Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 18

Hòe Ngọc lùi lại, lưng dựa sát vào cột đá không còn đường lui, bị ép phải ngẩng đầu, cổ họng nhói lên một chút.

Uy áp mạnh mẽ khiến nàng không thể nhúc nhích.

Nàng có linh cảm rằng, nếu mình nói sai một câu, Ân Trường Du sẽ giết nàng thật.

Mũi kiếm sắc bén dí sát thêm một tấc, gương mặt Ân Trường Du lạnh tựa sương giá: "Nói."

"Ta... ta nghe người hầu phụ trách chăm sóc Thần Phượng gọi như vậy."

Hòe Ngọc không dám hít thở mạnh, khóe mắt ứa ra một giọt nước mắt, "Ta chỉ thấy Thần Phượng dịu ngoan đáng yêu, rất thích nó, nếu không được gọi như vậy thì thôi..."

Dịu ngoan đáng yêu?

Sắc mặt Ân Trường Du trở nên quái dị, châm chọc nói: "Nói càn."

Trên đời này ngoại trừ A Sơ, không còn người thứ hai nào gọi Đan Kỷ như vậy.

Nghe thấy Hòe Ngọc cũng bắt chước gọi như thế, Ân Trường Du chỉ cảm thấy phẫn nộ và chán ghét, ánh mắt nhìn Hòe Ngọc càng thêm băng giá.

Hòe Ngọc hoảng loạn, định mở miệng giải thích thì miệng vết thương trên cổ đau nhói, đột nhiên một luồng thanh quang từ cơ thể nàng phát ra, đánh bật thanh kiếm của Ân Trường Du ra.

Trên đỉnh đầu nàng thoáng hiện lên hư ảnh một cái đầu rồng cực lớn.

Ân Trường Du thu kiếm lại, lạnh lùng nói: "Đông Ly hải cung."

Không ngờ Hòe Ngọc này lại là hậu duệ của Thanh Long, trên người có ấn hộ mệnh, muốn giết nàng cũng phải tốn chút công sức.

Ân Trường Du không muốn dính líu đến hải cung, lạnh nhạt xoay người: "Cút về Đông Ly đi."

Hòe Ngọc ôm lấy cổ, máu rỉ qua kẽ tay, chật vật nhìn bóng lưng Ân Trường Du rời đi.

Trong mắt nàng thoáng nét không cam lòng, nhanh chóng xử lý vết thương rồi vội vã rời đi sau khi nhìn quanh.

Ân Trường Du bay đến một tòa điện lẻ loi ở phía tây, nơi này hiếm khi có người tới.

Hắn vòng qua vài cánh cửa, đi xuống một bậc thềm đá, trước mắt hiện ra một gian địa lao.

Dưới ánh sáng lờ mờ, một bóng người đang tựa vào vách tường với tư thế vặn vẹo.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn giật giật tròng mắt.

Bạch Vũ th* d*c, nhếch môi: "Sao nào, còn muốn tiếp tục tra tấn ta à?"

Ân Trường Du tiến lên, nhấc chân giẫm lên xương đùi Bạch Vũ. Bạch Vũ đau đến biến dạng khuôn mặt, cơ thể run rẩy.

"Ngươi cũng quá ngu xuẩn rồi."

Ân Trường Du thu chân, thong thả đi đến chiếc ghế phía sau ngồi xuống, "Ngươi tưởng tùy tiện tìm một kẻ nào đó là có thể thay thế A Sơ của ta sao?"

Bốn chữ cuối cùng giọng điệu mềm nhẹ, trên mặt Ân Trường Du thoáng hiện lên nét dịu dàng, nhưng giây lát lại tan biến.

Nghĩ đến tên thiếu niên làm bộ làm tịch kia, hắn thấy buồn nôn, thở hắt ra một hơi: "Lại còn tự dâng tận cửa, ngu hệt như ngươi vậy."

Bạch Vũ chịu đau ngẩng đầu, run rẩy nói: "Ngươi tìm thấy cậu ta rồi?"

Ân Trường Du trào phúng: "Đúng là làm khó ngươi, tốn không ít thời gian nhỉ."

