Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 20

Ân Trường Du nhíu mày: "Hôn thê? Ta làm gì có loại đồ vật đó."

Lâm Sơ quay đầu lại, bình tĩnh nhìn hắn.

Ân Trường Du vẫn đặt tay trên eo cậu, siết chặt lấy: "Nếu có, cũng chỉ có thể là em."

"Vậy chuyện Hòe Ngọc tộc Giao Nhân là thế nào?"

"Hòe Ngọc?"

Ân Trường Du nhớ lại cái tên đó, chính là kẻ từ hải cung tới, "Ta không biết nàng ta đến vì mục đích gì."

Lâm Sơ chăm chú quan sát sắc mặt hắn, thấy rất tự nhiên không giống như đang nói dối, nhưng trong lòng vẫn còn lấn cấn, cậu không nhịn được nói: "Vậy ngươi bảo nàng ta đi đi."

Ân Trường Du không chút do dự đồng ý: "Được."

Thấy hắn đáp ứng quá sảng khoái, Lâm Sơ lại thấy không ổn, ngập ngừng một lát rồi nhỏ giọng nói: "Vẫn là nên khéo léo một chút."

Dù sao cũng là công chúa, không thể làm mất mặt mũi người ta quá mức.

Ân Trường Du tiếp tục đồng ý: "Được."

Tâm trạng Lâm Sơ tốt hơn một chút, thấy Ân Trường Du cứ nhìn chằm chằm vào mình, cậu cúi đầu vùi vào cổ hắn, lí nhí: "Bộ dạng hiện tại của ta, liệu ngươi có thấy không quen không?"

Ân Trường Du bế bổng cậu lên, nâng khuôn mặt cậu rồi hôn lên nhẹ nhàng: "Không đâu."

Lâm Sơ nhớ đến chiếc quan tài từng thấy trong căn phòng này lúc trước, đẩy nhẹ Ân Trường Du ra: "Có phải... ngươi vẫn giữ thi thể của ta không?"

Cảnh tượng nhìn thấy trong tảng băng lần đó vẫn khiến cậu còn sợ hãi.

Giờ cậu đã trọng sinh rồi, xác thân kiếp trước cũng không cần lưu lại nữa.

Nghe vậy, Ân Trường Du siết chặt vai Lâm Sơ, thần sắc bàng hoàng: "Em... thi thể?"

Sau khi Lâm Sơ chết, hắn thực sự đã giữ lại thi thể đó, bao bọc bằng vạn năm huyền băng và luôn mang theo bên người.

Sau khi trở về Phù Tang thời gian trước, hắn mới tìm một nơi yên tĩnh cất giữ.

Hai chữ "thi thể" khiến hắn nhớ lại cảnh Lâm Sơ đầy máu ngã trong lòng mình, dần dần lạnh lẽo.

Lâm Sơ bị hắn bóp đau vai, nhận thấy trạng thái hắn không ổn, rụt người lại: "Ngươi sao vậy?"

Ân Trường Du như chợt tỉnh mộng, vội nới lỏng tay.

Hắn bấy giờ mới kinh ngạc vì mình quá dùng sức, Lâm Sơ đang xoa vai, ngơ ngác nhìn hắn.

Ân Trường Du lại ôm chặt cậu, hôn lên bờ vai ấm áp, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cậu: "Em không chết, em vẫn còn sống."

Hơi thở nóng hổi thổi trên da khiến Lâm Sơ hơi ngứa, cậu nghiêng đầu, không né tránh.

Cậu lờ mờ đoán được tại sao Ân Trường Du lại đột ngột như vậy, không hỏi thêm nữa, thả lỏng cơ thể ngoan ngoãn để hắn ôm.

Trước đây cậu ốm yếu, hay ngủ, cùng lắm chỉ quanh quẩn tản bộ ngoài điện, phần lớn thời gian cũng giống như lúc này, hai người yên tĩnh ở bên nhau.

