Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 30

Lâm Sơ khóc đến nhòe cả mắt, cố ngửa đầu nhìn cho rõ gương mặt Ân Trường Du, rồi lau nước mắt rướn người hôn lên môi hắn.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cậu khóc dữ dội như vậy.

Ngay cả khi còn bé bị cấm túc, biết mình sắp bệnh nặng, cậu cũng chỉ biết trốn trong phòng lặng lẽ rơi nước mắt.

Nhưng giờ đây, nỗi uất ức dồn nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa, như thể một khoảng trống lớn trong lòng vừa được lấp đầy.

Trong miệng hai người đều nếm được vị mặn chát của nước mắt.

Ân Trường Du run rẩy ôm chặt lấy Lâm Sơ, hắn không hiểu vì sao cậu lại khóc đến mức này, gặng hỏi thế nào cậu cũng không chịu nói.

Hắn nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt trên mặt Lâm Sơ, lòng thắt lại đau đớn.

Có lẽ chính hộp bánh củ đậu này đã khiến cậu nhớ lại cảnh tượng trước lúc mình qua đời, nên sinh ra sợ hãi hoặc đau lòng.

Ân Trường Du vừa dịu dàng hôn cậu, vừa vỗ về dọc sống lưng.

Hắn vô cùng hối hận, biết thế đã chẳng lấy hộp điểm tâm này ra, vừa nhìn đã thấy khó chịu, lại còn khiến Lâm Sơ tổn thương.

Từ khi Lâm Sơ trở về, hắn luôn trong trạng thái lo được lo mất, thường xuyên không kiềm chế được bản thân.

Hắn vẫn luôn nhen nhóm ý định nhốt Lâm Sơ lại, mỗi lần để cậu ra ngoài đối với hắn đều là một sự tra tấn.

Lâm Sơ dần bình tâm lại, thỉnh thoảng còn nấc lên vài tiếng, ngước mặt nhìn Ân Trường Du rồi dựa vào ngực hắn.

"Được rồi, không sao đâu."

Đôi mắt Lâm Sơ sưng đỏ khiến Ân Trường Du đau lòng khôn xiết, hắn truyền linh khí qua đầu ngón tay xoa dịu cho cậu, "Tất cả là tại ta."

Hắn định thu hộp bánh củ đậu lại nhưng bị Lâm Sơ ngăn cản: "Đừng lấy đi."

Giọng nói nghẹn ngào mang theo tiếng nấc của cậu khiến Ân Trường Du lập tức buông tay, ôm chặt Lâm Sơ vào lòng, dỗ dành: "Được, được, cứ để ở đây."

Lâm Sơ dụi mắt, thỉnh thoảng lại nấc cụt: "Ngươi vẫn luôn... giữ nó trong nhẫn trữ vật sao?"

Nếu như cậu không trọng sinh, không quay trở về, thì Ân Trường Du còn định giữ lại phần điểm tâm này bao lâu nữa?

Lâm Sơ không dám tưởng tượng tiếp, sống mũi cay xè, suýt chút nữa lại rơi nước mắt.

Ân Trường Du không biết cậu từng trải qua một kiếp ở thành Phù Tang, trước đây hắn cũng từng mua một phần, nhưng không ăn, càng không biết bánh củ đậu còn có nhân.

"Ừ, giữ một thời gian rồi."

Hắn không nói rõ là bao lâu, thời gian trong nhẫn trữ vật tĩnh lặng, bao lâu cũng có thể.

Hắn muốn đưa cho Lâm Sơ ăn chỉ là một chút tư tâm, cũng không cần thiết phải để cậu biết mình đã mua từ khi nào, hắn không muốn Lâm Sơ phải đau lòng thêm lần nữa.

Lâm Sơ ngồi dậy lấy hộp bánh, mở ra ăn vài miếng rồi đưa đến bên miệng Ân Trường Du. Hắn vốn không ăn mấy món này, nhưng vẫn nuốt xuống.

Hai người cứ thế ăn hết sạch phần bánh. Lâm Sơ vừa khóc một trận nên đôi mắt đã mỏi nhừ, lầm bầm cọ vào ngực Ân Trường Du.

Cậu ngủ không được, chỉ lim dim đôi mắt, vô cùng bám người, hai tay quàng lấy cổ Ân Trường Du, để lộ đôi vòng hồng ngọc trên cổ tay va vào thành giường gỗ phát ra tiếng động khe khẽ.

Cửa sổ hé mở một khe nhỏ, ánh nắng xuyên qua lớp giấy mỏng hắt vào trong.

Lâm Sơ lí nhí nói: "Trường Du, xin lỗi."

Ân Trường Du nâng mặt cậu lên, dịu dàng hỏi: "Sao lại xin lỗi?"

Lâm Sơ nhất thời không sao nói thành lời, cậu chỉ thấy đau lòng, không biết phải đền đáp hai trăm năm đau khổ của Ân Trường Du thế nào.

Những sợi lông đuôi cũ, phần điểm tâm kia, thậm chí cả thi thể kiếp trước của cậu đều được hắn trân trọng giữ gìn.

Hắn vẫn luôn ghi nhớ mọi thứ từ trước đến nay, trong khi Lâm Sơ chỉ mang theo một mảnh hồn phách để trọng sinh, thậm chí ngoại hình cũng đã đổi khác.

Thế nhưng, việc Ân Trường Du sẵn lòng mang hộp điểm tâm ấy ra, phải chăng đã bắt đầu buông bỏ được phần nào?

Lâm Sơ lấy hết can đảm, hơi rướn người lên: "Thân thể... kiếp trước của ta, ngươi có thể đưa ta đi xem được không?"

truyenfull,truyenfull vn