Ngay cả những kẻ trước đây, nhiều nhất cũng chỉ giống được ba phần, mà tên thiếu niên kia không chỉ giống năm phần, thần thái cũng cố ý bắt chước Lâm Sơ.

Có lẽ suốt hai trăm năm qua, Bạch Vũ chỉ mải mê tính toán việc này.

"Ngươi trốn lâu như vậy, cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc."

Bạch Vũ ho khan vài tiếng, linh cảm thấy điềm chẳng lành.

Bất chấp đau đớn, hắn chống tay ngồi dậy, nhìn chằm chằm Ân Trường Du: "Ngươi đã làm gì hắn?"

Ân Trường Du lạnh nhạt ngước mắt, không chút do dự đáp: "Giết."

Bạch Vũ sững sờ.

Ân Trường Du nói tiếp: "Đừng lo, sau khi ngươi chết là có thể gặp lại hắn thôi."

Trong địa lao im phăng phắc, Bạch Vũ rũ đầu, thân thể trong bóng tối bắt đầu co giật, biên độ ngày càng lớn.

Hắn đang cười, cười thành tiếng, dù cơn đau khiến tiếng cười nghe vô cùng quái dị.

Ánh mắt Ân Trường Du u ám, vung một luồng linh khí chém về phía Bạch Vũ, kìm nén cơn giận: "Cười vui vẻ thế, vì biết mình sắp chết sao?"

Bạch Vũ bị trúng đòn, tiếng cười chợt tắt.

Một lúc lâu sau mới hoàn hồn, hắn ngước mắt nhìn Ân Trường Du với vẻ thương hại.

"Ta đang cười ngươi đó." Bạch Vũ nhếch mép, tàn nhẫn nói: "Tự tay g**t ch*t người mình yêu nhất."

Ân Trường Du khựng lại, không nói gì, nheo mắt nhìn Bạch Vũ.

Bạch Vũ hồi tưởng lại cảnh lần đầu nhìn thấy Lâm Sơ ở Thanh Khâu, rồi đến khi quyết tâm dẫn cậu đến đây, giờ nghĩ lại, đúng là một trò cười.

Biết thế này, hắn đã không để Lâm Sơ đến.

"Ân Trường Du à Ân Trường Du..." Bạch Vũ lắc đầu, lòng đầy cảm giác hoang đường, cùng nỗi đau xót và hối hận dành cho Lâm Sơ.

Hắn từng bị thù hận làm mờ mắt, lại bị kẻ khác kích động, nghĩ rằng không giết được Ân Trường Du thì nhắm vào người bên cạnh hắn.

Giờ nghĩ lại, bí mật mưu phản của hai tộc Bạch Vũ và Giao Xà, việc Ân Trường Du không đuổi cùng giết tận đã là tận tình tận nghĩa rồi, còn Lâm Sơ thì có tội tình gì?

Trong hai trăm năm trốn chui trốn lủi, Bạch Vũ luôn sống trong sự hối hận.

Mà giờ đây, Lâm Sơ lại chết vì sai lầm của hắn.

Sắc mặt Bạch Vũ không giống giả vờ.

Ân Trường Du điều khiển xích sắt ép hắn đứng dậy: "Nói rõ ràng xem."

Lời hắn nói vốn dĩ Ân Trường Du không tin dù chỉ một nửa, nhưng giờ trong lòng lại dấy lên sự hoảng loạn.

Nhưng tên thiếu niên hôm nay, sao có thể là A Sơ được?

Bạch Vũ bị tra tấn mấy ngày nay, hơi thở thoi thóp, hắn nửa nhắm mắt, nhẹ giọng nói: "Ta đã nói rồi, Lâm Sơ trọng sinh."

"Mà ngươi, đã giết cậu ta rồi."

Xích sắt trên cổ siết chặt. Bạch Vũ cảm nhận được sự nghi ngờ và bất an của Ân Trường Du, hắn lặng lẽ cười rồi bị ném lại xuống đất.

Ân Trường Du siết chặt tay, gân xanh trên thái dương nổi lên: "Không thể nào..."

