Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 39

Lần thứ hai Lâm Sơ nhìn thấy Ân Trường Du là vào một đêm khuya không ngủ, khi cậu đang bị gió lạnh thổi đến run cầm cập.

Hắn trông vừa bí ẩn lại vừa nguy hiểm, Lâm Sơ khoác chiếc áo choàng của hắn, xung quanh người được bao bọc bởi hơi thở của một người khác.

Lâm Sơ đột nhiên không còn sợ hãi nữa, ngẩng mặt tò mò nhìn hắn.

Ân Trường Du cử động môi, hơi lùi lại một bước, thấp giọng nói: "Cẩn thận kẻo cảm lạnh."

Hắn đột ngột xuất hiện ở phủ đệ của người khác, không giải thích lấy một lời, câu đầu tiên thốt ra lại là quan tâm đến sức khỏe của Lâm Sơ.

Dù trên mặt hắn không có biểu cảm gì rõ rệt, nhưng Lâm Sơ vẫn mơ hồ cảm nhận được một chút khẩn trương từ đó, khiến cậu không nhịn được mà mỉm cười.

Ân Trường Du thấy cậu chẳng hề sợ hãi, lại còn cong mắt cười với mình, thần sắc cũng nhu hòa lại, khẽ nhếch môi.

Một lát sau, hắn chần chừ tiến lên, giơ tay về phía Lâm Sơ. Ngón tay thon dài của hắn ngày một gần gò má cậu, Lâm Sơ chợt tim đập loạn nhịp, cứng đờ tại chỗ không dám động, theo bản năng nhắm mắt lại.

Cảm giác mong chờ không hề xảy ra, đầu ngón tay hắn vòng ra sau gáy, kéo chiếc mũ áo choàng lên cho cậu.

Ân Trường Du lùi lại khoảng cách như cũ, Lâm Sơ mở mắt ra, vành tai đỏ ửng, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Cậu đứng hồi lâu cảm thấy hơi mệt, lại ngồi xuống bên hành lang, chân tay vốn lạnh buốt cũng dần ấm áp trở lại.

Ân Trường Du đi vài bước, cũng ngồi xuống một bên, nhìn chiếc cằm nhỏ nhắn của Lâm Sơ: "Vì sao đêm khuya lại ở đây?"

Lâm Sơ nghiêng đầu hỏi ngược lại: "Câu này lẽ ra phải là ta hỏi ngươi chứ?"

Ân Trường Du im lặng. Lâm Sơ hồi tưởng lại cảnh tượng nhìn thấy bên dòng suối nhỏ, tò mò hỏi: "Ngươi là yêu quái sao?"

Về yêu quái, trước đây cậu chỉ mới nghe kể chứ chưa từng tận mắt thấy, có lẽ cũng vì cậu ít khi ra ngoài nên không có dịp gặp gỡ.

Tâm trạng Lâm Sơ lại chùng xuống, cậu cúi đầu mân mê ngón tay, Ân Trường Du đáp: "Phải."

"Làm yêu quái cảm giác thế nào?" Gương mặt Lâm Sơ ẩn trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm, giọng điệu ỉu xìu: "Chắc là thích lắm nhỉ, đi đâu cũng được, ăn gì cũng xong."

Ân Trường Du nhất thời không biết đáp lời thế nào, không khí trở nên im lặng.

Lâm Sơ càng nghĩ càng buồn, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt. Năm nay sắp tròn mười bảy, vậy mà vẫn còn như đứa trẻ ngóng trông được đi chơi, cậu cảm thấy xấu hổ nhưng không ngăn được suy nghĩ của mình.

Đêm nay cậu cố ý ra ngoài hóng gió chính là tính toán dứt khoát làm một trận ốm cho xong chuyện, đỡ phải ngày ngày cứ nghĩ chuyện ra khỏi cửa.

Lâm Sơ giơ tay lau nước mắt, Ân Trường Du mới phát hiện cậu đang khóc, cau mày đứng bất động.

Trong nhận thức của hắn, phàm nhân vốn yếu đuối nhỏ bé, cảm xúc lại hay thay đổi; hắn biết Lâm Sơ không vui nhưng chẳng biết làm sao để dỗ dành.

Một lát sau, Ân Trường Du đột nhiên lấy từ túi trữ đồ ra một nụ hoa đặt trước mắt Lâm Sơ.

