Cặp song sinh kia vừa mới đến thiên điện không lâu đã bị đuổi về, đợi tiểu yêu phụ trách dẫn đường rời đi, Thanh Diên thu lại vẻ mặt trên mặt, lạnh nhạt hỏi: "Sao lại thế này?"
Hai người quỳ rạp trên đất, sợ hãi nói: "Chúng con cũng không biết, dọc đường có hỏi vị Yêu tộc kia, nhưng nàng không nói cho chúng con biết vì sao."
"Ân Trường Du chưa từng đi qua chỗ các ngươi?"
"Chưa từng," thiếu niên do dự một chút, hơi ngẩng đầu, "Nhưng khi đi, chúng con có gặp một vị Yêu tộc khác, tựa hồ thân phận không tầm thường."
Thanh Diên uống một ngụm trà đã hơi nguội, nghe cậu ta miêu tả, nhớ tới vị hồ tộc nhìn thấy ngoài điện.
"Thôi..." Hắn khép hờ mắt, giơ tay chống trán, "Đi tra xem gần đây Thanh Khâu và Phù Tang có qua lại gì không, cả vị hồ tộc kia nữa, hỏi thăm cho kỹ vào."
Hai người đồng ý, đứng dậy rời phòng.
-
Lâm Sơ vốn tưởng rằng khách quý từ hải cung đến thì việc về Thanh Khâu sẽ tạm hoãn, nhưng Ân Trường Du vẫn không dừng việc sắp xếp trong điện, còn bảo với Lâm Sơ là mấy ngày nữa sẽ khởi hành.
"Vậy còn Long Vương đó thì sao?" Lâm Sơ lén hỏi tiểu yêu.
Ngày đó cặp song sinh quả thực đã bị đuổi về, không biết Thanh Diên phản ứng ra sao.
Cậu mơ hồ đoán được một chút mục đích của Thanh Diên, kiếp trước phụ thân cậu cũng thỉnh thoảng nhận được mỹ nhân cơ thiếp người ta tặng, có khi giữ lại vài người, còn lại thì đuổi đi.
Lâm Sơ ngây thơ về mấy chuyện này, nhưng nếu có thể về sớm chút cũng tốt.
"Đừng lo lắng," Ân Trường Du trấn an, "Ông ta ở đây không lâu đâu."
Ngay cả khi Thanh Diên không đi, hắn cũng sẽ âm thầm đưa Lâm Sơ về Thanh Khâu.
Hắn đã bỏ lại mọi thứ của Yêu tộc lâu như vậy, nói ra thì cũng chẳng còn trách nhiệm gì, giờ hắn cũng không có ý định làm Yêu Vương nữa.
Mấy ngày nay không chỉ lo liệu việc rời đi, hắn còn chuẩn bị từ nhiệm.
Phong cảnh Thanh Khâu tươi đẹp, lại không lạnh lẽo như Phù Tang, đổi chỗ ở cũng tốt.
Ân Trường Du nhẹ nhàng vén lọn tóc trên trán Lâm Sơ, khẽ hỏi: "A Sơ, nếu sau này không về Phù Tang nữa, em..."
"Không về nữa?" Lâm Sơ thắc mắc, "Vậy còn Kỷ Kỷ thì sao?"
Ân Trường Du im lặng một lát rồi nói: "Ta sẽ giải trừ khế ước với Đan Kỷ, nó cũng có thể chọn tự tu luyện để hóa hình."
Quyết định của hắn làm Lâm Sơ hơi ngơ ngác, cậu gật đầu: "Ta nghe ngươi hết."
Ân Trường Du nhếch môi cười nhạt, cọ cằm vào Lâm Sơ, đột nhiên thần sắc nghiêm túc nói: "Vậy sau này ta cưới em, không thể để em làm Yêu Vương phu nhân được rồi."
Lâm Sơ nghẹn họng, lắp bắp: "Cưới... cưới ta?"
Ân Trường Du khựng lại, thu liễm thần sắc, rũ mắt nói: "Sao thế, em không muốn à?"
"Không... không phải..."
Cứ mỗi một chữ "không" thốt ra, sắc mặt Ân Trường Du lại trầm xuống một chút.
