Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 15

Hóa ra tộc Giao Nhân đến Phù Tang chính là vì chuyện này.

Lâm Sơ ngẩn ngơ, lòng đầy ủy khuất. Khi dừng bước chân, cậu mới phát hiện mình đã đi tới tẩm cung trước kia từng ở.

Đằng xa có vài tiểu yêu vừa cười nói vừa đi ngang qua, nhìn hướng đi thì có vẻ là đang tiến về phía tiền điện.

Lâm Sơ cảm thấy trong lòng chua chát, buông thõng hai vai rồi ngồi bệt xuống thềm đá trước cửa.

Cậu thấy hối hận. Lẽ ra ngay khi nhìn thấy Đan Kỷ, cậu nên đi tìm Ân Trường Du ngay, ít nhất còn có thể đuổi kịp trước khi vị hôn thê của hắn đặt chân tới Điện Khuyết Âm.

Còn giờ đây, khi đã biết Ân Trường Du sắp cưới người khác, cậu còn dùng thân phận hay mục đích gì để nhận lại hắn nữa đây?

Một người yêu đã chết từ hai trăm năm trước, không danh không phận sao? Hay muốn nối lại tiền duyên với hắn?

Lâm Sơ đưa tay ôm trán, lòng rối như tơ vò.

Cậu càng nghĩ đến cảnh Ân Trường Du sẽ đến tiền điện, lòng lại càng khó chịu, muốn đi xem một chút mà lại sợ phải tận mắt chứng kiến cảnh ân ái của hai người họ.

Cho đến khi những viên dạ minh châu trên cột hành lang bắt đầu tỏa sáng nhàn nhạt, xung quanh chỉ còn lại một mình Lâm Sơ ngồi đó.

Gió đêm thổi mạnh, dù không cảm thấy lạnh nhưng Lâm Sơ vẫn thấy trong lòng trống trải, cậu bèn hóa ra cái đuôi ôm vào lòng, từng chiếc lông tơ đếm lấy đếm để.

Ở tòa thiên điện đối diện, Ân Trường Du đang ngồi trên nóc nhà, tay mân mê chiếc lông chim màu đỏ.

Nhãn lực của hắn cực tốt, dù là ban đêm vẫn nhìn rõ mồn một trên đỉnh đầu tiểu hồ yêu ấy có một chỏm lông màu đỏ.

Đó chính là tiểu yêu đã hoảng sợ đến ngây người khi chạm mặt hắn ở tiền điện hồi sáng.

Biểu cảm của cậu lúc đó cùng dáng vẻ thần thái hiện tại ngồi trên bậc thang, vậy mà lại khiến hắn thấy có chút giống Lâm Sơ.

Ân Trường Du tự giễu, chắc là hắn đã si ngốc rồi.

Tiểu hồ yêu kia vẫn cứ ngồi đó, cúi gằm đầu, tư thế gần như chẳng hề thay đổi.

Ân Trường Du nhìn về phía tiền điện, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, đầu ngón tay v**t v* chiếc lông chim nhưng vẫn không rời đi.

-

Tại bữa tiệc ở tiền điện, vị trí cao nhất dành cho công chúa tộc Giao Nhân là Hòe Ngọc.

Nàng đã tháo mạng che mặt, để lộ gương mặt thanh tú thoát tục, nhưng lúc này trông rõ ràng đang rất không vui.

Đám tiểu yêu của Điện Khuyết Âm ngồi chật kín khán phòng, ai nấy tự vui vẻ đùa giỡn, chẳng một ai thèm quan tâm đến Hòe Ngọc.

Nàng sai người thay bộ bàn gỗ, vốn tưởng vậy là ổn, ai dè rượu thịt trong yến tiệc lại được sắp xếp bày biện ngay giữa đại sảnh, ai muốn gì thì tự đi lấy.

Đây là chiêu trò mà Thu Linh nghĩ ra. Nàng đã bận rộn cả buổi sáng nhưng bị người ta dùng một câu phủi sạch bắt làm lại từ đầu, không chỉ nàng mà mấy tiểu yêu khác cũng thấy Hòe Ngọc chướng mắt.

Họ vốn quen tự do tự tại ở Điện Khuyết Âm, chẳng bao giờ chịu cúi đầu trước ai.

Hòe Ngọc khi dự tiệc chỉ dẫn theo một tỳ nữ thân cận, mang theo nhiều người cũng không đúng quy củ, kết quả là số bàn ghế trong điện đều bị đám yêu lớn bé trong Điện Khuyết Âm chiếm giữ hết.

Yến hội cũng chẳng biết ai phụ trách, khách khứa cứ phải tự thân vận động đi lấy rượu.

Tỳ nữ kéo vài tiểu yêu lại hỏi: "Sao lại thế này? Người hầu hạ đâu?"

Tiểu yêu nọ cợt nhả đáp: "Ta không biết, ngươi đi hỏi người khác đi."

Mà Ân Trường Du thì vẫn chưa từng xuất hiện. Hòe Ngọc tức giận đến mức cả đêm chỉ nhấp chút nước.

Tỳ nữ xót xa nói: "Công chúa, người đừng để nhịn đói hại thân."

Nàng cũng thay Hòe Ngọc bực dọc: "Chúng ta đường xa tới đây, kẻ dưới tiếp đãi không chu đáo thì không nói, sao Điện hạ lại chậm chạp không xuất hiện?"

Tỳ nữ thầm nghĩ, đã sai Thần Phượng đích thân đi đón, chẳng lẽ không phải là ý tứ mà họ vẫn nghĩ sao?

Hòe Ngọc giơ tay ra hiệu nàng im lặng, thong thả dùng khăn lau khóe miệng, đứng dậy hơi hất cằm rồi bước ra khỏi đại sảnh.

Căn phòng yên tĩnh trong giây lát rồi lại trở về vẻ nhộn nhịp như cũ.

truyenfull,truyenfull vn