Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 25

Không có linh điểu dẫn đường, Ân Trường Du dựa vào trực giác đi tìm kiếm, nhưng dọc đường đến bóng dáng Lâm Sơ cũng chẳng thấy đâu.

Nhiều yêu tộc thấy hắn mặt mày sa sầm đi lại thì không ai dám lại gần, tất cả đều lặng lẽ lánh xa.

Thấy trời sắp tối, Ân Trường Du dần bình tĩnh lại.

Điện Khuyết Âm đã bị phong tỏa, Lâm Sơ chắc chắn đang trốn trong một căn phòng nào đó. Cậu mới trở về Phù Tang chưa bao lâu, cũng chẳng có mấy người quen thuộc.

Giữa hành lang có vài tiểu yêu vội vã đi ngang qua, Ân Trường Du chỉ tay vào một kẻ: "Ngươi, lại đây."

Tiểu yêu bị gọi tên nơm nớp lo sợ bước tới. Ân Trường Du rũ mắt: "Đi thông báo cho tất cả mọi người."

Chẳng bao lâu sau, yêu tộc khắp nơi trong điện đều nhận được mệnh lệnh từ Ân Trường Du.

Truyện lệnh yêu cầu họ tìm kiếm suốt đêm một con bạch hồ, chóp tai có vài sợi lông đỏ, phát hiện được thì báo ngay nhưng tuyệt đối không được làm tổn thương nó.

Mọi người đều hoang mang khó hiểu, nhưng không ai dám chậm trễ, ai nấy đều gác lại công việc, tìm kiếm khắp điện Khuyết Âm rộng lớn.

Trong điện vốn có vài con hồ yêu, nhưng không con nào là bạch hồ, càng chẳng có chóp tai lông đỏ.

Mọi người dần dần nghi hoặc: Sao mình lại thấy con hồ tộc này lạ lẫm, chưa từng gặp bao giờ nhỉ?

Tại thiên điện, Hòe Ngọc cũng nghe được tin tức.

Tỳ nữ bên cạnh vẻ mặt khó hiểu: "Điện hạ là đang tìm vị tân sủng kia sao? Rốt cuộc là chuyện gì thế này?"

Hòe Ngọc nhìn đám tiểu yêu đang lục lọi khắp nơi trong viện, giơ tay đóng cửa sổ lại, xoay người bình tĩnh nói: "Muộn rồi, nghỉ ngơi đi."

Tỳ nữ muốn nói thêm gì đó nhưng nhìn sắc mặt Hòe Ngọc nên lại thôi.

Hòe Ngọc vừa ra ngoài về đã có vẻ ủ rũ, tỳ nữ đoán rằng nàng đã đi tìm Ân Trường Du, trong lòng âm thầm thở dài.

Lúc này Lâm Sơ vẫn đang ở trong nhà kho, thấy ánh sáng ngoài cửa sổ dần lịm tắt, trời đã tối hẳn.

Xung quanh toàn vải vóc khiến cậu thấy an tâm. Cậu định lát nữa sẽ ra ngoài tìm xem có gì ăn không.

Lâm Sơ vốn không đủ yêu lực, mấy ngày nay chỉ ăn mỗi một viên đan dược, lại thêm hoảng loạn chạy trốn nên giờ cả đói lẫn khát, người nhũn ra như cọng bún.

Lời cậu nói với Ân Trường Du rằng mình đói là sự thật.

Ngoài cửa đột nhiên ồn ào, có tiếng bước chân dừng lại, dường như sắp vào.

Lâm Sơ lập tức khẩn trương, cuộn tròn người dưới lớp vải vóc. Chẳng bao lâu sau, cửa quả nhiên mở ra.

Hai người vừa trò chuyện vừa bước vào, một giọng nói khiến Lâm Sơ thấy quen tai.

"Bên này chắc là căn duy nhất chưa tìm."

Lâm Sơ cẩn thận lắng nghe, hình như là giọng Thu Linh.

Cậu không biết họ tìm gì nên không dám tùy tiện ra ngoài, cố gắng nín thở, nép mình vào đống vải trắng.

Một người khác ngáp dài: "Buồn ngủ quá, chẳng biết khi nào mới xong... Bạch hồ có chóp tai hồng mao, trong điện thật sự có sao?"

Nghe vậy Lâm Sơ hiểu ngay, Ân Trường Du quả nhiên đã phái người tìm mình.

Cậu co người chặt hơn, nghe Thu Linh thản nhiên nói: "Điện hạ đã quyết, chỉ cần làm theo là được."

Người kia không nói thêm gì nữa, bắt đầu lục lọi khắp phòng.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Lâm Sơ tim đập như trống bỏi không dám hé mắt.

Hình như có người dừng lại trước mặt cậu cách đó không xa, sau vài nhịp thở mới nói: "Không ở đây, đi thôi."

Là giọng Thu Linh. Lâm Sơ lén mở mắt, vừa vặn thấy bóng lưng các nàng rời đi.