Cuối cùng, vành tai Lâm Sơ đỏ ửng, ánh mắt vừa chờ mong vừa thấp thỏm hỏi: "Vậy ngươi định khi nào..."
Ân Trường Du cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt cậu, lòng nhẹ nhõm: "Không vội, về Thanh Khâu trước đã."
Hắn chưa từng hiểu chuyện cưới gả ở thế gian, trước khi gặp Lâm Sơ cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, nhất là giữa nam tử với nhau.
Lâm Sơ vốn lớn lên ở thế gian, hắn không chắc Lâm Sơ có bài xích việc gả cho mình hay không.
Vốn định gặp cha mẹ Lâm Sơ rồi mới đề cập, không ngờ lại không nhịn được mà nói ra. May mà Lâm Sơ không hề từ chối, trái lại còn có vẻ... rất vui mừng.
Như vậy, hắn càng mong chờ chuyến đi Thanh Khâu hơn.
Đã quyết định, Ân Trường Du liền tìm thời gian đi giải trừ khế ước với Đan Kỷ.
Năm đó Đan Kỷ tự nguyện trở thành thú cưỡi, sau khi biết nó không thể hóa hình, hắn từng đề cập giải trừ khế ước một lần, kết quả Đan Kỷ giận dỗi hai ngày không thèm ngó ngàng tới hắn.
Đan Kỷ ngày thường tuy lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng cũng xem hắn là chủ nhân thực thụ.
Sau bao lâu lại biết Ân Trường Du muốn giải trừ khế ước, nó suýt thì tưởng mình nghe nhầm. Nó quay đầu nhìn sang Lâm Sơ bên cạnh, Lâm Sơ sờ sờ mào của nó, muốn nói lại thôi.
Ân Trường Du lặp lại: "Đừng tùy hứng, chẳng lẽ ngươi không muốn tu luyện hóa hình?"
Kết hợp với việc lần trước không cho nó theo tới Thanh Khâu, Đan Kỷ hiểu ra, hai người này muốn vứt bỏ mình hoàn toàn!
Nghĩ tới thân phận Thần Phượng một đời, cần mẫn cống hiến cho Phù Tang bao năm nay, vậy mà nói vứt là vứt...
Chưa kịp để nó đau buồn xong, Ân Trường Du tiếp lời: "Nếu sau này ngươi hóa hình, biết đâu còn có tư cách cạnh tranh ngôi vị Yêu Vương."
Đan Kỷ kinh hãi lùi lại, không nhịn được phát ra vài tiếng kêu bén nhọn.
Ân Trường Du thần sắc bất biến: "Chính là những gì ngươi vừa nghe đó."
Sau khi kinh ngạc, mờ mịt và không biết làm sao, Đan Kỷ lặng đi, quay đầu nhìn dòng suối nhỏ ngẩn ngơ.
Lâm Sơ ghé lại gần, nói nhỏ: "Chờ sau này ngươi hóa hình rồi, có thể tới Thanh Khâu tìm chúng ta mà."
Làm người có nhiều tiện lợi, lại dễ che giấu tai mắt hơn. Trước khi nó hóa hình, Ân Trường Du chắc chắn sẽ không đồng ý cho nó đi Thanh Khâu.
Đan Kỷ kéo dài âm điệu, hừ hừ trong cổ họng như chú thú cưng bị chủ vứt bỏ.
Lâm Sơ thở dài, v**t v* lông cánh của nó. Cậu tuy đau lòng, nhưng giải trừ khế ước chỉ có lợi cho Đan Kỷ.
Nó giữ hình thái thú, tuy có thể vô tư lự, mỗi ngày chỉ nghĩ xem làm sao trốn giờ ăn, nhưng đó không phải là kế dài lâu.
"Đi thôi, cứ để nó suy nghĩ thêm." Ân Trường Du chưa bao giờ chiều theo thói quen của nó, kéo Lâm Sơ rời khỏi rừng ngô đồng.
Vả lại, chuyện hắn và Lâm Sơ về Thanh Khâu là chuyện của đôi lứa, hà cớ gì phải thêm một con chim vào cho vướng víu.
-
Việc Ân Trường Du từ nhiệm, trong điện Khuyết Âm ngoại trừ vài Yêu tộc lớn tuổi biết được, những kẻ khác chẳng hề hay biết gì.
