Nhiều ngày nay tuyết lớn bắt đầu rơi, Ân Trường Du cho sưởi ấm căn phòng này bằng địa hỏa, hệt như ngày trước.
Lâm Sơ đã vài lần nói không cần, nhưng Ân Trường Du vẫn làm ngơ, còn trải kín mặt đất bằng da thú lông ngắn để Lâm Sơ đi chân trần trên đó.
Ngoài ra, Lâm Sơ không hề bước chân ra khỏi cửa phòng quá một bước, đến cửa sổ cũng rất ít khi được mở.
Sau khi những lần nài nỉ đầu tiên không có kết quả, Lâm Sơ bắt đầu giận dỗi.
Ân Trường Du không chuẩn bị thức ăn gì, chỉ có một ít đan dược bổ sung linh khí.
Yêu tộc vốn không cần ăn quá nhiều tạp vật, số đan dược này đủ để duy trì sức lực, nhưng Lâm Sơ liếc mắt cũng không thèm nhìn, cậu mặt lạnh không thèm để ý đến Ân Trường Du.
"Ta không ăn," Lâm Sơ nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ, lạnh nhạt nói: "Đằng nào cũng chẳng chết được."
Ân Trường Du khẽ cau mày, cầm một viên đan dược đưa đến bên miệng Lâm Sơ.
Lâm Sơ gạt tay hắn ra, viên đan dược lăn xuống đất.
Viên thuốc màu nâu nảy hai cái trên tấm da thú, nằm chỏng chơ trên nền lông trắng trông vô cùng chướng mắt.
Ân Trường Du không hề tức giận, bình tĩnh nhặt viên đan dược lên.
Hắn lại lấy một viên khác, vuốt mái tóc đen của Lâm Sơ, dịu dàng dỗ dành: "A Sơ ngoan, ăn một viên thôi là được."
"Ngươi tránh ra!" Lâm Sơ dùng sức đẩy hắn, co người về phía mép sập, trong lúc giãy giụa còn đạp hắn hai cái.
Lâm Sơ thoáng liếc qua những nếp nhăn trên vạt áo Ân Trường Du, rồi quay đầu đi không nói nửa lời.
Ân Trường Du cũng im lặng, bầu không khí trở nên ngột ngạt. Cửa sổ không mở, địa hỏa lại cháy suốt khiến căn phòng thêm phần bí bách.
Lâm Sơ rũ mắt, cố gắng không liếc nhìn Ân Trường Du thêm lần nào.
Đột nhiên Ân Trường Du vươn tay chộp lấy cổ chân cậu, kéo mạnh cậu về phía mình.
Lâm Sơ hoảng hốt ngẩng đầu lên, Ân Trường Du bỏ đan dược vào miệng mình, đè hai tay Lâm Sơ lại rồi dùng miệng mớm thuốc cho cậu.
Đan dược tan ra trong miệng, Lâm Sơ tức giận cắn mạnh vào môi Ân Trường Du, ra sức giãy giụa.
Cuối cùng Lâm Sơ vẫn phải nuốt xuống. Trong mắt Ân Trường Du thoáng hiện ý cười, hắn buông Lâm Sơ ra, đưa tay sờ lên những dấu răng trên môi mình.
Lâm Sơ bây giờ hoạt bát hơn trước nhiều, ngay cả cắn hắn cũng mạnh tay đến thế.
Ân Trường Du thấy phấn khích, cảm xúc trong lòng cuộn trào như chực chờ bùng nổ.
Lâm Sơ lùi lại phía sau, nhưng lại bị kéo tới. Ân Trường Du hôn cậu dồn dập, Lâm Sơ cảm thấy đai lưng bị kéo ra, kinh hãi giãy giụa.
"Ngươi buông ta ra..."
Thế nhưng Ân Trường Du không buông tay, Lâm Sơ đành phải hóa thành nguyên hình chui ra ngoài, nhảy xuống sập.
