Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 31

Ân Trường Du ngước mắt, kéo Lâm Sơ ấn chặt vào lòng ngực, nhéo đôi tai vừa lộ ra khi cậu khóc, dỗ dành: "Ngủ một lát đi."

"Ta không buồn ngủ," Lâm Sơ nhẹ nhàng giãy giụa.

Đôi mắt sưng đỏ của cậu đã bớt sưng nhiều, nhưng trông vẫn vô cùng đáng thương và tủi thân, "Ta muốn nhìn thêm một chút nữa."

Nhìn ánh mắt cậu dưới nắng nhạt màu hơn, dường như còn vương vấn chút nước, Ân Trường Du suýt chút nữa đã đồng ý ngay, nhưng lời đến cửa miệng lại biến thành: "Để lần sau."

Nếu không phải Lâm Sơ tự mình phát hiện, có lẽ Ân Trường Du sẽ chẳng bao giờ nói cho cậu biết mình vẫn đang giữ thi thể của cậu. Hắn trực giác rằng Lâm Sơ sẽ sợ hãi.

Thời gian đầu, hắn canh giữ thi thể Lâm Sơ không quản ngày đêm, dốc lòng truyền linh khí bảo quản, nhưng khi thấy trên da thịt cậu vẫn xuất hiện những vết đỏ tím, hắn hoàn toàn suy sụp.

Thanh vũ tiễn màu đen còn đặt ngay tầm tay, hắn cầm lấy rồi đâm thẳng vào ngực mình.

Loại pháp khí bậc này không thể g**t ch*t hắn, nhưng đủ để khiến hắn đau đớn và tỉnh táo hơn đôi chút.

Hắn tự nhủ, đợi sau khi tìm được kẻ sát hại Lâm Sơ, lúc đó cùng chết với cậu cũng chưa muộn.

Sau này, hắn tìm một nơi yên tĩnh phía sau điện Khuyết Âm, đào một tòa mộ chung để sau này hợp táng cùng cậu.

Thi thể kiếp trước của Lâm Sơ hiện vẫn nằm trong tòa mộ đó. Nếu Lâm Sơ muốn xem, phải đợi ngày khác hắn đổi chỗ rồi mới tính tiếp.

Lâm Sơ mím môi ngồi dậy một chút, đôi mắt lọt thỏm trong bóng tối, phủ một tầng u uất.

Ân Trường Du nhíu mày, rướn người hôn lấy môi cậu, cho đến khi trong mắt Lâm Sơ lại dâng lên hơi nước mới hài lòng dừng lại.

Không đồng ý thì thôi, lại còn không cho người ta nói, Lâm Sơ vừa tức vừa bực, muốn đẩy hắn ra nhưng lại chẳng nỡ, đành lườm hắn một cái.

Ân Trường Du lặng lẽ cười rồi buông cậu ra.

Lâm Sơ nghiêng người đẩy cửa sổ ra rộng hơn, dựa vào bên cửa sổ phơi nắng, một tay chống cằm, chiếc đuôi hồ ly sau lưng đong đưa chậm rãi.

Dù Ân Trường Du vẫn chưa đồng ý, nhưng có thể thấy thái độ hắn đã buông lỏng, Lâm Sơ cũng không muốn ép hắn quá chặt.

Cậu híp mắt nhìn ra sân, đột nhiên phát hiện có người lướt qua tán cây, đang đứng bên hành lang phía đối diện nhìn chằm chằm mình.

Đó là công chúa tộc Giao Nhân, Hòe Ngọc. Nàng ta không biết đã đứng đó bao lâu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Sơ, còn mang theo chút khiêu khích và khinh miệt.

Lâm Sơ thấy khó hiểu, lặng lẽ buông tay rồi lùi lại phía sau.

Ân Trường Du nhận thấy sự khác thường của cậu, ghé lại gần hỏi: "Sao vậy?"

"Là..." Lâm Sơ nhìn lại lần nữa, Hòe Ngọc đã biến mất.

Cậu khựng lại một chút rồi lắc đầu: "Không có gì."

