Lâm Sơ đợi ở tẩm cung một lúc lâu vẫn không thấy Ân Trường Du quay về.
Cậu lại mở cửa sổ ra, bên ngoài chỉ có vài tiểu yêu đi ngang qua, bọn họ đều vội vã lướt qua, chẳng dám nhìn lấy cậu một cái.
Trước kia cũng vậy, tiểu yêu trong điện Khuyết Âm dù có nói chuyện với cậu cũng luôn cúi đầu, vài câu là vội vã rời đi.
Lâm Sơ thầm thở dài, đưa tay chọc chọc vào lớp kết giới linh khí ngoài cửa sổ.
Ân Trường Du đi vội như vậy, không biết là đi làm gì, chẳng lẽ hắn lại giấu người ở nơi khác? Ý nghĩ này vừa nảy ra, chính cậu cũng tự thấy hoảng sợ.
Sao mình lại có suy nghĩ vô cớ gây rối như thế chứ? Ân Trường Du ngày nào cũng ở bên cậu, làm sao có thể giấu người khác được.
Đột nhiên, cậu cảm thấy một trận rung chuyển, lớp linh khí bao quanh tẩm cung dường như mỏng đi đôi chút.
Lâm Sơ cẩn thận vươn ngón tay dò xét, quả nhiên không còn cảm nhận được lực cản nữa. Cậu nhìn quanh bốn phía, hoàn toàn không thấy bóng người nào.
Đang lúc nghi hoặc, cậu chợt nhớ ra kết giới này do Ân Trường Du thiết lập, nếu nó tiêu tán, chắc chắn liên quan đến hắn.
Chẳng lẽ Ân Trường Du gặp chuyện gì rồi? Lâm Sơ lo lắng không thôi, do dự một lát rồi mở cửa phòng.
Cậu muốn đến tây điện xem sao. Kết giới đã tan, cậu không thể ngồi yên chờ đợi, dù Ân Trường Du có không vui vì cậu tự ý chạy ra ngoài thì cậu cũng mặc kệ.
Lúc này đang là sau giờ ngọ, ngoài hành lang vắng ngắt. Lâm Sơ nhìn quanh rồi chạy về phía tây điện.
Phía tây có vài tòa cung điện, cậu không biết Ân Trường Du đi đâu, chỉ có thể lần theo cảm giác, đi mãi cho đến tận cung điện ngoài cùng.
Khu vực này vốn ít người lui tới, khi vào trong, Lâm Sơ cảm nhận rõ sự hoang vắng, dạ minh châu trên cột đá đã hư hại cũng chẳng ai thay mới, tuyệt nhiên không thấy bóng người.
Ân Trường Du chắc không ở nơi này đâu nhỉ. Lâm Sơ xoay người định tìm ở cung điện khác thì nghe thấy tiếng động mơ hồ truyền đến.
Sau khi hóa yêu, thính giác của Lâm Sơ nhạy bén hơn nhiều. Cậu xác định mình không nghe lầm, do dự một lát rồi lần theo hướng phát ra âm thanh.
Xung quanh lại trở về vẻ tĩnh lặng. Lâm Sơ tìm qua vài căn phòng, cuối cùng ở một góc hẻo lánh, cậu nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Cánh cửa gỗ màu đen phía trước đóng chặt, Lâm Sơ nhẹ nhàng đẩy ra một khe nhỏ.
Có tiếng nói từ bên dưới truyền lên, nghe rất yếu ớt, không phân biệt được là ai. Cậu không biết Ân Trường Du có thực sự ở đây không nên hơi do dự.
Nhưng nghĩ đến lời tiểu yêu nói về dị động ở tây điện, khả năng cao chính là nơi này. Lâm Sơ không lưỡng lự nữa, hóa thành nguyên hình chui qua khe cửa.
Sau cánh cửa là bậc thềm đá kéo dài xuống dưới, Lâm Sơ nín thở, khẽ khàng đi xuống.
