Ta Là Bạch Nguyệt Quang Trở Về Từ Cõi Chết

Chương 14

Nhung Tố lớn lên tại Điện Khuyết Âm, năm 300 tuổi đã được giao nhiệm vụ chăm sóc Đan Kỷ, đến nay nàng đã hơn 600 tuổi.

Trong ấn tượng của nàng, Đan Kỷ chưa từng nhiệt tình với bất kỳ ai, kể cả chủ nhân Ân Trường Du của nó.

Không đúng, vẫn từng có một người...

Giữa mày Nhung Tố giật giật, theo bản năng đánh giá tiểu hồ yêu trước mắt, nhưng không dám nghĩ sâu hơn.

Đan Kỷ đang vây quanh Lâm Sơ làm nũng, bỗng nhiên biến lớn hình thể, lông đuôi cuốn lấy Lâm Sơ ném lên lưng.

Chưa đợi Nhung Tố kịp phản ứng, nó đã cất cánh bay vút lên không trung, loáng cái đã biến mất.

Nhung Tố trợn mắt há hốc mồm, nhìn những viên luyện thật bị đánh đổ trên cỏ, cân nhắc hồi lâu rồi quyết định đứng chờ tại chỗ.

Lâm Sơ bị đưa lên cao thì hoảng sợ, vội ổn định thân hình, nắm chặt lấy đám lông ngắn trên lưng Đan Kỷ.

Rừng ngô đồng dần lùi xa phía sau, Đan Kỷ chở Lâm Sơ bay lượn vững vàng phía trên Điện Khuyết Âm, dường như chỉ muốn đưa cậu đi ngắm cảnh.

Thần Phượng xuất hiện, dưới kia vài tiểu yêu tò mò ngẩng đầu trông theo.

Lâm Sơ không muốn bị người khác phát hiện, cúi người ghé sát vào lưng Đan Kỷ.

Cậu xoa xoa cổ Đan Kỷ, nhỏ giọng bảo: "Chúng ta ra ngoài đi."

Đan Kỷ kêu "pi" một tiếng, hướng ra ngoài điện bay đi.

Lâm Sơ cũng có thể bảo Đan Kỷ trực tiếp đưa mình đi tìm Ân Trường Du.

Tọa kỵ và chủ nhân có sự liên kết tâm linh, Đan Kỷ có lẽ có thể chứng minh thân phận của cậu với hắn.

Nhưng lúc ở tiền điện, Ân Trường Du không nhận ra cậu, giờ đối chiếu với phản ứng của Đan Kỷ, trong lòng cậu ít nhiều cảm thấy hụt hẫng.

Khi Đan Kỷ lao về phía mình, Lâm Sơ mới thực sự cảm nhận được rằng, suốt hai trăm năm qua, cậu chưa từng bị lãng quên.

Hôm nay trời đẹp, không tuyết rơi cũng chẳng có mấy tầng mây, ánh nắng chiếu thẳng xuống thật ấm áp.

Đây là lần đầu Lâm Sơ ra ngoài riêng với Đan Kỷ.

Ngày trước khi Ân Trường Du đưa cậu đi, dù mặc nhiều áo thế nào thì gió lạnh thấu vào vẫn khiến cậu thấy rét run, nhưng giờ là yêu tộc rồi, độ ấm này vô cùng dễ chịu.

Thêm vào làn gió ấm thổi qua, Lâm Sơ hơi nheo mắt lại. Cậu không nói cụ thể muốn đi đâu, Đan Kỷ bay thẳng ra khỏi cửa khẩu.

Lâm Sơ thấy Điện Khuyết Âm ngày càng nhỏ bé thì vỗ nhẹ lưng nó: "Đừng bay xa quá."

Đan Kỷ run run lông đuôi, vòng lại, bay lượn quanh cửa khẩu.

Dưới cửa khẩu, một đoàn người đang lần lượt bước xuống khỏi phi hành pháp khí, chờ đợi ở cửa.