Cậu định hỏi Ân Trường Du vì sao Hòe Ngọc vẫn còn ở trong điện, nhưng rồi nghĩ lại lại thôi.

Nếu Ân Trường Du chưa từng để tâm đến tộc Giao Nhân hay Hòe Ngọc, thì cớ sao cậu phải nhắc đến trước mặt hắn làm gì. Ân Trường Du nắm lấy đuôi cậu, v**t v* bộ lông mềm mại.

-

Sau ngày hôm đó, Lâm Sơ không còn gặp lại Hòe Ngọc và đám người Giao Nhân nữa.

Không biết họ đã rời khỏi Phù Tang hay chưa, cậu cũng chưa từng hỏi. Ánh mắt của Hòe Ngọc làm cậu thấy không thoải mái, cứ như thể cậu đã cướp đi thứ gì đó của nàng ta vậy.

Kể từ khi trọng sinh đến điện Khuyết Âm, đây là lần đầu tiên Lâm Sơ gặp phải tình huống này, bên cạnh Ân Trường Du trước nay chưa từng có những kẻ không đâu như thế.

Cậu không chắc có nên nói chuyện này với Ân Trường Du hay không, nói ra chẳng khác nào đang đi mách lẻo, có vẻ không hay lắm.

Nhưng cũng vì chuyện này mà Lâm Sơ nghĩ đến một khía cạnh khác.

Trước kia, cậu tự thấy mệnh mình ngắn ngủi, chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện Ân Trường Du có kết hôn hay nạp thiếp hay không, càng không dám mơ tưởng đến chuyện sẽ cùng hắn nên duyên vợ chồng.

Nam tử gả cưới tuy không nhiều nhưng cũng chẳng phải chuyện hiếm, nếu cậu và Ân Trường Du thành thân, đương nhiên... Lâm Sơ sẽ là người được gả.

Nghĩ đến đó, mặt Lâm Sơ hơi nóng lên, nhưng rồi lại thấy mất mát vì Ân Trường Du chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.

Với cương vị Yêu Vương, chắc hẳn Ân Trường Du sẽ không chỉ cưới một người.

Những bậc đế vương trong thế gian, ai chẳng hậu cung giai lệ ba ngàn. Ngay cả phụ thân kiếp trước của cậu cũng có hai phòng thiếp thất, dù không dám làm gì trước mặt mẫu thân cậu, nhưng thỉnh thoảng vẫn gây ra những chuyện khó chịu.

Tưởng tượng đến tương lai, biết đâu lại có những kẻ khác đến chia sẻ sự sủng ái của Ân Trường Du, lòng Lâm Sơ thấy khó chịu vô cùng.

Ân Trường Du hoàn toàn không biết những suy nghĩ miên man của cậu, chỉ cảm thấy gần đây tâm trạng Lâm Sơ có chút đi xuống, lại hay nhìn mình bằng ánh mắt đầy tủi thân.

"Tâm tình không tốt sao?"

Lâm Sơ đang đứng trong sân bứt lá cây hồng cẩn thẫn thờ, Ân Trường Du nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.

Lâm Sơ thuận theo xoay người dựa vào lòng hắn, ấp úng đáp: "Không có..."

Nhìn vẻ ngoài vẫn rất ngoan ngoãn, thời gian và tần suất ra ngoài dạo chơi gần đây cũng bình thường, Ân Trường Du cẩn thận hồi tưởng lại nhưng cũng chẳng tìm ra nguyên nhân nào khiến Lâm Sơ không vui.

Đầu ngón tay Ân Trường Du lướt qua từng sợi tóc của Lâm Sơ, thấp giọng hỏi: "Đang giận ta sao?"

Lâm Sơ khẽ cử động cằm, ngước mặt lên lại dùng ánh mắt tủi thân, mất mát đó nhìn hắn.

Hơi thở Ân Trường Du thắt lại, hắn lập tức muốn dâng lên tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này cho cậu, chỉ mong cậu vui vẻ.

Đồng thời, một nỗi u ám trong lòng cũng bắt đầu trỗi dậy: cậu là của hắn, chỉ có thể là của hắn, bất cứ kẻ nào cũng đừng hòng cướp cậu đi.

Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên khóe mắt Lâm Sơ, thở dài: "A Sơ của ta..."

Đuôi mắt hơi ngứa, Lâm Sơ nghiêng đầu tránh hơi nóng, do dự không biết có nên hỏi thẳng Ân Trường Du hay không.

Nhưng hỏi thế nào đây? Sau này ngươi định cưới ai? Cưới bao nhiêu người?

Lâm Sơ ngẫm đi ngẫm lại vài câu trong lòng vẫn không sao thốt nên lời.

Có lẽ vì là nam tử, nên hỏi những câu này cậu luôn thấy có chút ngượng ngùng, hoặc có lẽ cậu sợ phải nghe câu trả lời mình không muốn.

Cậu im lặng, vẻ mặt rối bời lộ rõ.

Ân Trường Du nắm tay cậu dạo quanh sân, vô cùng kiên nhẫn: "Có chuyện gì, cứ nói trực tiếp với ta."

Đầu ngón tay thon dài của cậu bị nắm chặt trong lòng bàn tay hắn, Ân Trường Du ôn tồn nói: "Tại điện Khuyết Âm này, em là người quyết định."

Lâm Sơ thầm nghĩ: Vậy ta muốn đi đâu thì đi được không? Cậu không nói ra lời này, đầu ngón tay khẽ cong lại, vẫn tiếp tục trầm mặc.

Ân Trường Du còn muốn nói gì đó, thì một tiểu yêu đi tới, dáng vẻ muốn tiến lên nhưng lại không dám.

Lâm Sơ dừng bước nhìn qua, Ân Trường Du nhíu mày: "Chuyện gì?"

Tiểu yêu vội vã tiến lên hành lễ, cúi đầu nói: "Điện hạ, mấy ngày nay có người nghe thấy động tĩnh bên phía tây điện, nhưng lại không tìm thấy nguồn gốc. Chúng ta lo có điều bất thường nên đặc biệt tới bẩm báo."

"Tây điện..." Đó là nơi hắn giam giữ Bạch Vũ.

Lòng bàn tay Ân Trường Du siết chặt, mặt bình tĩnh đáp: "Ta biết rồi."

Sau khi tiểu yêu rời đi, Lâm Sơ cảm nhận được áp lực trên tay, tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy?"

"Không có gì," Ân Trường Du giữ vẻ mặt không chút khác thường, nắm tay Lâm Sơ dẫn về phía trong, "Ta đi xem thử."

Lâm Sơ vội nói: "Ta cũng phải đi."

"Không được," Ân Trường Du từ chối ngay lập tức, tới trước cửa phòng lại dỗ dành: "Ngoan, chờ ta về."

Hắn đưa Lâm Sơ vào phòng, khóa chặt cửa rồi rời đi.

Đây là lần đầu tiên hai người tách nhau ra kể từ lần trước Lâm Sơ trốn thoát. Lâm Sơ chạy tới bên cửa sổ nhìn ra thì Ân Trường Du đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.

Đi vội vã như vậy, chắc chắn phía tây điện có chuyện gì đó mà Ân Trường Du không muốn cho cậu biết.

Nhưng giờ vòng dự trữ của cậu rỗng tuếch, chẳng cách nào ra khỏi căn phòng này. Cậu chỉ đành dùng đủ mọi cách áp sát vào cửa sổ, ngơ ngẩn nhìn về hướng tây điện.

"Muốn nói với ngươi một câu, thật đúng là không dễ dàng."

Giọng nữ thanh lệ bất ngờ vang lên, Lâm Sơ giật mình quay đầu, Hòe Ngọc đang đứng trên hành lang ngoài cửa sổ, lạnh nhạt nhìn cậu.

Giọng nàng ta rất bình tĩnh, nhưng Lâm Sơ lại nghe ra chút trào phúng, cậu cũng lãnh đạm đáp: "Có việc sao?"

