Thanh Diên rất giỏi ăn nói, gợi mở ra rất nhiều chủ đề, Ân Trường Du ngoài mặt tùy ý phụ họa nhưng thực tế đã có chút không kiên nhẫn.
Con gái hắn là Hòe Ngọc vừa bị đuổi khỏi Phù Tang, hắn lại chẳng hề nhắc tới, cũng không giống như đến hưng sư vấn tội, chỉ là có vẻ cố tình hoặc vô ý muốn thể hiện ý muốn giao hảo với điện Khuyết Âm.
Ngoài việc lấy lòng, hắn còn hỏi thăm dạo gần đây Ân Trường Du thường đi đâu.
Ân Trường Du không muốn nói nhiều, chỉ đáp qua loa cho xong chuyện.
Mãi đến khi chén trà cạn đáy, Thanh Diên mới cười nói: "Mải nói chuyện mà quên cả thời gian, mong rằng không làm trễ nải việc quan trọng của điện hạ."
"Không hề," Ân Trường Du thuận thế đứng dậy từ biệt, "Vậy không làm phiền bệ hạ nghỉ ngơi nữa, nếu có yêu cầu gì, cứ bảo tiểu yêu trong điện làm là được."
Thanh Diên cũng đứng dậy theo, vừa cười đáp lại vừa tiễn Ân Trường Du ra sảnh ngoài.
Vừa ra cửa, Ân Trường Du đã thấy Lâm Sơ đang ngồi trên ghế đá ở tiểu viện dưới hành lang. Hai người bước ra, Lâm Sơ liền ngẩng đầu nhìn về phía này.
Thanh Diên cũng thấy Lâm Sơ, hơi tò mò hỏi: "Vị này chính là..."
Lâm Sơ đứng dậy khỏi ghế đá, Ân Trường Du cau mày tiến lại gần, giữ chặt tay cậu: "Sao lại đến đây? Chẳng phải đã bảo em đợi ta ở tẩm cung sao?"
Hắn không giăng kết giới linh khí ở tẩm cung, chỉ dặn dò tiểu yêu phụ trách hầu hạ, không ngờ tiểu yêu không những để Lâm Sơ ra ngoài mà còn dẫn cậu tới đây.
Ân Trường Du liếc mắt về phía tiểu yêu đi theo sau, nàng ta sợ đến mức suýt thì quỳ xuống, nơm nớp lo sợ không dám ngẩng đầu.
Nếu không cho Lâm Sơ ra ngoài, chắc chắn Lâm Sơ sẽ không vui; đằng nào cũng đắc tội, tiểu yêu nghĩ nếu lấy lòng được Lâm Sơ, có lẽ điện hạ sẽ bớt giận.
Lâm Sơ rút tay về, lạnh nhạt nói: "Không muốn cho ta ra ngoài thì cứ nhốt ta tiếp đi."
Ân Trường Du nhận ra cảm xúc của cậu không ổn, nhưng lúc này không phải lúc dỗ dành, hắn tạm thời trấn an: "Nghe lời, chúng ta về trước đã."
Thanh Diên tiến lên phía trước, tinh tế đánh giá Lâm Sơ, lên tiếng: "Hóa ra là người bên cạnh điện hạ, trách không được điện hạ lại sủng ái đến vậy..."
Lâm Sơ cũng nhìn về phía ông ta, nhưng đột nhiên bị một bóng người chắn mất tầm mắt.
Ân Trường Du lạnh lùng nói: "Giờ cũng đã muộn, chúng ta đi trước một bước."
Giữa lúc trời nắng chang chang thế này mà bảo muộn, Lâm Sơ im lặng một lúc, còn chưa kịp lên tiếng đã bị Ân Trường Du đưa đi.
Thanh Diên nhìn theo bóng lưng hai người, vẻ mặt đầy suy tư.
Ân Trường Du đi rất nhanh, Lâm Sơ chưa kịp nhìn rõ đường đi đã bị mang về tẩm cung. Ân Trường Du đè cậu vào ván cửa, sắc mặt trông có vẻ u tối.
"Lại bắt đầu không ngoan rồi," Ân Trường Du nắm cằm bắt cậu ngẩng đầu lên, hơi thở hai người hòa vào nhau, "Có phải thật sự muốn ta trói em lại không, hả?"
Lâm Sơ lặng lẽ nhìn hắn, đột nhiên dùng sức đẩy hắn ra.
