Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, che khuất nửa gương mặt Ân Trường Du trong bóng tối, thần sắc khó lường.
Hắn bước tới định nắm lấy tay Lâm Sơ, cậu theo bản năng lùi lại một bước.
Lâm Sơ cảm thấy bất an khó hiểu, ngước mắt nhìn Ân Trường Du.
Hắn cười với cậu, tiến lại gần một bước rồi ôm gọn cậu vào lòng.
"Ngoan, đừng sợ."
Ân Trường Du v**t v* mái tóc đen của Lâm Sơ, cúi đầu hôn lên trán cậu, nhưng vẫn không hề giải bỏ thuật pháp trên cửa phòng.
Cảm nhận được sự dịu dàng quen thuộc, cơ thể Lâm Sơ thả lỏng hơn chút, thì đột nhiên bị bế thốc lên.
Trước mắt cậu thoáng chao đảo, Ân Trường Du ôm cậu ngồi xuống chiếc ghế dài trải da thú, vị trí hơi nghiêng đầu vừa vặn có thể nhìn thấy cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Ân Trường Du không có thêm động tác nào quá trớn, chỉ dùng mu bàn tay cọ nhẹ gò má nhẵn mịn của Lâm Sơ, bàn tay kia siết chặt bên eo cậu, dù không quá dùng sức nhưng tuyệt đối không cho phép Lâm Sơ cự tuyệt.
Im lặng hồi lâu, Lâm Sơ thử hỏi: "Ngươi không muốn ta ra ngoài sao?"
Đôi tay Ân Trường Du khựng lại, hắn rũ mắt không đáp.
Lâm Sơ cảm thấy nghi hoặc, dáng vẻ này của Ân Trường Du khiến cậu vừa sợ vừa lo.
Nghĩ ngợi một lát, cậu quyết định dùng chiêu làm nũng vốn đã quen thuộc. Cậu kéo tay Ân Trường Du xuống nắm lấy, ghé sát vào hôn lên môi hắn, dò đầu lưỡi mềm mại ra.
Ân Trường Du quả nhiên rất hưởng thụ sự chủ động này, hơi thở bắt đầu dồn dập.
Lâm Sơ đẩy hắn ra giữa chừng, nhẹ giọng nài nỉ: "Ở trong phòng buồn quá, ta muốn ra ngoài dạo một chút."
Trước kia mỗi khi cậu đưa ra yêu cầu như vậy, Ân Trường Du hầu như chưa bao giờ từ chối.
Thế nhưng lần này, hắn không đáp ứng ngay mà chỉ dùng ngón tay lau đi vệt nước nơi khóe miệng Lâm Sơ.
"A Sơ," Ân Trường Du dịu dàng nói, "Ở đây cùng ta một chút được không?"
Lâm Sơ khó hiểu: "Vì sao nhất định phải ở trong này? Ra ngoài ta cũng chơi với ngươi được mà."
Ân Trường Du vẫn không nói. Hắn nắm cằm Lâm Sơ định hôn tiếp, cậu nghiêng đầu tránh đi, hóa thành nguyên hình thoát khỏi lòng hắn.
Con hồ ly trắng muốt lườm người đàn ông đang ngồi trên ghế dài, xoay người không thèm để ý đến hắn nữa.
Cửa sổ vẫn mở, Lâm Sơ định thử nhảy ra ngoài, nhưng quả nhiên lại đụng phải một kết giới mỏng.
Pháp lực của cậu thấp kém, chẳng thể phá giải nổi thuật pháp do Ân Trường Du thiết lập, đành tức tối cào cào vào khung cửa sổ.
Ân Trường Du ở phía sau bỗng bật cười, hắn bước tới định bế cậu lên.
Lâm Sơ không trốn thoát, xù đuôi ra: "Tại sao ngươi lại làm như vậy..."
Cậu đã ở trong căn phòng này gần hai ngày, mà chẳng một ai biết họ đang ở đây.
Ân Trường Du v**t v* lớp lông trên lưng cậu, giọng điệu như đang cầu xin: "A Sơ, em không thể ra ngoài."
Lâm Sơ há miệng cắn vào ngón tay hắn, dùng răng nanh cọ xát, lí nhí hỏi: "Vì sao?"
Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng cọ xát vào chỏm lông đỏ trên tai cậu, Ân Trường Du vùi đầu vào cổ Lâm Sơ cọ cọ, khẽ nói: "Bên ngoài quá nguy hiểm."