Thấy lòng ngực trống rỗng, Ân Trường Du hơi không vui, đứng dậy túm lấy Lâm Sơ, ép cậu hóa lại hình người.
Hai người ngã ngồi trên mặt đất, Ân Trường Du ôm lấy Lâm Sơ định tiếp tục, nhưng khi chạm phải ánh mắt cậu thì bỗng chốc tỉnh táo lại.
Lâm Sơ đang run rẩy, đôi tay kháng cự đẩy hắn ra, trong mắt đầy kinh hoàng thất thố.
Cậu đang sợ hắn.
Lâm Sơ nức nở nói: "Ngươi muốn cưỡng bách ta sao?"
Ân Trường Du như rơi vào hầm băng, cả người cứng đờ.
Lâm Sơ nhân cơ hội thoát thân, biến thành chú hồ ly cuộn tròn trong góc, dùng đuôi che kín mắt và tai.
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, Ân Trường Du dường như vẫn ngồi đó không hề động đậy. Lâm Sơ dần trấn tĩnh lại, chỉ cảm thấy tủi thân đến tận cùng.
Tại sao Ân Trường Du bây giờ lại trở nên như thế này?
Không chỉ giam cậu ở đây không cho ra ngoài, còn...
Lâm Sơ nhất thời không tìm ra từ ngữ nào để hình dung, tóm lại là Ân Trường Du ngày trước chưa bao giờ như vậy.
Cậu nằm đó hồi lâu, chợt nghe thấy tiếng động rất khẽ. Đôi tai dưới lớp đuôi giật giật.
Ân Trường Du chậm rãi bước tới, vươn tay bế chú hồ ly cuộn tròn lên, đặt nhẹ nhàng lên giường.
Lâm Sơ vẫn nằm im không nhúc nhích, thấy hắn không làm gì thêm thì thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại rồi vô tình ngủ thiếp đi.
Ân Trường Du thấy hơi thở cậu dần ổn định, cẩn thận chạm nhẹ vào người cậu, rồi mới nằm xuống bên cạnh.
Hắn ngắm nhìn Lâm Sơ thật kỹ, nhưng vẫn thấy chưa đủ, lặng lẽ dùng thuật pháp khiến cậu biến lại thành hình người.
Khi Lâm Sơ biến lại, tư thế nằm hơi cứng nhắc. Ân Trường Du định chỉnh lại giúp cậu, Lâm Sơ mơ màng giật mình, theo bản năng cuộn tròn vào lòng hắn.
Ân Trường Du sợ cậu tỉnh lại sẽ nổi giận, không dám ôm chặt, chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc và vạt áo cho cậu, lòng cũng an ổn hơn đôi chút.
Thế nhưng Lâm Sơ mấy ngày nay ngủ nhiều hơn thường lệ, chẳng bao lâu đã tỉnh.
Vừa mở mắt thấy Ân Trường Du trước mặt, cậu kinh hãi đẩy hắn ra. Ân Trường Du không phòng bị, ngã nhào xuống giường.
Lâm Sơ hoảng hốt thu tay lại ngồi dậy.
Ân Trường Du đứng dậy từ dưới đất, cười với cậu: "A Sơ."
Dáng vẻ hắn không hề giống đang tức giận, Lâm Sơ cũng bạo dạn hơn. Khi hắn định tiến lại gần, cậu lại đẩy hắn xuống.
"Ngươi không được lên đây!"
Lâm Sơ tỏ vẻ đề phòng, Ân Trường Du gật đầu: "Được, ta không lên."
Hắn ngồi bên mép giường, lặng lẽ nhìn Lâm Sơ.
Lâm Sơ dời mắt, kéo chăn mỏng che kín mặt mình, cảm thấy vô cùng bất lực. Mềm mỏng không được, cứng rắn cũng không xong.
Cứ thế này mãi, liệu cậu có thực sự bị Ân Trường Du giam cầm vĩnh viễn ở đây không?