Người cầm đầu là một nữ tử vận váy lụa màu xanh nhạt, dung mạo thanh tú, giữa mày lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Đám kim điêu thủ vệ nhìn thẳng, nhất quyết không cho họ vào. Một tỳ nữ lên tiếng: "Lũ thủ vệ các ngươi sao không biết linh hoạt vậy? Công chúa nhà ta vào mà còn cần thông báo sao? Trì hoãn yến hội, các ngươi gánh nổi không?"

Kim điêu khách khí đáp: "Xin lỗi, mọi việc đều phải theo quy củ."

Hai con kim điêu này sáng sớm đột nhiên bị ngất, tỉnh dậy sợ đến mức suýt rụng lông, chẳng dám kiểm tra bên trong có kẻ xâm nhập hay không vì sợ bị phạt, may mà đợi lâu thế này vẫn không thấy gì lạ.

Nhưng ca trực tiếp theo không thể xảy ra sai sót nữa. Còn công chúa nào đó? Chưa thấy bao giờ.

Yến hội còn lâu mới tới giờ, cứ chờ đó thôi.

"Phiền các ngươi chờ một chút."

Kim điêu vốn quen ở Phù Tang, chẳng sợ ai, quyết không nhượng bộ: "Sắp xong rồi."

Nữ tử đành đứng chờ, một người bên cạnh khẽ nói: "Điện hạ biết rõ công chúa đến mà lại không sắp xếp người nghênh đón?"

Tộc Giao Nhân bọn họ dù sao cũng là dòng dõi tôn quý, giờ lại phải chịu ấm ức ngay tại cửa.

Nữ tử không nói gì, ánh mắt dần lạnh đi.

Tỳ nữ bỗng kinh ngạc nhỏ giọng gọi: "Công chúa, người nhìn kìa!"

Thần Phượng không biết từ đâu bay tới, lượn vòng trên đỉnh đầu họ.

Ở Phù Tang chỉ có thể là tọa kỵ của Ân Trường Du.

Tỳ nữ che miệng cười: "Thần Phượng đích thân đến đón, Điện hạ quả có lòng."

Đúng lúc một con kim điêu khác quay về truyền lệnh, mở cửa khẩu: "Mời."

Nữ tử giãn mày, phất vạt áo hừ nhẹ: "Thế còn tạm được."

Lâm Sơ không chú ý tới phía dưới, cậu thậm chí chẳng buồn nhìn xuống, nửa nằm trên lưng Đan Kỷ mà thiu thiu ngủ quên mất.

Đan Kỷ thấy hơi thở cậu đều đặn, tốc độ bay cũng chậm lại.

-

Sau khi Lâm Sơ xảy ra chuyện, Đan Kỷ đã mất một thời gian rất dài không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ngày đó nó đợi ngoài thành tới tối mịt vẫn không thấy Ân Trường Du và Lâm Sơ về, tức giận đến mức tự bay về.

Dù Lâm Sơ có đích thân dỗ dành, nó cũng chẳng dễ dàng nguôi giận!

Nhưng liên tiếp mấy ngày không thấy Lâm Sơ, Ân Trường Du cũng biệt tích, Đan Kỷ nghi ngờ nhưng không nghĩ nhiều, ngày nào cũng ăn ngủ bình thường.

Mãi đến một ngày, con thỏ vẫn thường cho nó ăn luyện thật đột nhiên thở dài: "Đáng thương cho A Sơ, cứ thế mà..."

Đan Kỷ ngẩn người, nhả viên luyện thật trong miệng ra, bay thẳng đến tẩm cung của Ân Trường Du.

Nó mơ hồ cảm nhận được phương hướng, tức giận đá văng đại môn.

Khi đối diện với Ân Trường Du, Đan Kỷ lập tức héo hon, không nhịn được mà rùng mình.

Trong phòng lạnh như hầm băng, Ân Trường Du ngồi trước giường vô cảm, trong mắt buồn bã nặng nề như những cái cây sắp héo úa trong rừng ngô đồng của nó.

Tay phải hắn cầm một chiếc hộp nhỏ, vận chuyển linh khí - thứ duy nhất tỏa ra chút nhiệt lượng.