Thu Linh quay người đóng cửa kỹ càng, dường như còn nhìn về phía cậu một cái. Có khi nào Thu Linh đã thấy cậu rồi nhưng cố tình không nói ra?

Lâm Sơ thở phào nhẹ nhõm, nhưng giờ cậu càng không dám ra ngoài, bên ngoài đầy người đang tìm mình, thôi thì đợi đến ngày mai tính sau.

Nghĩ vậy, Lâm Sơ lại thấy tủi thân.

Bụng cậu trống rỗng, cổ họng nghẹn đắng, xung quanh chỉ có đống vải vóc mềm mại là chút hơi ấm.

Ân Trường Du hiện giờ chắc cũng không dễ chịu gì, cậu vừa nhận nhau với hắn không lâu đã lén lút bỏ chạy.

Lâm Sơ chợt hoang mang, có phải mình làm sai rồi không?

Từ nhỏ cậu đã thể nhược, cha mẹ luôn chăm sóc tỉ mỉ, gần như mọi yêu cầu cậu đưa ra đều đồng ý.

Mà Ân Trường Du còn cưng chiều cậu hơn cả cha mẹ, dù cậu có làm mình làm mẩy hắn cũng không giận, càng chẳng nỡ nói lời nặng nề.

Lâm Sơ nhớ lại, từ lúc quen đến giờ, số lần Ân Trường Du nói "Không được" với cậu đếm trên đầu ngón tay.

Lần này, chắc là do cái chết của cậu đã đả kích hắn quá lớn nên hắn mới muốn nhốt cậu lại.

Dù bây giờ cậu bình an vô sự, cũng chẳng thể thay đổi được sự thật là cậu đã từng chết một lần.

Lâm Sơ rất ít khi nhớ lại cảnh mình chết, chỉ cần nghĩ đến Ân Trường Du lúc đó, tim cậu lại thắt lại.

Trong 18 năm ở Thanh Khâu, sự trọng sinh và thời gian trôi đi khiến cậu chọn cách lãng quên ngày ấy.

Cảm giác bị mũi tên xuyên tim cậu chẳng còn nhớ rõ, chỉ nhớ đôi tay đẫm máu cùng vẻ bi thương trên gương mặt Ân Trường Du. Nếu hai trăm năm qua không làm nỗi đau của hắn vơi bớt mà chỉ tăng thêm, thì...

Cảm giác bị giam cầm chẳng dễ chịu gì, nhưng trốn tránh cũng chẳng giải quyết được vấn đề.

Ân Trường Du có khúc mắc, và nguyên do chính là cậu. Lâm Sơ hối hận, lúc này cậu chỉ muốn gặp Ân Trường Du.

Cậu đang định nhảy ra khỏi góc thì cửa phòng mở ra, Thu Linh lại bước vào, tiện tay đóng cửa lại.

Nàng khẽ gọi: "Tiểu hồ ly?"

Lâm Sơ bò ra, ngồi xổm trên đất: "Ngươi vừa rồi thấy ta."

Thu Linh thở dài: "Người Điện hạ muốn tìm, quả nhiên là ngươi."

"Rốt cuộc là sao?"

Nàng dựa vào cửa, khoanh tay hỏi, "Lần trước nghe Nhung Tố nhắc đến, ta đã thấy không ổn rồi."

Lâm Sơ không biết giải thích thế nào, khẩn trương cụp đuôi.

Thu Linh than thở, tiến lên định ngồi xổm xuống xoa đầu cậu nhưng giữa chừng lại thu tay về.

"Thật ra ta đại khái đoán được, điện hạ hắn..." Thu Linh đắn đo, "Ngày thường đối xử với ngươi thế nào?"

Lâm Sơ sửng sốt.

Thu Linh tiếp tục: "Ai, nếu là ta, ta cũng không muốn làm thế thân cho kẻ khác, dù người ta có tốt với mình đến đâu cũng chẳng vui vẻ gì."

"Thế thân?" Lâm Sơ mở to mắt, nhưng rồi cũng hiểu ra.

Chắc chắn Thu Linh nghĩ Ân Trường Du coi cậu là thế thân của Lâm Sơ ngày trước, không biết nàng suy đoán thế nào.

Lâm Sơ dở khóc dở cười, giờ có giải thích mình trọng sinh thì Thu Linh cũng không tin, chỉ coi cậu bị điên.

Thu Linh vẫn giữ vẻ cảm thông: "Ngươi vì sao chạy ra đây ta không hỏi nhiều, nhưng ta có thể giúp ngươi che giấu, phía điện hạ ta sẽ không nói..."

"Cảm ơn ngươi." Lâm Sơ vẩy đuôi, "Nhưng ta định quay về."

"... Quay về?"

Lâm Sơ gật đầu: "Đúng vậy, chỉ là... chỉ là ta với điện hạ giận dỗi chút thôi."

Thu Linh sắc mặt khó tả, cau mày không tán đồng: "Ngươi đừng nói thế, điện hạ thế nào ta còn lạ gì, mấy năm nay ngài ấy... cứ như nhập ma vậy."

Lâm Sơ ngơ ngác hỏi: "Tại sao lại nói vậy?"