Cậu quay người định mở cửa đi ra ngoài, cánh tay dài của Ân Trường Du vươn tới ôm lấy eo cậu kéo lại, rồi đóng cửa lần nữa.
Ân Trường Du tưởng Lâm Sơ giận vì mình vừa nói muốn trói cậu, giọng điệu dịu lại: "Lại cáu kỉnh à?"
Lâm Sơ trừng mắt nhìn hắn, vừa giãy giụa vừa lớn tiếng nói: "Ngươi chê ta tính tình không tốt thì đi tìm người tính tình tốt đi! Tìm hẳn hai người cũng được!"
Nói đoạn, cậu òa khóc, đưa tay lau nước mắt, rồi tiếp tục đẩy Ân Trường Du ra, không muốn hắn chạm vào người mình.
Lúc này Ân Trường Du mới ý thức được sự nghiêm trọng, nhưng hoàn toàn không biết tại sao Lâm Sơ lại như vậy.
Hắn ôm chặt Lâm Sơ không cho cậu thoát, vừa dỗ dành: "Sao vậy? Ai chọc A Sơ của chúng ta không vui?"
Lâm Sơ đẩy không nổi, đành buông xuôi, nghiêng đầu sụt sịt mũi: "Ngươi chọc ta."
Ân Trường Du trầm mặc hồi lâu, thử đoán: "Vì ta đi lâu quá sao?"
Lâm Sơ không đáp, hắn lại hỏi tiếp: "Hay là vì vừa rồi trực tiếp đưa em về?"
Ánh mắt đánh giá của Thanh Diên lúc nãy làm hắn thấy khó chịu, hơn nữa ý đồ của ông ta không rõ ràng, hắn không muốn Lâm Sơ lộ diện trước mặt những kẻ hoàn toàn xa lạ.
Lâm Sơ vẫn im lặng, nước mắt trên mặt đã khô, Ân Trường Du đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa, khẽ thở dài: "Rốt cuộc là sao chứ?"
Hắn bế ngang Lâm Sơ lên, đặt xuống sập, nửa quỳ xuống nắm lấy tay cậu đặt lên môi mình: "Đừng giấu trong lòng nữa, được không?"
Lâm Sơ hít sâu vài cái mới lên tiếng: "Chẳng phải ngươi đã tìm được người mới rồi sao? Hà tất phải lãng phí thời gian trên người ta."
Cậu nhớ tới hai người vừa rồi, trong lòng vừa tủi thân vừa bực bội. Cậu mới đi bao lâu mà Ân Trường Du đã làm vậy?
"Người mới nào cơ..." Ân Trường Du nói được nửa câu, nhớ tới cặp song sinh mà Thanh Diên mang đến, ẩn ẩn hiểu ra: "Em vừa gặp hai tên Yêu tộc đó?"
Lâm Sơ vốn còn chút nghi hoặc, vì thiếu niên kia nói là đi theo Long Vương Hải Cung tới, có lẽ Ân Trường Du chưa biết việc này.
Nhưng giờ hắn hỏi như vậy, rõ ràng là tự mình nhận người.
"Ta biết rồi," Lâm Sơ ra vẻ thản nhiên nói: "Điện hạ không cần để ý đến ta, mau đi bồi người mới của ngươi đi."
Ân Trường Du hối hận không kịp, chỉ trách mình lúc đó tại sao phải nhận hai người kia.
Thanh Diên có không vui thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn, giờ lại khiến Lâm Sơ hiểu lầm đau lòng.
Hắn ngồi trên sập, dịu dàng ôm chặt Lâm Sơ, giải thích: "Đó là người do Long Vương Thanh Diên mang đến, ta chỉ giữ lại vài ngày, lát nữa sẽ xử lý ngay."
Lâm Sơ quay người đi không muốn nhìn hắn, đầu ngón tay căng thẳng cào vào lòng bàn tay: "Điện hạ đừng nói vậy, có mới nới cũ là chuyện thường tình, không cần..."
"A Sơ." Ân Trường Du cắt ngang, giữ lấy gáy cậu bắt cậu quay lại nhìn thẳng mình, "Ngoài em ra, ta không cần ai cả."
Lâm Sơ chần chờ nhìn hắn, trong mắt đầy vẻ hoài nghi.
Đột nhiên môi cậu cảm thấy mềm mại, Ân Trường Du ấn cậu ngã xuống sập, hôn cậu đầy dịu dàng nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ.