Đan Kỷ ngửi ngửi, thấy được mùi thơm ngọt, hình như là... loại điểm tâm nào đó.

Cuối cùng, Đan Kỷ nhìn Ân Trường Du thật sâu vài lần rồi xoay người rời đi.

Hai trăm năm sau đó, Đan Kỷ không hề gặp lại Ân Trường Du.

Bên ngoài chỉ đồn đại hắn đã mất tích, thậm chí có tin đồn hắn đã gặp chuyện bất trắc. Đan Kỷ không lo lắng, nó vẫn cảm nhận được Ân Trường Du, dù khoảng cách xa gần bất định nhưng hắn vẫn sống tốt.

Đám tiểu yêu khác thấy Thần Phượng không có dị trạng thì cũng yên tâm chờ đợi.

Quả nhiên sau hai trăm năm, Ân Trường Du đã trở về.

Đám tiểu yêu trong điện vui mừng hơn cả lễ hội. Đan Kỷ được Ân Trường Du gọi qua, cũng miễn cưỡng cúi đầu cọ vào cổ tay áo hắn.

Ân Trường Du rũ mắt, chạm vào lông vũ của Đan Kỷ rồi xoay người đi mất. Vài ngày sau, Ân Trường Du lại gọi nó, lần này là tới thành Phù Tang.

Đan Kỷ vẫn đợi ngoài thành, chỉ là không phải chỗ thường lui tới.

Ân Trường Du quay lại rất nhanh, Đan Kỷ ngửi thấy trên người hắn thoang thoảng mùi thơm ngọt quen thuộc.

Nó nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, không nhớ ra từng ngửi thấy ở đâu, cũng lười nghĩ tiếp, chở Ân Trường Du về Điện Khuyết Âm.

Và ngay khoảnh khắc thấy Lâm Sơ, Đan Kỷ đã nhận ra cậu.

Dù vẻ ngoài hoàn toàn khác biệt, đẹp hơn trước và biến thành một tiểu hồ ly.

Thần Phượng khác với yêu tộc thường, nhận người không chỉ qua vẻ bề ngoài mà còn có thể nhận ra hồn phách.

Chỉ là nó vẫn khó hiểu, tại sao Lâm Sơ lại đi cùng con thỏ, còn Ân Trường Du đâu?

Lâm Sơ không hề nhắc đến việc tìm Ân Trường Du, Đan Kỷ do dự một lát rồi đưa Lâm Sơ bay về rừng ngô đồng.

Nhung Tố đang ngủ gật dựa vào thân cây, nghe tiếng vỗ cánh liền bừng tỉnh, cuối cùng cũng thấy Đan Kỷ trở lại.

"Tiểu..." Nàng định lên tiếng, Đan Kỷ liếc nhìn cảnh cáo, hạ xuống bên dòng suối, khép cánh lại.

Nhung Tố thấy Lâm Sơ đang ngủ ngon trên lưng Đan Kỷ thì hiểu ra, nhưng lại thấy quá mức không tưởng tượng nổi.

Đan Kỷ từ nhỏ đã có khế ước với Ân Trường Du, là một tiểu ma vương chẳng ai quản nổi.

Giờ lớn lên thành tiểu tổ tông, nhìn ai cũng bằng nửa con mắt. Đang mải suy nghĩ, nó quay đầu nhìn nàng, ánh mắt chán ghét và xua đuổi lộ rõ.

Nhung Tố: "..." Nàng đặt luyện thật lại rồi lặng lẽ rời đi.

-

Sau khi tỉnh dậy, Lâm Sơ nhìn cảnh tượng trước mắt mà còn hơi ngơ ngác, tưởng như mình vẫn ở Thanh Khâu, chuyến đến Phù Tang chỉ là một giấc mơ.

Chạm vào bộ lông ấm áp nhu thuận mới khiến cậu tỉnh táo lại.

Đan Kỷ "pi pi" kêu hai tiếng, dùng mõm nhẹ nhàng chải lại mái tóc đen rối của cậu.

