Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 22

Lâm Sơ ngẩn người, ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn.

Thần sắc Ân Trường Du trông vô cùng tự nhiên, không có nửa điểm ý đùa cợt.

Hóa ra hắn không cho mình ra ngoài là vì chuyện này.

Trong giây lát, Lâm Sơ không biết phải nói gì, cậu không ngờ sau khi mình trọng sinh, Ân Trường Du vẫn để tâm đến cái chết của cậu đến nhường này.

Thấy cậu trầm mặc, Ân Trường Du rũ hàng mi, khẽ gãi cằm Lâm Sơ: "Sao vậy?"

Lâm Sơ ấn ấn móng vuốt, nằm sấp trên người hắn, vẩy đuôi: "Ở trong vòng bảo hộ của ngươi thì sẽ không có chuyện gì đâu."

"Không." Ân Trường Du sầm mặt lại, "Điện Khuyết Âm vốn dĩ không hề an toàn."

Ngay cả Bạch Vũ cũng có thể nhẹ nhàng lẻn vào, chưa kể tên thiếu niên lai lịch bất minh mà hắn đã giết lần trước, chẳng biết trong điện này còn bao nhiêu kẻ rắp tâm bất lương.

"Vậy nếu nơi này không an toàn, chi bằng chúng ta đi nơi khác?"

Lâm Sơ nghiêng đầu đề nghị, "Chỉ hai người chúng ta đi thôi, lén lút cũng được."

Ân Trường Du do dự một chút, thần sắc như có phần lay động.

Lâm Sơ thừa thắng xông lên: "Chúng ta có thể đến những nơi ấm áp hơn, chán thì lại đổi chỗ khác."

Nói xong, cậu lại thấy hơi chột dạ. Ân Trường Du là chủ nhân của Yêu tộc, vừa mới trở về không lâu đã đi, e là không ổn.

Chưa kịp để cậu sửa lời, Ân Trường Du vẫn nghiêm giọng từ chối: "Không được."

"Bên ngoài kẻ xấu quá nhiều."

Hắn dịu giọng lại, nhẹ nhàng nhéo tai Lâm Sơ như dỗ trẻ con, "A Sơ ở đây là an toàn nhất."

Trong lòng Lâm Sơ dấy lên cảm giác hoang đường, cậu chống hai chân trước lên:

"Chẳng lẽ ngươi muốn nhốt ta cả đời?"

Cậu hiện đang là hồ ly, trên mặt đầy lông lá nên không nhìn ra cảm xúc.

Ân Trường Du giơ tay khiến cậu hóa hình người, rồi nắm lấy cằm cậu.

Lâm Sơ mím môi nhìn hắn, rõ ràng là đang không vui. Ân Trường Du ôn nhu dỗ dành: "A Sơ, nghe lời."

Hắn nguyện ý làm mọi thứ vì Lâm Sơ, ngoại trừ việc để cậu bước chân ra khỏi cánh cửa này.

Lâm Sơ im lặng, quay đầu giãy giụa.

Ân Trường Du nhẹ nhàng chế trụ cậu, thở dài: "Ngoan nào."

Đôi môi mềm mại bị hôn lấy. Một lúc lâu sau, mắt Lâm Sơ ầng ậc nước, tay chân bủn rủn nép vào lòng Ân Trường Du, khẽ th* d*c.

Ân Trường Du thỏa mãn ôm chặt cậu, bàn tay xuyên qua lớp quần áo v**t v* sống lưng cậu từng chút một.

Trong lòng Lâm Sơ đầy hoảng sợ và mịt mờ, miên man suy nghĩ hồi lâu cũng chẳng tìm được cách giải quyết, cứ thế ngơ ngẩn rồi dần dần ngủ thiếp đi.

Nhìn gương mặt khi ngủ của cậu, khóe miệng Ân Trường Du khẽ nhếch, hắn dựa người vào sập, điều chỉnh tư thế, đầu ngón tay khẽ động, cửa sổ lặng lẽ đóng chặt lại.

-

Khi Lâm Sơ được đưa về tẩm điện, không một ai nhìn thấy, chỉ có Nhung Tố nhìn thấy Ân Trường Du ôm cậu bên dòng suối nhỏ.

Nàng kể chuyện này cho mấy tiểu tỷ muội, nhưng chẳng ai tin.

"Ta thấy ngươi mệt quá nên sinh ảo giác thôi."

Một người khác nói: "Nếu muốn tìm người thay thế, Điện hạ đã sớm tìm rồi, việc gì phải đợi đến bây giờ? Huống hồ ngươi cũng bảo đứa trẻ đó chẳng giống công tử ban đầu chút nào."

"Nhưng Thần Phượng lại rất thân thiết với cậu ta, trên đời này còn người thứ hai được hưởng đãi ngộ đó sao?"

Nhung Tố cảm thấy mình chắc chắn đã đoán ra chân tướng: "Có lẽ Điện hạ không coi trọng vẻ bề ngoài. Ngươi đừng nói, chú tiểu hồ ly đó trừ gương mặt ra, những điểm khác thực sự có chút giống, tên cũng có chữ 'Sơ'."

Nàng nói chắc như đinh đóng cột khiến những người khác bán tín bán nghi.

Thu Linh nheo mắt: "Tiểu hồ ly? Là người lần trước..."

"Đúng vậy, chính là cậu ta." Nhung Tố gật đầu, ngón tay xoa cằm, "Nhưng cậu ta rốt cuộc ở tòa điện nào?"

Thu Linh lắc đầu, nàng cũng không hề đưa chú tiểu hồ ly đó về.

Nàng mơ hồ cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng không biết bắt đầu từ đâu nên đành lắc đầu không suy nghĩ thêm.

Mấy ngày trôi qua, chuyện Điện hạ có tân sủng gần như đã truyền khắp điện Khuyết Âm.

Trong điện không mấy người gặp được Lâm Sơ, càng không biết tên cậu, nên ai nấy đều tò mò đến cực điểm, chỉ mong Ân Trường Du dẫn cậu ra ngoài cho họ diện kiến một lần.

Nhưng họ chờ đợi mấy ngày liền vẫn không thấy bóng dáng đâu, Điện hạ dường như cũng bặt vô âm tín.

Lời đồn dần lắng xuống, phía tộc Giao Nhân lại không ngồi yên được nữa.

Tỳ nữ lo lắng sốt ruột: "Công chúa vừa mới tới, Điện hạ đã có tân sủng, chuyện này..."

Hòe Ngọc sắc mặt bình tĩnh, nâng chén trà thổi nhẹ, nhấp một ngụm: "Gấp cái gì."

"Sao có thể không gấp? Mọi người nói chuyện đó như thật, không biết là con tiểu yêu tinh nào lại mê hoặc Điện hạ vào đúng lúc mấu chốt này..."

Tỳ nữ lải nhải, thấy Hòe Ngọc vẫn bình thản liền im miệng, rót thêm nước trà rồi hỏi: "Công chúa đã có đối sách gì chưa?"

Hòe Ngọc chống tay lên thái dương, nheo mắt nói: "Xem như là có."

Tỳ nữ vừa nghe vậy liền vui mừng khôn xiết, trong đầu đã hiện lên cảnh Hòe Ngọc thuận lợi gả cho Ân Trường Du, mà không nghe thấy Hòe Ngọc lầm bầm buồn bã:

"Nếu là đôi bên cùng có lợi, cũng có thể thử một lần..."

truyenfull,truyenfull vn