-
Ân Trường Du rời tẩm cung, mặt lạnh lùng bước vào tây điện.
Cửa địa lao giam giữ Bạch Vũ vẫn đóng chặt, không có dấu hiệu bị phá. Ân Trường Du thở phào đôi chút, mở cửa bước vào.
Ở cuối địa lao, Bạch Vũ dựa lưng vào tường ngồi đó.
Thấy Ân Trường Du bước vào, hắn kinh ngạc nói: "Ta còn tưởng ngươi chết rồi chứ."
Sợi xích sắt trên cổ hắn đã biến mất, chắc là tự gỡ ra, nhưng hắn vẫn vô cùng suy yếu.
Ân Trường Du tiến lại gần, nhìn hắn từ trên cao: "Còn sức để thoát ra, xem ra hồi phục không tệ."
Hắn vừa dứt lời, hai tay Bạch Vũ vang lên tiếng "rắc" gãy xương, đau đến mức hắn kêu lên một tiếng thất thanh.
Mồ hôi lạnh vã ra trên trán, giọng hắn run rẩy nhưng vẫn cười: "Hóa ra ta không bị ảo giác, ngươi thật sự tới đây."
Sợi xích sắt lại quấn lấy cổ hắn, kéo hắn về chỗ cũ.
Ân Trường Du thản nhiên nói: "Ngươi gây ra động tĩnh để ta nghe thấy, chẳng phải chính là muốn ta tới đây sao?"
"Đúng vậy," Bạch Vũ nhắm mắt, dựa vào tường điều hòa hơi thở, đôi tay rũ xuống vô lực, "Ngươi không chết là tốt rồi. Nếu ngươi nghĩ quẩn mà đi cùng A Sơ, ta còn..."
Cổ họng hắn bị xích sắt siết chặt.
Ân Trường Du dùng linh khí kéo căng gốc lưỡi hắn, sắc mặt lạnh băng như rơi vào hầm băng: "Ngươi là thứ gì mà dám gọi tên em ấy."
Bạch Vũ không nói được lời nào, chỉ phát ra tiếng "hự hự" vô nghĩa.
Đến khi hắn đỏ mặt vì ngạt thở, Ân Trường Du mới buông ra. Qua một phen hành hạ, Bạch Vũ gần như ngất đi.
Hắn nghiến răng quan sát sắc mặt Ân Trường Du, bừng tỉnh nhận ra: "Cậu ta không chết."
Lần trước hắn cứ ngỡ Ân Trường Du giết thiếu niên đó là Lâm Sơ, bây giờ xem ra không phải.
Chẳng trách Ân Trường Du lâu rồi không tới tra tấn hắn, chắc chắn là bận gặp lại Lâm Sơ.
Trên mặt hắn lộ vẻ giải thoát, lẩm bẩm: "Vậy là tốt rồi..."
Ân Trường Du châm chọc: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng như thế là ta sẽ buông tha ngươi?" Hắn tiện tay đặt cấm chế lên người Bạch Vũ, khiến hắn không thể tự kết liễu.
Chợt nhớ ra gì đó, hắn nói: "Ta suýt quên, ngươi vì bảo mệnh mà trốn đông trốn tây nhiều năm như vậy, làm sao nỡ tự sát."
Bạch Vũ nhận lấy cấm chế, phun ra một ngụm máu, cười lạnh: "Ta đã tới đây thì đã sớm nghĩ kỹ hậu quả rồi."
Ân Trường Du nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt rồi quay người định đi.
"Điện hạ vội vã rời đi như vậy... là muốn đi gặp ai?" Từ góc kia truyền đến một giọng nói khàn đặc.
Một kẻ kéo theo xích sắt bò ra, người ngợm dơ bẩn. Tóc trên đầu hắn đã hoa râm, khuôn mặt như lão già bảy tám mươi tuổi, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm Ân Trường Du.
