Đan Kỷ liếc nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt hơi chê trách, rồi quay đầu đi sang chỗ khác, đứng bên dòng suối nhỏ chải chuốt bộ lông.
Hai người ôm nhau hồi lâu, eo Lâm Sơ đau nhức, hơi thở cũng dần trở nên khó khăn.
Cậu không nhịn được khẽ kéo tóc Ân Trường Du, lên tiếng: "Ngươi buông ta ra đi."
Ân Trường Du lúc này mới nới lỏng vòng tay, giơ tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Lâm Sơ.
Đầu ngón tay hắn vẫn còn run rẩy, khẽ gọi: "A Sơ..."
Đáy mắt hắn vằn tia máu, ngay cả tiếng tim đập cũng làm hắn thấy quá đỗi ồn ào, chỉ sợ đây là một giấc mộng, sơ sẩy một chút là sẽ bừng tỉnh.
Thấy bộ dạng này của hắn, Lâm Sơ vừa đau lòng lại vừa tủi thân, nước mắt lại bắt đầu rơi lã chã.
Ân Trường Du hoảng hốt, nhất thời không biết phải dỗ dành thế nào, đành cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt của Lâm Sơ, động tác mềm nhẹ như thể đang đối đãi với món đồ sứ dễ vỡ.
Đôi tai hồ ly của Lâm Sơ lại lộ ra, ủ rũ rủ xuống.
Cậu đẩy đẩy Ân Trường Du, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo hắn, nức nở hỏi: "Ngươi... tại sao ngươi lại..."
Tại sao bây giờ mới nhận ra cậu chứ.
Thế nhưng so với Ân Trường Du, chính cậu mới là kẻ đến muộn suốt hai trăm năm.
Ân Trường Du một lần nữa ôm trọn cậu vào lòng, hôn lên chóp tai đầy lông lá, gương mặt tràn đầy hối hận và áy náy: "Xin lỗi, là ta không tốt."
Hắn từng ở cạnh cậu, nhìn cậu ngồi ngẩn ngơ trên bậc thềm mà chẳng hề hay biết gì.
Lâm Sơ không khóc bao lâu, bình tĩnh lại một chút, cậu vòng tay ôm lấy eo Ân Trường Du, dụi hết nước mắt vào vạt áo hắn.
Đan Kỷ ở một bên tự chơi đùa, xung quanh không còn ai, Ân Trường Du ôm Lâm Sơ ngồi trên tảng đá bên dòng suối, ánh mắt không rời cậu nửa bước.
Hắn vẫn cảm thấy khó tin rằng Lâm Sơ thật sự đã trọng sinh và đang ở ngay trước mặt mình.
Dù ngoại hình đã hoàn toàn thay đổi, cậu vẫn là A Sơ của hắn.
Suốt khoảng thời gian đằng đẵng đó, không biết bao nhiêu lần hắn đã nghĩ rằng, đợi khi tìm được và g**t ch*t Bạch Vũ, hắn sẽ tự kết liễu đời mình.
Vậy mà giờ đây, hắn đã chờ được Lâm Sơ. Mọi đau khổ và dằn vặt trong quá khứ đều tan biến, trong phút chốc, hắn ngỡ như mình đã trở về ngày trước, như thể họ chưa từng chia lìa.
Sau khi khóc xong, Lâm Sơ dựa vào lòng Ân Trường Du, đôi môi khẽ hé mở rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Ân Trường Du thận trọng điều chỉnh tư thế để Lâm Sơ dựa vào thoải mái hơn.
Hắn nhẹ nhàng v**t v*, chỉnh lại mái tóc đen của cậu, cúi đầu sát lại gần để cảm nhận hơi ấm trong lồng ngực, ngửi mùi hơi thở nóng hổi từ miệng cậu, ánh mắt đầy vẻ mê luyến và thỏa mãn.
Nhung Tố đi dạo một vòng trong rừng, khi quay lại thấy hai người đang ôm chặt lấy nhau bên suối, nàng hít vào một hơi.
Nàng đang bị ảo giác sao, tại sao người kia lại có gương mặt giống hệt Điện hạ?
Ân Trường Du nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn với ánh mắt lạnh băng.
Nhung Tố lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Đan Kỷ thấy vậy cũng bay đến, chắn trước mặt nàng, đôi cánh khẽ rung động đầy cảnh cáo.
Hiểu ý, Nhung Tố không dám nhìn thêm lần nào nữa, vội vàng rời đi trong sợ hãi.
-
Sau khi tỉnh dậy, Lâm Sơ phát hiện mình đã về lại tẩm cung cũ.
Ân Trường Du đang ôm cậu nằm trên giường, thấy cậu tỉnh lại liền hôn lên môi cậu: "Không ngủ nữa sao?"
Lâm Sơ vừa hé miệng định nói thì đã bị hôn sâu hơn, chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ trong cổ họng.
Ân Trường Du xoay người đè lên người cậu, động tác càng lúc càng vội vã.
Trước kia Lâm Sơ chưa từng trải qua nụ hôn cuồng nhiệt như vậy, nhất thời quên cả thở, phải dùng sức đẩy Ân Trường Du ra, ngồi dậy th* d*c.
Đuôi mắt cậu đỏ ửng, gương mặt lộ vẻ ngây ngô và ngơ ngác.