Có khi Ân Trường Du sẽ xử lý vài phong thư linh tinh, nhưng người ta đến báo cáo thì hắn đều không gặp.

Là chủ nhân Yêu tộc, Ân Trường Du tranh thủ lúc rảnh rỗi để bồi Lâm Sơ, nhưng sau khi Lâm Sơ xảy ra chuyện, mọi thứ hoàn toàn thay đổi.

Những năm qua, hành tung hắn bất định, công việc Yêu tộc đều gác lại, hắn không ra mặt, cũng chẳng tìm thấy người đâu.

Không khí giữa các tộc rất vi tế, Lâm Sơ từng nghe vài lời đồn khi ở Thanh Khâu, nhưng nghe cũng mơ hồ chẳng hiểu gì.

Chỉ có điện Khuyết Âm là vẫn bình thường như cũ, không hề thay đổi. Lâm Sơ ngây thơ không biết gì nên cũng chẳng mấy bận tâm.

Hiện tại dường như mọi thứ đã quay về như trước, và cậu cũng đã có một thân thể khỏe mạnh, trường thọ.

-

Sau khi bị Ân Trường Du làm bị thương, Hòe Ngọc ôm cổ trở về điện.

Tòa điện này vốn chuẩn bị cho đoàn người của nàng, bên trong bài trí đơn sơ quạnh quẽ, Hòe Ngọc vốn tưởng là phong cách như vậy nên không nói gì.

Nhưng giờ nhìn lại, chỗ nào cũng thấy chướng mắt. Nàng sa sầm mặt mày, ném hết bàn ghế trong điện.

Tỳ nữ thấy vết máu trên vạt áo nàng, hoảng sợ kinh hô: "Công chúa! Người bị thương ở đâu?"

Có tộc nhân khác nghe tiếng cũng vội đến hỏi thăm, Hòe Ngọc mới dịu sắc mặt: "Không sao."

Nàng có vảy hộ thân, Ân Trường Du không làm gì được nàng, nhiều nhất chỉ đổ chút máu.

Tỳ nữ cầm thuốc mỡ và quần áo mới đến hầu hạ, Hòe Ngọc chạm tay lên vết đỏ nhạt trên cổ, lên tiếng: "Bảo họ gửi tin cho phụ vương, chúng ta về thôi, ta không muốn ở lại đây nữa."

"Về ạ?" Tỳ nữ khó hiểu, "Vậy Điện hạ thì sao? Người đã nói với ngài ấy chưa?"

Nhắc đến Ân Trường Du, Hòe Ngọc tức giận không thôi: "Hôm nay chính hắn đã làm ta bị thương."

Nếu không nhờ vảy hộ thân, giờ nàng e đã thành cái xác chết.

Hơn nữa, Ân Trường Du căn bản không quen biết nàng, nói gì đến chuyện kết hôn.

Vậy mà lúc phụ vương bảo nàng đến, rõ ràng đã nói là đã thỏa thuận với đối phương rồi.

Tỳ nữ kinh hãi: "Điện hạ? Sao ngài ấy lại làm người bị thương!"

Hòe Ngọc chỉ thấy uất ức tột cùng, trực tiếp về Đông Ly thì sợ phụ vương trách phạt, không muốn nói thêm nữa: "Đi truyền tin đi, ta không muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa."

Tỳ nữ vâng lời xoay người ra ngoài, một lúc lâu sau lại do dự quay vào.

Hòe Ngọc có linh cảm không lành: "Sao vậy?"

Quả nhiên nghe tỳ nữ nói: "Bệ hạ muốn người tự mình nói chuyện với ngài."

Hòe Ngọc siết chặt tay, hít sâu một hơi, đứng dậy chỉnh trang dung nhan rồi đi sang sảnh ngoài.

Mọi người đã lánh đi hết, thủy kính treo lơ lửng ở giữa không trung, hiện ra nửa bóng hình.

