẳng hỏi han thêm.

"Khách nhân còn cần gì cứ bảo nhé."

Ân Trường Du bước đến mép giường, kiểm tra nệm chăn: "Trải thêm một lớp bông nữa."

Chưởng quầy vâng dạ, nhanh nhẹn trải thêm lớp bông rồi rời phòng, không quên đóng cửa giúp họ.

Lâm Sơ chui ra từ lòng ngực Ân Trường Du, nhảy lên giường lăn lộn. Cậu rất nhớ cảm giác nằm trên giường, mấy ngày nay cứ cuộn tròn trong lòng ngực hắn vừa chật chội vừa bí bách, muốn đề nghị ra ngoài nhưng Ân Trường Du không cho.

"Ngươi lên không?" Lâm Sơ hóa thành hình người, đôi tai hồ ly trên đỉnh đầu khẽ giật giật, "Ta có thể ngủ cùng ngươi."

Rõ ràng là cậu muốn ngủ, lại nói như thể đang ban ơn cho Ân Trường Du, cái đuôi đằng sau vẫy qua vẫy lại, đưa ra lời mời gọi không lời.

Ân Trường Du cởi áo choàng, bước tới, nụ hôn nồng cháy lập tức ập đến.

Lâm Sơ cảm thấy có gì đó không ổn, đến khi định thần lại thì đai lưng đã bị nới lỏng. Ân Trường Du đưa tay xuống dưới thăm dò: "Khỏe chưa?"

"Vết thương của ngươi..." Lâm Sơ định giãy giụa một chút nhưng bị Ân Trường Du nhẹ nhàng giữ lại, ấn chặt vào lòng ngực.

Bàn tay Ân Trường Du không dừng lại, nhẹ giọng dỗ dành: "Chỉ một lần thôi."

Nghe hắn nói vậy, Lâm Sơ cũng có chút h*m m**n, đành nửa đẩy nửa ôm đồng ý.

Đến tận trưa hôm sau cậu mới lờ mờ tỉnh dậy, nhìn Ân Trường Du trước mặt mà giận đến mức muốn đá hắn xuống giường.

Nhưng vừa nhấc chân, cậu đã nhăn mặt thu lại. Ân Trường Du đỡ cậu ngồi dậy, bưng cốc nước tới, cẩn thận đút cho cậu rồi đưa tay xoa thắt lưng cho cậu.

"Có muốn ăn gì không, ta đi lấy?" Sau khi dỗ dành một hồi lâu, thần sắc Lâm Sơ mới dịu đi, cậu rúc vào lòng hắn không muốn ra.

Qua một lúc lâu, Lâm Sơ mới chậm rãi lên tiếng: "Không đói, không muốn ăn."

Ân Trường Du ôm cậu nằm xuống, thì thầm điều gì đó bên tai.

Mặt Lâm Sơ lập tức đỏ bừng, cậu xấu hổ lườm hắn một cái.

truyenfull,truyenfull vn