Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 24

Lâm Sơ chạy ra phía sau tòa tẩm điện, dựa theo trí nhớ mà chạy lung tung không định hướng, cuối cùng lao đầu vào một bụi cỏ cao, cuộn tròn người nấp kỹ.

Xung quanh không một bóng người, cậu chỉ có thể nghe thấy nhịp tim mình đang đập liên hồi, thở dài một hơi đầy nặng nề.

Ân Trường Du chắc hẳn đã về đến nơi, thấy cậu không có ở đó, chắc chắn sẽ giận dữ vô cùng.

Lâm Sơ rất lo lắng, cậu bắt đầu hối hận vì đã bỏ chạy.

Ân Trường Du cưng chiều cậu như thế, nếu cậu chịu khó kiên nhẫn thêm chút nữa, có lẽ hắn đã không nhốt cậu lại như vậy.

Thế nhưng, kể từ khi cậu trở về, Ân Trường Du cứ có gì đó rất lạ.

Có lẽ nào là vì chuyện cậu từng bị hãm hại trước kia?

Đối với Lâm Sơ mà nói, cậu đã đợi ở Thanh Khâu 18 năm, còn Ân Trường Du đã đợi hơn 200 năm, mà hắn lại không biết cậu sẽ trọng sinh.

Hắn còn lưu giữ thi thể kiếp trước của cậu, giờ không biết đã để ở đâu, chỉ nhắc đến thôi cảm xúc của hắn đã mất kiểm soát.

Lâm Sơ thấy nhói lòng, nảy sinh ý định quay trở lại. Cậu chậm rãi bò ra khỏi bụi cỏ, thò móng vuốt ra do dự một lát rồi lại rụt về.

Ân Trường Du đang cơn giận dữ, bắt được cậu chắc chắn sẽ nhốt lại lần nữa.

Mấy ngày nay bị giam trong phòng tối tăm, Lâm Sơ đã có bóng ma tâm lý, cậu lặng lẽ nấp kỹ, tự nhủ cứ đợi vài ngày rồi tính sau.

Chờ Ân Trường Du nguôi giận, cậu sẽ trở về. Có lẽ khi ấy, vì lo lắng, Ân Trường Du sẽ tỉnh ngộ mà không ép buộc giam cầm cậu nữa.

Lâm Sơ không biết mình nấp trong bụi cỏ bao lâu, đuôi đã cứng đờ mà không dám nhúc nhích.

Có vài tiểu yêu đi ngang qua nhưng không ai phát hiện ra cậu, cậu cũng không nghe được tin tức gì mới, càng không có ai đi tìm mình.

Chân tay Lâm Sơ đã tê dại, cậu thăm dò nhìn xung quanh, xác nhận không có ai mới cẩn thận bò ra, rũ sạch lông, nhảy lên nhảy xuống tại chỗ.

Đối diện bụi cỏ, cuối hành lang có một căn phòng.

Lúc nấp, Lâm Sơ đã để ý thấy nơi đó hình như không có ai ở. Thế là cậu tiến lên lặng lẽ đẩy cửa, lẻn vào trong.

Bên trong quả nhiên bỏ trống, đây là nhà kho chuyên chứa vải vóc. Những thứ này ở điện Khuyết Âm chẳng đáng giá bao nhiêu nên chẳng ai khóa cửa nhà kho.

Lâm Sơ cẩn thận chọn một góc nằm xuống, lấy ít vải vóc che chắn trước mặt, lúc này mới an tâm nằm ngủ.

-

Ân Trường Du nhặt những mảnh gỗ vỡ lên nhìn, trên mặt đất còn vương lại vài món pháp khí và phù chú đã dùng. Cửa là do người bên trong mở ra.

Hắn chưa từng dự đoán được Lâm Sơ không còn là kẻ phàm nhân không thể tu luyện nữa, cậu giờ đã là yêu, có pháp thuật, nhìn tình hình này còn có kẻ trợ giúp cậu.

Mảnh gỗ trong tay bị bóp nát thành bột phấn.

Ân Trường Du bước ra khỏi phòng, nhanh chóng tìm kiếm một vòng quanh tẩm điện nhưng không thu hoạch được gì.

Hắn đứng trên nóc nhà chậm rãi nhắm mắt, lòng bàn tay đã siết chặt đến rướm máu.

Ân Trường Du thấp giọng lẩm bẩm: "Tại sao... lại không ngoan như vậy."

Hắn nén lại cảm xúc trong lòng, bay xuống dưới tóm lấy một tiểu yêu đi ngang qua:

"Đi phong tỏa toàn bộ điện Khuyết Âm, không có lệnh của ta, không ai được phép ra ngoài."

Tiểu yêu hoảng sợ, thấy Ân Trường Du sắc mặt đáng sợ như vậy liền vội vã vâng dạ.

Điện Khuyết Âm to lớn vô cùng, chính Ân Trường Du cũng không biết hết có bao nhiêu phòng ốc.

Hắn cố nén xúc động muốn san phẳng cả cung điện này, lấy ra một pháp khí đồng chất điêu khắc hình linh điểu.

Ân Trường Du rạch đầu ngón tay nhỏ máu lên pháp khí, con linh điểu bằng đồng lập tức sống động bay lên. Hắn cầm tấm chăn mỏng Lâm Sơ từng đắp cho nó ngửi.

