Ân Trường Du quay lại chỗ ngồi, ôm Lâm Sơ vào lòng, đặt cậu g*** h** ch*n mình rồi hôn nhẹ nhàng, vừa dịu dàng lại vừa kiềm chế, như sợ làm cậu kinh hãi.
Không có mệnh lệnh của Ân Trường Du, đám tiểu yêu phía dưới vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Bề ngoài thì mắt nhìn thẳng, nhưng thực chất tất cả đều đang lén lút đánh giá Lâm Sơ.
Có bao nhiêu người ở đây, Lâm Sơ thấy hơi ngại, thấy sắc mặt Ân Trường Du không có gì khác lạ, c** nh* giọng hỏi: "Người không giận sao?"
Ân Trường Du nắm lấy bàn tay cậu, xoa nhẹ lên cổ tay rồi đặt lên môi hôn hôn: "Ừ."
Lâm Sơ bạo dạn hơn một chút, tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi còn định nhốt ta nữa không?"
Những tiểu yêu có thính lực tốt ở hàng đầu nghe được câu này đều có thần sắc vi diệu.
Ân Trường Du không trả lời thẳng, chỉ nhéo cằm Lâm Sơ, hạ thấp giọng nói: "Ngoan một chút."
Hắn không nói rõ ràng, chứng tỏ vẫn còn hy vọng.
Lâm Sơ thả lỏng người, dựa vào lòng hắn: "Ta đói rồi."
Ân Trường Du chần chừ một chút, hơi áy náy. Những món điểm tâm hắn chuẩn bị cho Lâm Sơ ban ngày đều đã bị chính hắn hủy hoại rồi.
Hắn nghiêng đầu nói với tiểu yêu bên dưới: "Đi lấy chút đồ ăn tới đây."
"Vâng, điện hạ."
Tiểu yêu vội vàng vâng lệnh, nhanh chóng đi ra ngoài.
Ân Trường Du v**t v* gương mặt Lâm Sơ, dỗ dành: "Sắp có rồi."
Chẳng bao lâu sau, tiểu yêu bưng mấy đĩa điểm tâm còn bốc khói cùng một bình trà ngọt quay lại.
Ân Trường Du tự tay cầm điểm tâm đút cho Lâm Sơ, trà cũng đưa đến bên miệng, rồi dùng đầu ngón tay lau sạch vụn bánh nơi khóe miệng cậu.
Đã đến giờ Sửu, vậy mà đám tiểu yêu bên dưới chẳng hề buồn ngủ, vẻ mặt khó nén được sự kích động và tò mò, chỉ vì e dè Ân Trường Du ở đó nên không dám lên tiếng bàn tán.
Lâm Sơ ăn uống ngon lành, đến khi no bụng liền ngáp một cái, khóe mắt ầng ậc lệ, nhìn Ân Trường Du bằng ánh mắt buồn ngủ và ỷ lại.
Cậu đang chờ Ân Trường Du đưa mình đi ngủ, hệt như năm tháng ấy, như thể họ chưa từng chia lìa.
Trong lòng Ân Trường Du tràn ngập sự thỏa mãn khó tả, hắn vùi đầu vào cổ Lâm Sơ than nhẹ: "A Sơ..."
Lâm Sơ nhắm mắt lại, hừ một tiếng đáp lại. Ân Trường Du bế bổng cậu lên, loáng cái đã rời khỏi đại sảnh.
Đám tiểu yêu còn lại thở phào nhẹ nhõm, vài kẻ tản đi ngủ, còn vài kẻ vẫn ở lại hào hứng xì xào bàn tán về Lâm Sơ.
"Đây có phải chủ tử mới của chúng ta không?"
"Ta hình như chưa thấy bao giờ, trông cũng xinh đẹp thật."
"Nhưng mà, điện hạ vừa rồi cũng gọi cậu ấy là..."
Mấy tiểu yêu đang nói chuyện đều im bặt, không khí trở nên ngột ngạt.
Nhung Tố đứng cạnh nghe thấy, không nhịn được nói: "Tên người ta cũng có chữ 'Sơ', có lẽ là trùng hợp thôi."
Đáng tiếc, ngay cả chính nàng nói câu này cũng thấy thiếu tự tin, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Không chỉ cái tên, mà cả tính tình, cả thái độ của Thần Phượng và Điện hạ...
Nhung Tố không dám nghĩ thêm, thả lỏng tâm trí rồi quay về chuẩn bị đi ngủ.
Những người khác cũng dần rời đi, ánh đèn trong sảnh vụt tắt, toàn bộ thiên điện chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ của những viên dạ minh châu trên hành lang.
Lâm Sơ được đưa về tẩm cung, cửa phòng đã được sửa hoặc thay mới, chẳng còn dấu vết gì, cậu nhìn qua hai lần, trong lòng hơi chột dạ.
Ân Trường Du cởi áo ngoài cho cả hai rồi ôm Lâm Sơ lên giường.
Lâm Sơ giấu chiếc vòng dự trữ trên cổ tay đi, khi Ân Trường Du hôn tới, cậu nửa khép mắt, ngoan ngoãn đáp lại.
Nụ hôn không kéo dài lâu, Ân Trường Du lau vết nước trên khóe miệng Lâm Sơ, cọ cọ chóp mũi cậu: "Có buồn ngủ không?"
"Có một chút."
Lâm Sơ dừng một chút, chậm rãi vươn tay vòng qua eo Ân Trường Du, giải thích: "Hôm nay ta chạy trốn, là vì ngươi cứ nhốt ta mãi."
Ân Trường Du đáp một tiếng "Ừ", ôm lấy Lâm Sơ rồi nằm xuống, kéo tấm chăn mỏng đắp lên người cả hai.
"Ta không cố ý lừa ngươi," Lâm Sơ ngẩng đầu, nhấn mạnh lần nữa: "Tại ngươi nhốt ta nên ta mới giận."
Cậu đã định đợi thêm vài ngày, chờ Ân Trường Du lo lắng cho mình rồi mới quay về.
Nhưng ngày đó chưa đến cậu đã không nhịn nổi nữa. So sánh mới thấy, Ân Trường Du nhốt cậu mấy ngày mà chẳng hề mềm lòng chút nào.
Lâm Sơ bĩu môi, hy vọng Ân Trường Du sẽ dỗ dành mình, hoặc nói một câu "Sau này sẽ không thế nữa".
Nhưng Ân Trường Du không nói gì, rũ mắt không biết đang suy nghĩ điều gì, lòng bàn tay ch*m r** v**t v* lưng Lâm Sơ.
Hắn dùng linh khí tắt đèn trong phòng, khuôn mặt ẩn trong bóng tối không nhìn rõ. Lâm Sơ thấy hơi mất mát, chôn đầu vào lòng hắn, mở to mắt thẫn thờ.
Ân Trường Du ôm Lâm Sơ chặt hơn, h*n l*n ch*p m** cậu, hơi thở hai người hòa vào nhau: "A Sơ, ta yêu em."
Tâm trạng Lâm Sơ lập tức tốt hơn hẳn, nhỏ giọng đáp lại: "Ta cũng vậy."