Thu Linh lấy vài cuộn vải làm ghế ngồi xuống: "Dù ngươi còn nhỏ nhưng chắc cũng nghe nói, trước kia điện hạ từng nuôi một người phàm trong điện, sau đó người đó chết rồi."

Là cái "người phàm" kia đây, Lâm Sơ đáp lí nhí: "Ừm..."

"Ban đầu chẳng ai để ý, dù sao thọ mệnh phàm nhân quá ngắn ngủi, nhưng sau đó điện hạ hoàn toàn thay đổi.

Táo bạo, âm trầm, cảm xúc thất thường, chúng ta chẳng ai dám nhắc đến người kia trước mặt ngài..."

Thu Linh nhìn chú tiểu hồ ly đang nghiêm túc nhìn mình, nghĩ ngợi rồi không nói thêm nữa: "Tóm lại, ở bên cạnh ngài rất nguy hiểm."

Chẳng phải chính vì con hồ ly đó có vài phần giống người kia mà vị yêu tộc kia mới bị Ân Trường Du giết sao?

Dù không biết tại sao tiểu hồ ly này được ưu ái, nhưng nhỡ đâu một ngày nào đó Ân Trường Du tâm tình không tốt...

Lâm Sơ đại khái hiểu ý nàng, một lần nữa cảm ơn: "Cảm ơn."

Nhưng cậu không phải thế thân, cậu chính là Lâm Sơ, và cậu tin Ân Trường Du sẽ không bao giờ làm hại mình.

Thu Linh xua tay: "Cảm ơn gì chứ, ngươi cứ nấp ở đây trước, đợi qua đợt này rồi tính, sẽ không ai biết đâu."

Lâm Sơ trầm mặc, Thu Linh nói tiếp: "Ta tuy mới quen ngươi không lâu, nhưng cũng không muốn thấy ngươi đau khổ hay gặp nguy hiểm, điều nên nói ta đã nói, ngươi tự quyết định đi."

Nàng đứng dậy rời đi, hy vọng Lâm Sơ sẽ suy nghĩ kỹ.

Lâm Sơ ngồi đó một lúc rồi đẩy cửa.

Đã qua lâu thế này, nếu Ân Trường Du còn giận... thì cậu cũng chịu. Tất cả chuyện này, suy cho cùng cũng vì cậu.

Cậu hóa lại hình người rồi mới ra ngoài, định tìm người hỏi xem Ân Trường Du đang ở đâu, nhưng đi mãi chẳng thấy bóng ai.

Mãi đến khi ra đến thiên điện phía này, mới thấy vài người đang vội vã chạy về phía trước. Lâm Sơ đi theo sau họ, tiến vào sảnh chính của một tòa Tiền Điện.

Dáng hình người của cậu chẳng mấy ai nhận ra, hòa lẫn trong đám tiểu yêu nên không ai để ý.

Ân Trường Du đang ngồi trên ghế cao phía trên, ngón tay khẽ gõ lên tay vịn.

Lâm Sơ nhìn quanh đại sảnh đông đúc, chưa kịp tiến lên đã nghe Ân Trường Du lên tiếng: "Không tìm được sao?"

Hắn vừa mở miệng, âm thanh sột soạt trong điện liền biến mất, chẳng ai dám ho he.

"A Sơ ở ngay trong điện Khuyết Âm, sao có thể không tìm được?"

Ân Trường Du sắc mặt ngày càng khó coi, lầm bầm: "Đúng là một đám vô dụng."

Hắn đột nhiên túm lấy một tiểu yêu gần nhất, bóp cổ nó từ xa, giọng âm trầm: "Có phải có kẻ nào trong số các ngươi đã giúp nó trốn không?"

Thu Linh phía sau cúi đầu thật thấp. Trừ tiểu yêu xui xẻo kia đang bị bóp cổ, trong sảnh không ai dám lên tiếng.

Tiểu yêu mặt đỏ gay khó thở, Ân Trường Du không buông tay, thản nhiên nói: "Không tìm thấy A Sơ, các ngươi đều phải chết."

Lòng mọi người đầy hoảng sợ, thấy tiểu yêu kia sắp tắt thở, Thu Linh nghiến răng định lên tiếng thì đột nhiên nghe thấy: "Ta ở đây."

Thu Linh sững sờ, ánh mắt đầy phức tạp.

Tất cả mọi người hướng về phía phát ra âm thanh, tự động dạt ra một lối đi, Lâm Sơ xuất hiện trước mắt Ân Trường Du.

Ân Trường Du đứng phắt dậy khỏi ghế, nới lỏng tay buông tiểu yêu ra, vui mừng thốt lên: "A Sơ..."

Trong điện không ít kẻ sắc mặt kỳ quái khi nhìn thấy Ân Trường Du lao tới ôm chặt lấy Lâm Sơ, hôn lên má và môi cậu: "Ngươi về rồi."

Lâm Sơ ngoan ngoãn tựa vào lòng hắn: "Ừm."

truyenfull,truyenfull vn