Hắn cẩn thận nhớ lại lời nói cử chỉ của thiếu niên kia, kết luận vẫn là hắn không thể là Lâm Sơ.

Không hiểu sao, Ân Trường Du đột nhiên nhớ đến thiếu niên tộc Hồ ngồi trên bậc thềm ngoài điện đêm đó.

Bạch Vũ thở dài nhẹ nhõm, lẩm bẩm: "Lẽ ra lúc trước, ta không nên đến Thanh Khâu..."

Hơi thở Ân Trường Du khựng lại, lặp lại: "Thanh Khâu..."

Thanh Khâu chính là nơi khởi nguồn và sinh sống của tộc Hồ.

Một ý niệm thoáng qua, đầu óc hắn hỗn loạn, hắn bỏ mặc Bạch Vũ rồi vội vã rời khỏi địa lao.

Ân Trường Du lao thẳng về phía sân trong. Hôm nay hắn triệu tập tất cả tiểu yêu, hình như đã thấy thiếu niên tộc Hồ đó.

Mà trong viện lúc này không thấy người đâu, chỉ có vài tiểu yêu đi ngang qua.

Ân Trường Du nhắm mắt, tìm kiếm trong ký ức hình ảnh liên quan đến thiếu niên tộc Hồ kia.

Sự ngỡ ngàng khi gặp nhau ở tiền điện, rồi vẻ thất vọng đau khổ, cùng dáng vẻ cô độc trên bậc thềm càng lúc càng rõ nét.

Ân Trường Du mờ mịt thì thầm: "... A Sơ?"

Hắn lại nhớ đến cái tên "Kỷ Kỷ" mà Hòe Ngọc gọi, nàng ta nói là nghe người chăm sóc Thần Phượng gọi như vậy.

Trái tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đau nhói.

Ân Trường Du không chút do dự, bay thẳng về phía rừng ngô đồng.

-

Lâm Sơ đi tìm Đan Kỷ, giữa đường gặp Nhung Tố.

Nàng cũng định mang luyện thật đến cho Đan Kỷ, nhìn thấy Lâm Sơ, mắt nàng sáng lên: "Tiểu Bạch, hôm nay ngươi cũng đến rừng ngô đồng à?"

Chỉ cần có Lâm Sơ ở đó, Đan Kỷ mới chịu ăn luyện thật tử tế, hơn nữa còn rất nghe lời, khiến nàng đỡ tốn công sức.

Lâm Sơ đáp: "Đúng vậy."

Nhung Tố vui mừng khôn xiết, lại không nhịn được cảm thán, sao một con chim lại có thái độ khác biệt hoàn toàn khi đối diện với những người khác nhau thế nhỉ?

Đến rừng ngô đồng, Đan Kỷ nhìn thấy Lâm Sơ từ xa liền lao tới, dụi vào lòng cậu.

Lâm Sơ đã hai ngày không tới, cậu nhận lấy luyện thật từ tay Nhung Tố, đút cho Đan Kỷ: "Nhớ ta không?"

Đan Kỷ kêu lên mấy tiếng ngắn ngủi, vui vẻ vẫy đuôi.

Nhung Tố vẫn đứng bên cạnh chờ đợi.

Ngày thường thì không sao, nhưng hôm nay Lâm Sơ định nhờ Đan Kỷ dẫn đi tìm Ân Trường Du, có người ngoài ở đó, cậu khó lòng mà đi ngay được.

Lâm Sơ nhìn Nhung Tố, đề nghị: "Hay là ngươi về trước đi, ta ở đây một mình được rồi."

Nhung Tố lắc đầu lia lịa: "Không sao, không sao... ta đi xem mấy cây ngô đồng trong rừng có cần thay thế không."

Là người chịu trách nhiệm chăm sóc Đan Kỷ, nàng cảm thấy rất áy náy, sao có thể để Lâm Sơ ở lại một mình được.

Lâm Sơ đành gật đầu, tiếp tục đút luyện thật cho Đan Kỷ. Có lẽ đợi nó ăn xong, Nhung Tố sẽ yên tâm rời đi, lúc đó đi cũng chưa muộn.