Ở đây không còn quần áo nào khác của Lâm Sơ, trên đệm chắc cũng chẳng dính lại bao nhiêu hơi thở.

Con linh điểu xoay vòng tại chỗ hồi lâu mới bay ra cửa tìm kiếm. Linh điểu chậm rãi bay dọc theo lộ trình Lâm Sơ đã đi, Ân Trường Du từng bước một theo sát phía sau.

Hắn có thể tưởng tượng ra cảnh Lâm Sơ hoảng loạn chạy trốn thế nào, đầu cũng không dám quay lại, có lẽ còn đang đắc ý vì đã lừa được hắn.

Đến khi tìm được Lâm Sơ, hắn muốn đích thân làm một sợi xích sắt, khóa vào cổ chân cậu, khiến cậu nhiều nhất chỉ có thể rời xa hắn một trượng.

Hoặc treo trên cổ cũng được, chỉ là hơi bất tiện, chất liệu cũng cần loại nhẹ nhàng hơn một chút.

Những ý nghĩ u tối nảy nở trong lòng, Ân Trường Du giơ tay sờ lên môi, dường như vẫn còn cảm nhận được cảm giác khi Lâm Sơ chủ động hôn hắn trước lúc rời đi.

Hắn có thể làm sợi xích dài hơn một chút, nếu Lâm Sơ ngoan ngoãn, cứ để cậu đi thêm hai bước cũng không sao.

Nếu như Lâm Sơ có thể...

Ân Trường Du chưa kịp suy nghĩ sâu xa thì đường đi đã bị chặn lại bởi một bóng người.

Hắn ngước mắt nhìn lên, Hòe Ngọc đang đứng trước mặt, mỉm cười dịu dàng với hắn.

"Điện hạ," Hòe Ngọc hành lễ, "Ta đang định đi tìm ngài, không ngờ lại tình cờ như vậy."

Ân Trường Du cực kỳ mất kiên nhẫn, lạnh mặt nói: "Cút ngay."

Sắc mặt Hòe Ngọc cứng đờ, nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường, vẫn cong môi cười: "Điện hạ có thể nghe ta nói một câu không? Không làm mất nhiều thời gian của ngài đâu."

Con linh điểu phía trước đã bay khá xa, Ân Trường Du chẳng chút hứng thú với ý đồ của nàng, trực tiếp lách người đi vòng qua.

Hòe Ngọc thần sắc không đổi, tiến lên vài bước chặn đường hắn lần nữa, nói rất nhanh: "Ta biết điện hạ không thích ta, cũng không muốn cưới ta, nhưng chúng ta có thể đôi bên cùng có lợi."

"Giao Nhân tộc thâm cư đáy biển, tích tụ bao đời những tài sản vô tận. Ta là công chúa hải cung, liên hôn với ta, một nửa gia sản hải cung sẽ là của ngài, ta cũng sẽ không can thiệp việc ngài nuôi bao nhiêu tiểu tình nhân..."

Sự kiên nhẫn của Ân Trường Du đã đến cực hạn, hắn chỉ phun ra đúng một chữ: "Lăn."

Hòe Ngọc chưa từng phải chịu đựng sự sỉ nhục nào như vậy từ bất cứ ai, lúc này sắc mặt cũng trở nên khó coi: "Ta có ý tốt đến bàn bạc với ngài, ngài..."

Lời còn chưa dứt, cả người nàng ta đã bị đánh văng ra ngoài, ngã xuống đất kêu lên một tiếng, trong miệng nếm được vị rỉ sắt.

Ân Trường Du lại ra tay với nàng ta, dù có vảy hộ thân, nàng vẫn thấy ngực đau nhói, rõ ràng lần trước hắn đã quá nương tay.

Hòe Ngọc run rẩy chống tay xuống đất, không dám nán lại thêm, vội vã bò dậy lùi sang một bên: "Là Hòe Ngọc đường đột, điện hạ..."

"Lần trước ta đã nói rồi," Ân Trường Du nheo mắt, chán ghét nói: "Bảo ngươi lăn khỏi Phù Tang."

Dứt lời, hắn đuổi theo hướng linh điểu, để lại Hòe Ngọc một mình đứng đó đầy kinh hãi.

Con linh điểu bay lảo đảo tới chỗ bụi cỏ nơi Lâm Sơ từng nấp, xoay quanh vài vòng rồi đáp xuống.

Ân Trường Du kìm nén sự kích động, tiến lên lật tung bụi cỏ nhưng chẳng thấy bóng dáng Lâm Sơ đâu.

Có lẽ vì hơi thở trong bụi cỏ quá nồng nên linh điểu cố chấp cho rằng người cần tìm ở đây. Ân Trường Du tức giận tột độ, trực tiếp bóp nát con linh điểu thành một cục đồng vụn.

Lâm Sơ đã từng nấp ở đây không ngắn thời gian, có lẽ vừa mới rời đi. Ân Trường Du xoay người định tiếp tục tìm kiếm, đi được hai bước thì dừng lại, rồi lùi ngược về.

Hắn đẩy bụi cỏ ra, nhìn thấy một chỗ có vết đè rõ ràng, còn vương lại vài sợi lông trắng nhọn. Hắn dùng linh khí cắt trọn tảng cỏ bị đè nát đó mang theo bên người.

truyenfull,truyenfull vn