Ân Trường Du như mới nhớ ra sự tồn tại của người này, cười nhạo: "Ngươi đúng là giống con chuột trong cống ngầm, có thể sống tạm bợ lâu thế này."
Đằng Cộng trong cổ họng phát ra tiếng cười kỳ quái, bò lại gần hơn về phía Ân Trường Du cho đến khi chạm tới giới hạn sợi xích.
"Kẻ ti tiện như ta tự nhiên sao sánh được với điện hạ."
Sau bao lâu, Đằng Cộng hồi tưởng lại nguyên hình của Ân Trường Du, vẫn không nhịn được run rẩy.
"Ánh sáng đom đóm, sao dám cùng vầng trăng tranh sáng."
Thấy Ân Trường Du lộ vẻ mất kiên nhẫn, hắn vội nói: "Điện hạ... khụ khụ... ta ở địa lao này lâu như vậy, cũng đã nghĩ thông suốt một chuyện."
Ân Trường Du không đáp, lạnh lùng nhìn hắn.
Đằng Cộng tự nói: "Năm đó, quả thực là chúng ta sai, không nên..." Hắn rất biết điều, không nhắc đến Lâm Sơ mà bỏ qua ý đó.
"Mà bây giờ, dù ta có làm gì thì ngài cũng sẽ không tha cho ta và tộc nhân của ta."
Vẻ mặt Đằng Cộng buồn rầu như thể đang lo lắng thật lòng cho tương lai tộc nhân.
Hắn hạ quyết tâm, lồm cồm bò dậy quỳ lạy, ngẩng đầu nói: "Ta biết, chỉ có một cách để chứng minh lòng trung thành của ta với ngài..."
Trung thành? Lời hắn nói, Ân Trường Du không tin lấy một chữ.
Lâm Sơ còn đang đợi ở tẩm cung, hắn không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa, định rời đi.
Hắn vừa quay người, Đằng Cộng phía sau bỗng dẫn động nội đan tự bạo.
Dù bị giam lâu ngày linh khí chẳng còn bao nhiêu, nhưng uy lực của nội đan tự bạo vẫn không thể xem thường.
Ân Trường Du không phòng bị, bị chấn văng ra xa một trượng, nhíu mày.
Đúng lúc này, Lâm Sơ ở tẩm cung xa xôi cảm nhận được linh khí dao động, kết giới tiêu tán.
Thấy Ân Trường Du gặp chút bất lợi, Bạch Vũ cười vài tiếng, nhưng lại đụng vào vết thương nên ngậm miệng.
Đằng Cộng đã không còn hình người, vặn vẹo nằm liệt dưới đất, không còn hơi thở.
"Là ngươi giải cấm chế cho hắn." Ân Trường Du nhìn về phía Bạch Vũ, giọng điệu khẳng định.
Sợi xích sắt khẽ rung động, Bạch Vũ bất đắc dĩ nói: "Hắn cầu xin ta mấy ngày rồi, ta cũng muốn trước khi chết làm chút việc tốt."
Ân Trường Du tiến lại gần, không chút do dự bẻ gãy cả hai chân hắn, khiến hắn không thể cử động.
Bạch Vũ cảm nhận được nỗi đau của Đằng Cộng khi nãy, khắp người đã đau đến chết lặng.
Hắn không nhịn được chế giễu: "Ngươi biến thành thế này, Lâm Sơ có biết không?"
Đôi mắt Ân Trường Du hung hăng nheo lại, suýt chút nữa đã ra tay kết liễu hắn, nhưng rồi lại nhịn xuống, khẽ cười: "Muốn kích ta giết ngươi à?"
Hắn dùng cách cũ, thi triển thuật chữa trị lên Bạch Vũ, nhưng chỉ dừng lại ở mức làm hắn dễ chịu đôi chút chứ không nối lại xương cốt tứ chi.
Tâm tư bị vạch trần, Bạch Vũ càng không kiêng dè: "Ngươi nhốt ta ở đây, chắc Lâm Sơ vẫn chưa biết đâu nhỉ?"