Đan Kỷ hai ngày không gặp Lâm Sơ, cứ bám lấy làm nũng, không chịu ăn luyện thật đàng hoàng, cứ phải để Lâm Sơ đưa đến tận miệng, rồi ngửa cổ "lộc cộc" một tiếng nuốt trôi.

Ăn được hơn nửa, nó thấy khát nước, bèn bay ra suối nhỏ. Lâm Sơ đi theo, đợi nó uống xong lại định tiếp tục đút.

Đan Kỷ nghiêng đầu từ chối. Hôm nay Lâm Sơ cứ đút mãi chẳng chịu chơi với nó, nó thấy tủi thân, cáu kỉnh quay lưng về phía cậu, dùng cái đuôi đối diện với Lâm Sơ.

Lâm Sơ bất lực kéo nhẹ lông đuôi nó: "Chúng ta ăn nhanh rồi đi tìm Trường Du được không?"

Đan Kỷ nghi hoặc quay đầu lại.

Lâm Sơ lặp lại: "Đợi ngươi ăn xong, Nhung Tố đi rồi, chúng ta sẽ lén đi tìm Ân Trường Du."

Còn phải lén lút sao? Nó đã cảm nhận được Ân Trường Du đang lao về phía này.

Nó "Pi pi" kêu hai tiếng.

Lâm Sơ không hiểu ý nó, tưởng nó vẫn không muốn ăn, bèn tiến đến dỗ dành: "Kỷ Kỷ ngoan, không còn nhiều nữa đâu."

Đan Kỷ miễn cưỡng nhìn luyện thật, rồi vẫn cúi đầu ăn hết trên tay Lâm Sơ. Lâm Sơ mỉm cười, đưa tay xoa xoa mào lông của nó.

Khi Ân Trường Du đến nơi, cảnh tượng đập vào mắt chính là thế.

Thiếu niên mặc đồ trắng mày thanh mục tú, mỉm cười đứng cạnh con Thần Phượng đỏ rực, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* nó.

Gương mặt hoàn toàn xa lạ, nhưng thần thái và hành động lại tương tự đến thế.

Đan Kỷ vốn cao ngạo lạnh nhạt, lúc này lại dụi đầu vào lòng bàn tay thiếu niên.

Ân Trường Du thậm chí không dám tiến tới, hắn dừng bước, nắm chặt tay đến rỉ máu.

Đan Kỷ phát hiện ra hắn đầu tiên, nghiêng đầu nhìn qua.

Lâm Sơ cũng cảm nhận được điều gì đó, xoay người nhìn thấy bóng đen dưới gốc cây.

Cậu có chút mừng rỡ, không ngờ Ân Trường Du lại tìm tới trước, nhưng cậu phải giải thích với hắn thế nào đây?

Lâm Sơ xoay người về phía hắn, đang do dự xem có nên mở miệng gọi "Điện hạ" hay không, liền nghe thấy giọng nói có phần khàn đặc của Ân Trường Du.

"A Sơ?"

Lâm Sơ đứng sững tại chỗ, hơi hé miệng nhưng không thốt nên lời.

Trong đầu cậu chỉ có một ý niệm: Hắn biết rồi.

Vẻ bình thản ngụy tạo hoàn toàn tan vỡ, Lâm Sơ sụp đổ, bĩu môi tủi thân: "Sao giờ ngươi mới tới?"

Lâm Sơ nghe thấy tiếng nức nở của chính mình, giơ tay lau nước mắt.

Ân Trường Du giật giật hầu kết, trong mắt tràn đầy sự mừng rỡ đến điên cuồng và không thể tin nổi.

Hắn bước vài bước tới trước mặt Lâm Sơ, ôm chặt lấy cậu vào lòng, như muốn khảm cậu vào xương thịt.

Hắn ôm quá chặt khiến Lâm Sơ khẽ hừ lên, nhưng không hề giãy giụa, cậu cũng cố sức vòng tay ôm lấy Ân Trường Du.

truyenfull,truyenfull vn