Ân Trường Du lại gần lần nữa, lần này ôn nhu hơn nhiều, dẫn dắt cậu theo cách mà Lâm Sơ vẫn quen thuộc.
Cuối cùng, Ân Trường Du đưa tay lau đi vệt ướt nơi khóe miệng cậu, than thở: "A Sơ..."
Lâm Sơ đỏ mặt, khẽ run rẩy đôi tai. Ngoại hình của cậu hiện tại trông rực rỡ hơn trước nhiều, màu mắt cũng chuyển từ đen sang vàng sẫm, là một Yêu tộc chính hiệu.
Ân Trường Du không nhịn được nhẹ nhàng véo đôi tai hồ ly ấy: "Không ngờ em lại thành hồ yêu. Hồi trẻ ta từng đến Thanh Khâu một lần..."
Chiếc đuôi xù xì cũng duỗi ra, rũ xuống giường khẽ đung đưa.
Lâm Sơ mân mê ngón tay: "Ngươi không thích sao?"
Đôi mắt màu vàng nâu ẩn hiện ánh nước, đầy mong chờ và thấp thỏm.
Trái tim Ân Trường Du thắt lại, hắn ôm cậu vào lòng: "Dù là thế nào, ta đều thích."
Khóe miệng Lâm Sơ khẽ nhếch lên rồi lại hạ xuống: "Nhưng lần trước, ngươi đâu có nhận ra ta."
Cậu không hề trách móc Ân Trường Du, chỉ là vẻ ngoài của cậu thay đổi quá nhiều, nhưng khi nhắc lại lòng vẫn thấy hơi chua xót.
Ân Trường Du trầm mặc. Hắn cũng nhớ lại cảnh ở tiền điện, lúc đó Lâm Sơ còn quỳ xuống gọi hắn là Điện hạ.
Bàn tay đang ôm eo cậu siết chặt. Lâm Sơ ngước mắt nhìn, thấy đáy mắt Ân Trường Du tối sầm, không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Không sao đâu, ta không trách ngươi." Lâm Sơ hôn lên cằm hắn để an ủi.
Sắc mặt Ân Trường Du mới dịu đi đôi chút. Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, hắn thậm chí muốn giết sạch những kẻ đã từng thấy Lâm Sơ quỳ dưới chân mình.
Nhưng suy cho cùng cũng là lỗi của hắn vì không nhận ra cậu.
Hắn nắm lấy tay Lâm Sơ đặt lên mặt mình: "Đều là lỗi của ta, ta cho em đánh."
Lâm Sơ cong ngón tay búng nhẹ lên mặt hắn: "Đã bảo là không sao rồi mà."
"Ừm."
Ân Trường Du đáp một tiếng, dựa vào cạnh sập, hai người quấn quýt lấy nhau khẽ nói chuyện.
"Em trọng sinh từ khi nào?"
Lâm Sơ mím môi cười, như đứa trẻ đang chờ được khen: "Ngay khi vừa thành niên, ta liền đến tìm ngươi."
Cậu kể thêm về chuyện ở Thanh Khâu, về cha mẹ và bạn bè mới, cả cái cây ngô đồng luôn gọi sai tên cậu nữa.
Ân Trường Du chăm chú lắng nghe, trong đầu vẽ ra hình ảnh một chú hồ ly nhỏ đang lớn dần, dùng những mảnh ký ức đó để lấp đầy khoảng thời gian trống vắng.
Nghĩ đến cảnh Lâm Sơ phải tỉnh lại một mình ở nơi xa lạ, Ân Trường Du đau lòng khôn xiết: "Có ai bắt nạt em không?"
Lâm Sơ lắc đầu: "Không có."
Nhớ đến Bạch Vũ, cậu do dự nói: "Là một con bồ câu trắng đưa ta tới đây, hình như hắn quen biết ngươi."
Hơi thở Ân Trường Du khựng lại.
Hắn cố gắng kìm nén cảm xúc, rũ mắt hỏi: "Hắn nói gì với em?"
"Chẳng nói gì cả."
Lâm Sơ bĩu môi, "Nhưng hắn nhận ra ta, còn giúp ta đến Phù Tang, nhưng sau khi ta tới nơi thì hắn biến mất rồi."
Ân Trường Du không muốn nhắc đến Bạch Vũ, liền nói lảng sang chuyện khác: "Đan Kỷ nhận ra em trước à?"
"Ừ, vừa nhìn thấy ta là nó biết ngay đó là ta rồi."
Thần Phượng nhận ra người qua linh hồn, Ân Trường Du cũng không ngạc nhiên.
Hắn ngừng một lát rồi thở dài: "Đan Kỷ và ta tâm ý tương thông, nếu em bảo nó tới tìm ta sớm hơn, có lẽ ta đã biết từ lâu rồi."
Nếu không phải vì chuyện sáng nay, chẳng biết hắn còn phải đợi đến bao giờ.
Lâm Sơ cúi đầu im lặng.
Ân Trường Du thấy biểu cảm cậu không ổn, đưa tay xoa nhẹ cằm cậu, dịu dàng hỏi: "Sao vậy?"
Lâm Sơ liếc mắt nhìn sang bên, chậm rãi nói: "Ta nghe nói... ngươi đã có vị hôn thê."