Bông hoa này toàn thân trong veo, đầu cánh hoa điểm xuyết sắc hồng, tựa như được chạm khắc từ băng. Lâm Sơ ngẩng đầu quan sát vài lần rồi vươn tay nhận lấy.

Da thịt hai người chạm nhẹ rồi rời ra ngay, Ân Trường Du thu tay về, vô thức xoa xoa đầu ngón tay.

Lâm Sơ mân mê cuống hoa, nụ hoa vốn khép chặt giờ lại từ từ nở rộ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt trong đêm khuya tĩnh mịch.

Hoa này nhìn là biết vật quý, Lâm Sơ nhỏ giọng cảm thán, hào hứng dùng tay v**t v* cánh hoa, quay đầu lại, đôi mắt lấp lánh: "Đây là hoa gì vậy?"

Lông mi cậu vẫn còn vương nước mắt, giọng nói mang theo chút giọng mũi.

Ân Trường Du lặng lẽ thu lại linh khí, đáp: "Hồng Sương."

Đây là bông hoa hắn mang về từ núi Tuyết Tây Tương, vốn định nhân giống một vườn trong điện Khuyết Âm, nhưng vì hoa này khá quý hiếm, hắn chỉ mang theo được một đóa.

Hơn nữa, sau khi bị hắn dùng linh khí thúc nở như thế này thì không thể đem trồng được nữa.

Lâm Sơ thích không nỡ rời tay, cầm ngắm nghía rất lâu mới lưu luyến trả lại cho Ân Trường Du.

Ân Trường Du hơi ngẩn người, không đưa tay nhận: "Tặng cho ngươi đó."

Lâm Sơ mở to hai mắt, vui vẻ nói: "Thật không?"

"Hoa này chắc là quý lắm," Lâm Sơ lại cảm thấy không dám nhận, cậu và yêu quái này chẳng hề quen biết, "Tại sao ngươi lại tặng cho ta?"

Lúc này, từ xa bỗng truyền đến tiếng bước chân đang vòng qua cuối hành lang, chắc là người hầu trong phủ đi tuần đêm.

Lâm Sơ hoảng hốt, từ trước đến nay cậu chưa bao giờ đi đêm một mình, giờ lại còn ở cùng một yêu quái lai lịch bất minh.

Cậu vội đứng dậy nhìn về phía Ân Trường Du, muốn đối phương trốn đi trước, ai ngờ lại rơi vào một vòng ôm ấm áp. Sau một trận gió nhẹ thổi qua, họ đã lặng lẽ vào trong phòng.

Người hầu bên ngoài chẳng hề hay biết gì, cứ thế đi qua trước cửa, đám sai vặt trong phòng vẫn đang ngủ say.

Lâm Sơ tim đập dồn dập, gắt gao nắm chặt đóa hoa Hồng Sương, ngẩng đầu nhìn người trước mắt.

Ân Trường Du buông Lâm Sơ ra, lùi lại một bước, đưa tay định chạm vào mặt cậu nhưng lại chần chừ thu về giữa chừng.

Hắn dịu dàng nói: "Đừng buồn nữa."

Trước mắt Lâm Sơ chớp nhoáng, bóng dáng Ân Trường Du đã biến mất.

Đêm nay cứ ngỡ như một giấc mộng, chỉ có chiếc áo choàng trên người và đóa hoa Hồng Sương trong tay chứng minh đó là sự thật.

Mọi nơi yên tĩnh trở lại, Lâm Sơ đứng ngơ ngác một lúc rồi nhẹ chân bước vào trong buồng.

Cậu cởi áo choàng, giấu dưới đáy rương không ở gầm giường. Vì không có bình để cắm đóa Hồng Sương, cậu cẩn thận dùng giấy Tuyên Thành gói cuống hoa lại, đặt bên gối.

Thế nhưng đóa Hồng Sương cần linh khí nuôi dưỡng, đến tối ngày hôm sau đã héo rũ, chạm nhẹ vào đã hóa thành những vụn sa.

Còn Ân Trường Du thì một thời gian rất dài sau đó không xuất hiện lại nữa.

Chiếc áo choàng kia, Lâm Sơ vẫn luôn giữ kỹ, thầm nghĩ có lẽ một ngày nào đó sẽ còn cơ hội trả lại cho hắn.

 

truyenfull,truyenfull vn