Thu Linh cũng là một trong số đó. Sau khi tận tai nghe Ân Trường Du nói ra việc này, nội tâm nàng vô cùng phức tạp.
Nàng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể đoán là vì Lâm Sơ.
Ban đầu khi Lâm Sơ ở bên cạnh Ân Trường Du, nàng rất lo lắng, nhưng hiện tại xem ra, sự lo lắng đó đều là dư thừa.
Trong lúc Ân Trường Du đi xử lý việc truyền thừa Yêu Vương, Thu Linh chủ động tới tẩm cung hầu hạ, muốn gặp Lâm Sơ một mặt.
Lâm Sơ thấy nàng thì rất bất ngờ, kinh hỉ nói: "Là ngươi!"
Trong điện Khuyết Âm cậu không quen mấy tiểu yêu, Thu Linh xem như là người tiếp xúc nhiều nhất. Lần trước cậu lén đi ra cũng là nhờ Thu Linh giúp đỡ.
Thu Linh cười bưng khay điểm tâm đặt lên bàn: "Hôm nay rảnh rỗi nên đến thăm ngươi."
"Ngồi đi, điện hạ không ở đây, chẳng có ai nói chuyện với ta cả." Lâm Sơ đẩy đĩa điểm tâm ra giữa rồi rót cho Thu Linh chén trà.
Thu Linh không ngăn kịp, vội vã đưa tay đón, đùa: "Nếu điện hạ biết ngươi tự mình rót trà cho ta, e là ta không thấy được mặt trời ngày mai mất."
Lâm Sơ ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: "Sẽ không đâu."
Thu Linh không trêu cậu nữa, nhấp một ngụm trà nghiêm túc hỏi: "Dạo này vẫn ổn chứ?"
Lâm Sơ cẩn thận hồi tưởng lại, tuy vẫn có chuyện không vui, nhưng nhìn chung vẫn hài lòng, cậu gật đầu: "Cũng tốt, còn ngươi?"
"Vẫn thế." Thu Linh do dự một chút rồi nói: "Chuyện lần trước ta nói với ngươi, đừng để tâm nhé."
Lâm Sơ ngẩn ra một lúc mới nhớ tới những lời Thu Linh từng nói với mình trong kho thiên điện.
"Coi như ta nói bậy bạ đi," Thu Linh lộ vẻ xấu hổ, "Đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn dùng suy nghĩ cũ kỹ để nhìn điện hạ."
Có lẽ điện hạ thật sự đã buông bỏ quá khứ, hiện tại cũng thật lòng yêu Lâm Sơ.
Lâm Sơ nghe vậy, nhất thời im lặng. Hồi lâu sau, cậu lấy hết can đảm hỏi: "Ngươi có tin vào chuyển thế luân hồi không?"
Đề tài này nhảy vọt nhanh quá, Thu Linh sững sờ: "Ta nghe nói người thế gian tin chuyện này, còn Yêu tộc... sao ngươi lại hỏi thế?"
Lâm Sơ hé miệng, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không có gì, chỉ là bỗng nhiên cảm thán thôi."
Thu Linh không đoán được cậu muốn nói gì, thử hỏi: "Điện hạ thường ngày khá nghiêm túc, nhưng tính tình vẫn khá tốt."
Gạt bỏ những hành động điên cuồng vì một người nào đó lúc trẻ đi, thì đối với Yêu tộc trong điện Khuyết Âm, ngài luôn đối xử rất tốt.
Tính tình tốt? Lâm Sơ thầm phản bác trong lòng, đôi khi vẫn hung dữ lắm, chỉ là cậu không sợ thôi.
Thấy cậu im lặng hồi lâu, Thu Linh tưởng Ân Trường Du thật sự nổi giận với cậu, nhíu mày: "Điện hạ sẽ không động tay động chân với ngươi đấy chứ?"
Thời gian gần đây, nàng chỉ nghe các tiểu yêu khác nhắc tới Lâm Sơ, đều nói cậu được cưng chiều đến mức không chân thực.
Thu Linh chưa từng hiểu chuyện yêu đương, chỉ từ một con chim nhạn thích chu du trong điện mua vài cuốn thoại bản, mà thoại bản toàn là yêu mà không được, trắc trở vô vàn.