Lâm Sơ hoảng loạn, hất chăn ngồi phắt dậy.
Thấy cậu cử động, mắt Ân Trường Du sáng lên, định vươn tay chạm vào cậu nhưng lại kiềm chế, dịu dàng hỏi: "Sao vậy?"
Trời vẫn chưa tối, Lâm Sơ nghĩ ngợi rồi nhỏ giọng nói: "Ta hơi đói."
Ân Trường Du há miệng định nói gì đó, Lâm Sơ liền chặn họng: "Ta không muốn uống thuốc!"
"Chẳng có vị gì cả, khó ăn chết đi được!"
Lâm Sơ lên án, đôi tai hồ ly rũ xuống, "Ta muốn ăn đồ ngọt."
Ân Trường Du im lặng, không tỏ thái độ ngay.
Lâm Sơ đánh cược một phen, bò tới chủ động nhào vào lòng hắn.
Cậu vòng tay ôm lấy cổ Ân Trường Du, lén cắn đầu lưỡi mình một cái, đôi mắt ầng ậc nước nhìn hắn: "Cầu xin ngươi đó."
Ân Trường Du biết thừa cậu đang cố ý, nhưng vẫn không nỡ từ chối.
Hắn ôm ấp thân mật một hồi lâu mới quyết định: "Được."
Chưa đợi Lâm Sơ kịp vui mừng, Ân Trường Du lại nói: "Em ở yên đây, ta đi lấy cho em."
Không được đi cùng hắn, Lâm Sơ có chút thất vọng nhưng vẫn gật đầu: "Được rồi."
Cậu kể tên vài loại bánh ngọt thường thấy ở điện Khuyết Âm.
Ân Trường Du đáp "Ừ" nhưng vẫn chưa đi ngay, cứ im lặng nhìn Lâm Sơ, đầu ngón tay khẽ m*n tr*n gò má cậu.
Lâm Sơ hiểu ý, ghé sát vào môi hắn hôn một cái thật mạnh, rồi tươi cười nói: "Ta chờ ngươi về."
Ân Trường Du vùi đầu vào cổ Lâm Sơ hít sâu một hơi, rồi mới lưu luyến buông cậu ra, lắc mình rời khỏi phòng.
Hắn vừa đi khỏi, Lâm Sơ lập tức lao đến kéo cửa phòng.
Quả nhiên vẫn không mở được. Lâm Sơ vận dụng toàn bộ pháp lực cũng không thể phá vỡ thuật pháp của Ân Trường Du.
Trong lúc bực bội, cậu chợt nhớ ra chiếc vòng dự trữ đang đeo trên tay.
Trước đây Ân Trường Du từng hỏi, Lâm Sơ chỉ nói là cha mẹ cho chứ không nói bên trong có gì.
Mắt Lâm Sơ sáng rực lên, lập tức tìm kiếm trong vòng dự trữ, lấy ra đủ loại pháp khí phù chú để thử nghiệm.
Cuối cùng, không biết là món nào có tác dụng, cửa phòng bỗng vang lên một tiếng trầm đục rồi nổ tung một lỗ nhỏ ở giữa.
Lâm Sơ vội hóa thành nguyên hình, nhảy vọt ra ngoài.
Chú tiểu hồ ly lo lắng ngó nghiêng xung quanh rồi chạy bán sống bán chết về một phía.
Không lâu sau, Ân Trường Du cầm theo hộp thức ăn quay lại, thấy vết nổ trên cửa phòng, lòng hắn chùng xuống.
Hắn đẩy cửa nhìn quanh căn phòng trống rỗng, khó nhọc cất tiếng: "A Sơ?"
Lâm Sơ quả nhiên đã biến mất.
Hộp thức ăn trong tay hắn tức khắc hóa thành tro bụi, sắc mặt Ân Trường Du u ám, trong mắt lóe lên tia tàn bạo.