Xung quanh toàn là hơi thở của hắn, tay cậu bị người ta nắm chặt dẫn dắt xuống phía dưới.
Ân Trường Du hơi nâng cằm, trầm giọng nói: "Ta chỉ đối với em như vậy thôi."
Lâm Sơ đỏ mặt rút tay về. Cậu còn đang giận đấy! Sao hắn dám trêu đùa cậu như thế...
Ân Trường Du trở mình, để Lâm Sơ đè lên người mình: "Việc này là ta không tốt, giờ ta cho hai kẻ đó về ngay."
Hắn nói là làm, gọi tiểu yêu tới dặn dò vài câu qua cửa sổ.
Lâm Sơ cơ bản đã tin hắn, nhưng vẫn còn chút giận dỗi. Vừa rồi nghe hai kẻ kia nói, cậu tức muốn chết, làm sao mà tha thứ dễ dàng thế được.
Cậu đứng dậy, ngồi vắt vẻo trên người Ân Trường Du, nhìn xuống hắn rồi lại nhích ra sau.
Ân Trường Du hô hấp lập tức nặng nề, đưa tay muốn ôm lấy Lâm Sơ.
Lâm Sơ tránh một chút, kéo tay hắn đặt ra sau lưng mình, lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng v**t v* theo sự chỉ dẫn.
Cậu cúi người lại gần Ân Trường Du, khẽ thì thầm: "Điện hạ..."
"Không được gọi thế," Ân Trường Du véo nhẹ da thịt mềm mại trong lòng bàn tay, lại vỗ nhẹ một cái, "Hết giận rồi chứ?"
Lâm Sơ nén xấu hổ, hiện ra đôi tai hồ ly cụp xuống: "Vậy ngươi nói xem, bọn họ đẹp hay ta đẹp?"
Cậu chậm rãi tiến lại gần, lúc định hôn hắn thì lại lùi lại một chút. Ân Trường Du động đậy môi, hầu kết lên xuống rõ rệt.
"Trên đời này, không ai sánh được với A Sơ của ta."
Hắn không nhịn được ngồi dậy, dán sát vào Lâm Sơ, tay cũng không tự chủ mà dùng thêm lực.
Ngay khi hắn định hôn tới, Lâm Sơ hóa thành nguyên hình nhảy sang một bên, để lại một mình Ân Trường Du đang nóng ran cả người ngồi đó.
Hắn vươn tay muốn bắt Lâm Sơ lại, nhưng cậu đã trốn sang phía khác, có vẻ vẫn còn giận: "Ta đang không vui, ngươi đừng làm thế."
Ân Trường Du đành thôi, tự điều tức hạ hỏa, ánh mắt vẫn dõi theo Lâm Sơ đầy thâm trầm. Lâm Sơ cảnh giác nhìn hắn, thấy hắn không có động tĩnh gì mới yên tâm.
Thấy cậu ngoan ngoãn, tâm trạng Lâm Sơ tốt lên chút ít.
Nhớ lại lời hắn vừa nói, cậu giả vờ lơ đễnh hỏi: "Ngươi vừa nói, đều là thật sao?"
Ân Trường Du vừa nói, ngoài cậu ra, hắn không cần ai cả. Trong lòng Lâm Sơ nhảy nhót, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ rụt rè ngồi bên cửa sổ.
Ân Trường Du co một chân lên, không chút nghĩ ngợi: "Tất nhiên là thật."
Hắn luôn cảm thấy từ khi Lâm Sơ trở về, cậu trở nên nhạy cảm hơn trước nhiều, ngày xưa làm gì có chuyện suy diễn lung tung thế này.
Lâm Sơ lắc lắc cái đuôi, tuy không nói gì nhưng có thể thấy rõ tâm trạng cậu đã tốt hơn.
Ân Trường Du dang hai tay, thấp giọng dỗ dành: "A Sơ, qua đây ôm ta cái nào."
Đường đường là Yêu Vương, giờ phút này lại như đang mong chờ sự sủng ái của Lâm Sơ, ánh mắt đầy khẩn cầu.
Lâm Sơ không nhịn được nữa, hóa thành hình người nhào tới ôm chầm lấy hắn.
Cậu bắt chước cách hắn thường làm với mình, véo cằm hắn hôn một cái, thỏa mãn nói: "Ngoan."