So với những câu chuyện đó, Thu Linh tự thấy, trải nghiệm của Lâm Sơ còn giống thoại bản hơn.
Lâm Sơ nghe vậy thì ngơ ngác: "Hả? Không có, sao hắn lại động tay với ta..."
Chữ cuối cùng nghẹn lại trong họng, Lâm Sơ nhớ ra, Ân Trường Du thật sự từng động tay với cậu, ngay cách đây không lâu.
Thu Linh nhìn gò má cậu dần dần ửng hồng, mới nhận ra hình như mình lại nghĩ sai rồi.
Nàng nâng chén trà lên che giấu vẻ mặt ngượng ngùng, đổi chủ đề: "Sau khi các ngươi rời Phù Tang, định đi đâu?"
Thu Linh cũng biết chuyện này, Lâm Sơ ngạc nhiên một lúc rồi cười: "Chúng ta định đến một nơi ấm áp hơn."
Tưởng tượng đến cảnh trở về Thanh Khâu với Ân Trường Du, có lẽ hắn sẽ cưới mình, Lâm Sơ vừa vui vừa ngượng.
Thu Linh nói: "Ra ngoài nhiều cũng tốt, ta thấy ngươi hầu như chẳng ra khỏi điện Khuyết Âm... Khụ, thường ngày vẫn nên tiết chế một chút."
"Tiết chế?" Lâm Sơ ngơ ngác, "Tiết chế cái gì?"
Thần sắc cậu như thực sự không hiểu, Thu Linh hơi bối rối.
Thế Lâm Sơ ngày đêm ở tẩm cung thì đang làm gì?
Nàng không nhịn được hỏi: "Ngươi và điện hạ, không phải còn chưa cùng giường đó chứ?"
Lâm Sơ vừa định đáp là có, nhưng đột nhiên hiểu ra ý nàng.
Cậu và Ân Trường Du quả thực chưa từng có tiến triển thực chất, lại thêm trước kia vì lý do thể chất của cậu nên cũng là như vậy, Lâm Sơ thường ngày không để ý lắm.
Hôm nay nghe Thu Linh nhắc tới, chẳng lẽ như vậy là không bình thường sao?
Xem biểu cảm của cậu, Thu Linh đoán ra đáp án, chỉ cảm thấy mình lại làm chuyện ngu ngốc, hận không thể thời gian quay ngược để đừng hỏi câu này.
Giờ đã muộn, nàng đoán Ân Trường Du sắp về, đứng dậy từ biệt Lâm Sơ rồi rời khỏi tẩm cung.
Lâm Sơ thẫn thờ tiễn nàng, rồi cẩn thận nghĩ về việc này.
Thời gian này Ân Trường Du hơi bận, thậm chí không có thời gian ân ái tử tế với cậu. Trước đây Lâm Sơ không thấy có gì sai, nhưng giờ nghe Thu Linh nói, cậu bắt đầu để tâm.
Nhưng có lúc biểu hiện của Ân Trường Du đâu giống như không có cảm giác, vậy sao lại luôn không chạm vào cậu?
Lâm Sơ nghĩ tới nghĩ lui, quyết định dùng cách trực tiếp nhất để thử.
Khi Ân Trường Du về tẩm cung, trời đã tối hơn một chút.
Hắn bước vào phòng, Lâm Sơ đã nằm trên giường, chăn mỏng đắp kín mít trên người.
Hắn tiến lên ngồi bên mép giường, Lâm Sơ xoay người, chỉ lộ ra đôi mắt, lí nhí: "Ngươi về rồi."
Ân Trường Du cúi người kéo góc chăn ra, hôn lên đôi môi đỏ hồng của cậu: "Giờ đã ngủ rồi sao?"
Gò má Lâm Sơ ửng đỏ, chìa vài đầu ngón tay trắng nõn ra nắm lấy chăn, mời mọc: "Ân, ngươi lại đây với ta được không?"
Ân Trường Du đồng ý, cởi áo ngoài rồi nằm xuống, theo thói quen vén chăn chui vào.
Vừa chạm tay vào là làn da trơn láng mịn màng, Lâm Sơ rúc đầu vào lồng ngực hắn, trên người không mặc gì cả.
Ân Trường Du hô hấp cứng lại, cúi đầu nhìn xuống, hầu kết chuyển động liên hồi.