Hòe Ngọc quỳ một gối hành lễ: "Phụ vương."

Trong gương, người đàn ông mặc áo bào quý giá ngồi trên ghế, tóc bạc buộc sau đầu, khuôn mặt tuấn tú, trên trán có đôi sừng rồng, lên tiếng lãnh đạm: "Tốn công khởi động pháp khí truyền tin chỉ vì chuyện này?"

Hòe Ngọc không dám ngẩng đầu: "Phụ vương, Ân Trường Du căn bản không có ý định liên hôn..."

"Có hay không, phải thử mới biết."

Thanh Diên thong thả cắt ngang lời nàng, "Ta phái ngươi đến Phù Tang không phải để ngươi quay về tay không."

Hòe Ngọc im lặng hồi lâu mới đáp: "Vâng."

"Chỉ cần ngươi có thể khiến Ân Trường Du cưới ngươi, ngươi chính là nữ chủ nhân của Phù Tang."

Thanh Diên đứng dậy bước lên một bước, giọng dịu lại: "Ân Trường Du dù có sắt đá đến đâu cũng là đàn ông, ngươi sẽ có cách."

Hòe Ngọc lại đáp: "Vâng."

Nàng cúi đầu từ đầu đến cuối, dáng vẻ dịu ngoan, giọng điệu không chút cảm xúc.

Thanh Diên rời mắt, vẻ mệt mỏi: "Thế đi, nếu không có chuyện quan trọng thì đừng liên lạc với ta."

Thủy kính đóng lại, Hòe Ngọc đứng dậy phủi tay áo, trở về phòng.

Tỳ nữ thấy nàng im lặng nên không nhắc lại chuyện về, âm thầm thở dài.

Trong mắt tỳ nữ, Điện hạ và công chúa vốn là một đôi trời sinh, sao lại ra nông nỗi này.

Công chúa cái gì cũng tốt, chỉ là tính tình hơi kiêu ngạo, có lẽ Điện hạ không thích vậy chăng?

Nàng không dám nói với Hòe Ngọc, nhưng vẫn quyết định tự đi tìm hiểu xem sao.

Sắp xếp ổn thỏa cho Hòe Ngọc, tỳ nữ mang một ít bánh ngọt đặt vào làn rồi ra khỏi điện, dọc đường gặp tiểu yêu điện Khuyết Âm liền mời họ nếm thử.

Nàng mang theo đặc sản Đông Ly, vừa làm xong trông rất hấp dẫn. Hơn nữa nàng lại nhiệt tình, tiểu yêu dù không có ấn tượng tốt với chủ tớ các nàng nhưng thấy đồ ăn nên cũng vui vẻ trêu đùa vài câu.

Tỳ nữ nhân cơ hội hỏi: "Điện hạ nhà các ngươi có sở thích gì?"

Mục đích quá rõ ràng khiến tiểu yêu buồn cười, nhưng vẫn đáp: "Chẳng có sở thích gì."

"Khẩu vị thì sao?"

"Điện hạ không ăn mấy thứ tục vật đó."

"Thích kiểu người thế nào? Ờ... dịu ngoan ngoãn ngoãn thì phải."

Hỏi qua vài người, tỳ nữ ghi nhớ kỹ, lại thấy một nữ yêu thỏ mặc váy trắng đi tới.

Nàng cản đối phương lại hỏi: "Điện hạ có thiếp thất không? Ta nghe nói là không..."

Yêu thỏ nói: "Điện hạ chưa bao giờ đón dâu."

Tỳ nữ yên tâm, định cảm ơn thì nghe yêu thỏ lẩm bẩm: "Bất quá, đại khái là có tân sủng."

"Tân sủng?"

Tỳ nữ thấy không ổn, vội gặng hỏi, yêu thỏ chỉ thở dài: "Cũng là kẻ đáng thương, chỉ là thế thân thôi, ai."