"Em ấy không cần nhớ tới ngươi," nghĩ đến Lâm Sơ, ánh mắt Ân Trường Du chợt dịu lại, "Cũng không cần ngươi thương nhớ."
Bạch Vũ lắc đầu: "Ta chỉ đang nghĩ, ngươi không xứng với cậu ấy."
Cảm nhận được bầu không khí đông cứng và ngọn lửa giận của Ân Trường Du, Bạch Vũ im lặng.
Nếu Ân Trường Du nổi giận cắt lưỡi hắn thì không hay, giữ lại để sau này còn chọc tức hắn nữa.
Ân Trường Du không nói gì thêm, hắn như cảm nhận được điều gì, nhìn về phía lối ra địa lao.
Có người đã vào đây. Hắn không muốn để người khác thấy cảnh tượng này, xoay người đi ra ngoài.
Nếu là tiểu yêu khác, đuổi đi là xong. Ân Trường Du vòng qua góc tường, thấy một con bạch hồ với vết đỏ ở d** tai đang ngơ ngác đứng đó.
Ân Trường Du không ngờ Lâm Sơ lại xuất hiện ở đây, không tin nổi thốt lên: "... A Sơ?"
Lâm Sơ nghe tiếng hắn, vui mừng chạy lại hóa thành hình người, nhào vào lòng hắn: "Ngươi không sao chứ?"
Cậu nhìn quanh người Ân Trường Du, không thấy vết thương nào mới thở phào nhẹ nhõm, rồi tò mò nhìn quanh: "Đây là nơi nào?"
Lâm Sơ còn ngửi thấy mùi máu tươi, rúc vào lòng Ân Trường Du.
"Chỉ là một cái địa lao bỏ hoang thôi," Ân Trường Du ôm lấy cậu đi ra ngoài, "Không có gì đâu, chúng ta về thôi."
Lâm Sơ ngoan ngoãn gật đầu. Bạch Vũ bên trong nghe thấy tiếng động, đoán được vài phần, dùng hết sức bình sinh gào lớn: "Lâm Sơ! Là ngươi sao!"
"Đây là..." Lâm Sơ khựng lại, quay đầu nhìn, "... Là ai đang gọi ta?"
Ân Trường Du trầm mặc, Lâm Sơ chợt có dự cảm không lành.
Cậu đẩy Ân Trường Du ra định đi vào trong, hắn gắt gao ôm chặt lấy cậu: "Đừng đi, A Sơ... đừng đi."
Hắn thấp giọng cầu xin. Lâm Sơ đứng khựng tại chỗ, trong lòng đã đoán được vài phần.
Ân Trường Du rõ ràng đã nhốt Bạch Vũ ở đây. Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười, trấn an: "Ta biết rồi, không sao đâu, dẫn ta vào xem đi."
Ân Trường Du nhìn sâu vào đáy mắt Lâm Sơ rồi thỏa hiệp: "Được."
Hắn dẫn Lâm Sơ đi vào.
Xác của Đằng Cộng vẫn còn đó, Ân Trường Du nhẹ nhàng che khuất hướng đó, khẽ nói: "Đừng nhìn."
Lâm Sơ quay đầu đi, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy Bạch Vũ, cậu vẫn vô cùng chấn động.
Chỉ nhìn vẻ ngoài, cậu suýt không nhận ra Bạch Vũ, những vết thương trên người hắn cũng cho thấy hắn đã phải chịu đựng những gì.
Ân Trường Du mặt vô cảm, nhưng thực tế đang vô cùng lo âu.
Hắn chưa bao giờ để lộ khía cạnh âm u của mình, Lâm Sơ đơn thuần như vậy, nếu cậu vì thế mà chán ghét hắn...
Lâm Sơ lùi lại một bước, nắm chặt cổ tay áo Ân Trường Du, lo lắng hỏi: "Linh khí của ngươi vừa rồi dị động, là vì hắn sao? Ngươi có bị thương không?"