Ân Trường Du vừa đi nàng ta đã xuất hiện, e là đã rình mò quanh đây mấy ngày nay rồi. Hòe Ngọc chỉ có một mình, không mang theo tỳ nữ.

Nàng ta lại gần hơn một chút, quan sát kỹ khuôn mặt Lâm Sơ, thu tay vào ống áo cười nói: "Ngày trước gặp ngươi, vẫn chỉ là một cung nhân không ai để ý, vậy mà chớp mắt đã trèo lên được chỗ điện hạ rồi."

Lâm Sơ nhíu mày, không muốn tốn lời với Hòe Ngọc, lùi lại chuẩn bị đóng cửa sổ thì Hòe Ngọc vội ngăn lại, ấn tay lên khung cửa.

"Ngươi nghĩ mình có thể ở bên cạnh điện hạ được bao lâu? Nếu chịu hợp tác với ta, biết đâu ta còn có thể bảo đảm cho ngươi áo cơm vô ưu cả đời."

Lâm Sơ ngơ ngác: "Ngươi đang nói gì vậy?"

Hòe Ngọc thu lại thần sắc, trông vừa kiêu ngạo vừa rụt rè: "Chỉ cần ta trở thành chính thê của điện hạ, tuyệt đối sẽ không can thiệp đến các ngươi. Sau này nếu điện hạ chán ngươi, ta còn có thể tìm cho ngươi một nơi ở tốt."

Lâm Sơ càng thấy khó hiểu hơn, một lúc lâu không biết nói gì, Hòe Ngọc lại tưởng cậu đang nghiêm túc cân nhắc, liền tiếp lời: "Ngươi cũng không cần phải nói xấu tộc Giao Nhân trước mặt điện hạ, ta..."

Lời chưa dứt, Lâm Sơ đã "phanh" một tiếng, đóng chặt cửa sổ lại.

Hòe Ngọc giật mình, ngay sau đó tức giận vung tay áo: "Ta hảo tâm tới thương lượng với ngươi, vậy mà ngươi lại thái độ đó. Cũng chỉ là kẻ thế thân, ta muốn xem ngươi còn uy phong được bao lâu!"

Nói xong, ngoài cửa sổ im bặt, chắc là nàng ta đã bỏ đi.

Lâm Sơ tức giận đến mức uống vài ngụm trà lạnh trong phòng mới miễn cưỡng bình tĩnh lại. Hòe Ngọc nói nhiều như vậy, cậu chỉ hiểu đúng một điều: nàng ta muốn gả cho Ân Trường Du.

Nàng ta nằm mơ đi!

Nhưng nếu đuổi được một Hòe Ngọc, biết đâu lại có kẻ tiếp theo.

Chẳng lẽ sau này cậu cứ phải đối mặt với những người như vậy hàng ngày sao? Lâm Sơ thấy lòng mình trĩu nặng, lại uống thêm vài ngụm trà lạnh nữa.

Cậu vừa giận Hòe Ngọc, vừa tiện thể giận luôn Ân Trường Du.

Chẳng phải hắn sai người bảo Hòe Ngọc rời khỏi Phù Tang sao? Tại sao nàng ta vẫn còn xuất hiện ở đây?

Đợi khi bình tâm lại, cơn giận cũng vơi đi ít nhiều. Về chuyện Hòe Ngọc hồ ngôn loạn ngữ, Lâm Sơ định đợi Ân Trường Du về sẽ nói thẳng với hắn.

Cậu không màng gì đến việc cáo trạng hay không, kẻ này là công chúa mà dám âm thầm rình mò, lại còn tới tận cửa khiêu khích, Lâm Sơ thực sự không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Nghe thái độ và ý tứ của Hòe Ngọc, dường như nàng ta vẫn cho rằng cậu cậy sủng mà làm càn, hơn nữa chắc chắn ả còn cho rằng chính cậu đã đề nghị với Ân Trường Du để tộc Giao Nhân rời khỏi Phù Tang.

Lâm Sơ hừ lạnh một tiếng. Lúc này, cậu thực sự muốn làm một "tiểu yêu tinh" chuyên đi mách lẻo bên gối.

truyenfull,truyenfull vn