Dứt lời nàng đi thẳng, để lại tỳ nữ đứng ngơ ngác khó hiểu.

-

Lâm Sơ ở trong tẩm cung chờ cùng Ân Trường Du đến tận ngày hôm sau.

Tòa điện này không có ai ở, cũng ít người qua lại, nên không tiểu yêu nào biết họ ở bên trong.

Ân Trường Du hầu như không để cậu rời xa mình, cực kỳ bám người.

Lâm Sơ muốn uống nước cũng không được động tay, đều là Ân Trường Du tận tay đút đến tận miệng.

Hai người nói về nhiều chuyện trước khi tương ngộ, Lâm Sơ lải nhải hồi lâu, cuối cùng bảo Ân Trường Du cùng mình về Thanh Khâu một chuyến.

Ân Trường Du cọ cọ gò má cậu, hồi lâu mới đáp: "Được."

Lâm Sơ càng tò mò về những gì Ân Trường Du trải qua suốt hai trăm năm qua.

Dù cậu từng hỏi địa tinh, nhưng chỉ nghe được vài lời ngắn ngủi. Khi dò hỏi, Lâm Sơ cố tình tránh nhắc đến cái chết của mình, nhưng với Ân Trường Du, hồi ức quá khứ cũng là hồi ức đau khổ.

Lâm Sơ rời đi bao lâu, hắn đau khổ bấy lâu.

Ân Trường Du chỉ nói: "Ta rất nhớ em."

Lâm Sơ cũng rất nhớ hắn, cậu vui vẻ hóa thành nguyên hình, nằm g*** h** ch*n Ân Trường Du, lộ ra phần bụng mềm mại.

Đây là điều cậu học được khi là hồ ly, chỉ người thân mật nhất mới được chạm vào lông bụng, đây là đãi ngộ mà ngay cả cha mẹ cậu cũng không được hưởng.

Ân Trường Du lại không mấy hứng thú, v**t v* hai cái rồi thấp giọng: "A Sơ, biến lại đi."

Lâm Sơ đành hóa hình người, khóa ngồi trên người hắn, bị đè ra hôn môi.

Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, Lâm Sơ cảm nhận được thay đổi của Ân Trường Du, vươn tay xuống định giúp hắn giải tỏa.

Trước kia hai người không thể "cùng phòng", cậu cũng từng làm như vậy cho hắn.

Tay Lâm Sơ bị chặn lại giữa chừng, Ân Trường Du ôm cậu càng chặt, lòng bàn tay chầm chậm x** n*n bên eo cậu, ánh mắt đen tối không rõ.

Lòng bàn tay ấm nóng thử thăm dò xuống dưới, Lâm Sơ đỏ mặt, lắp bắp: "Ta, ta vẫn chưa..."

Hiện tại cậu đã có thân thể này, không còn những điều cấm kỵ đó nữa, nhưng họ mới nhận ra nhau không lâu, cậu cảm thấy mình chưa hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng.

Động tác Ân Trường Du dừng lại, Lâm Sơ rời khỏi người hắn, không dám trêu chọc thêm, xuống giường kéo cửa sổ ra cho thoáng khí.

Bên ngoài nắng rực rỡ, một ngày nắng hiếm thấy ở Phù Tang.

Lâm Sơ nhìn ra ngoài cửa sổ một lát rồi quay đầu nói với Ân Trường Du: "Chúng ta ra ngoài đi dạo chút đi? Mang theo Kỷ Kỷ ra ngoài điện cũng được."

Ân Trường Du gác một chân, nghe không rõ đáp lại điều gì. Lâm Sơ tưởng hắn đồng ý, xoay người chạy về phía cửa phòng kéo cửa.

Cửa không chút sứt mẻ, dường như bị ai đó dùng linh thuật.

Lâm Sơ sững sờ, quay đầu thấy Ân Trường Du đã xuống giường, từng bước một đi về phía mình.

truyenfull,truyenfull vn