"Cảm ơn." Lâm Sơ cười dịu dàng, bước xuống khỏi lưng Đan Kỷ.

Nhung Tố đã đi rồi, Lâm Sơ cầm luyện thật, từng viên từng viên đút cho Đan Kỷ. Đan Kỷ ngoan ngoãn há miệng, chẳng còn chút dáng vẻ kén ăn thường ngày.

Lâm Sơ vừa cho ăn vừa thấp giọng hỏi: "Ngươi nói xem, ta có nên trực tiếp đi tìm hắn không?"

Chữ "hắn" này đương nhiên là chỉ Ân Trường Du. Đan Kỷ không lên tiếng, để Lâm Sơ tự quyết định.

Chuyện giữa hai người, Đan Kỷ không hiểu rõ, nó chỉ biết khi họ ở bên nhau, cả hai đều rất vui vẻ.

Lâm Sơ trầm mặc, vẻ mặt thoáng chút buồn bã. Đan Kỷ nghĩ ngợi, xoay người tìm kiếm trong lông đuôi, chọn ra chiếc đẹp nhất rồi nhổ xuống, ngậm đến trước mặt Lâm Sơ y như ngày trước.

Lông đuôi kiếp trước cậu nhận được đã chẳng biết lưu lạc nơi đâu.

Lâm Sơ vô cùng kinh ngạc và hạnh phúc, nhận lấy rồi ngẩng đầu cười tươi: "Cảm ơn Kỷ Kỷ."

Cậu cẩn thận cất lông đuôi vào vòng trữ vật, tâm trạng quả nhiên phấn chấn hơn nhiều. Đan Kỷ kiêu ngạo ngẩng đầu, trong lòng coi thường Ân Trường Du vài lượt.

Lâm Sơ đã ngủ không ít thời gian, nắng đã nhạt dần, cậu chuẩn bị về điện xem sao.

Nếu lại đụng mặt Ân Trường Du... thì đến lúc đó rồi tính.

"Kỷ Kỷ," Lâm Sơ đứng dậy từ biệt, "Ta phải về rồi, lần sau lại đến thăm ngươi."

Đan Kỷ bay cả buổi trưa cũng đã mệt, nó cọ vào lòng bàn tay Lâm Sơ rồi xoay người bay về phía cây ngô đồng.

Lâm Sơ lần theo ký ức ra khỏi rừng ngô đồng, hướng về phía tiền điện.

Xuyên qua hành lang dài, cậu thấy tiền điện khách khứa ra vào tấp nập, lúc này mới nhớ ra hôm nay có yến hội.

Lâm Sơ đến gần, thấy bàn ghế buổi sáng đã được dọn đi, Thu Linh đứng trong điện mặt mày sa sầm.

Tại cửa đại điện, một yêu tộc vẻ ngoài kiêu căng cười khẩy: "Phiền vài vị tỷ tỷ, công chúa nhà chúng ta thân kiều thể quý, không dùng được mấy thứ gỗ loại rẻ tiền này đâu."

Tất cả bàn ghế gỗ đều bị thay bằng bàn ngọc.

Lâm Sơ lặng lẽ đến cạnh Thu Linh, hỏi nhỏ: "Khách tới hôm nay là ai vậy?"

Thu Linh rít qua kẽ răng mấy chữ: "Công chúa tộc Giao Nhân."

Lâm Sơ càng tò mò hơn, cậu cẩn thận quan sát yêu tộc ở cửa, ra là một con cá chép tinh.

Cá chép tinh hài lòng nhìn bàn ngọc đầy điện, gật đầu: "Không tệ, nhớ kỹ sở thích của công chúa, chờ công chúa gả về đây, đều là người một nhà."

Lâm Sơ không tin nổi vào tai mình, túm lấy tay Thu Linh: "... Nàng ta nói gì cơ?"

Thu Linh trợn mắt: "Ai biết nó lấy tin tức từ đâu, Điện hạ có nói gì đâu."

Nàng dừng một chút rồi nói thêm: "Nghe bảo là Thần Phượng đích thân nghênh đón, đùa gì thế... Đan Kỷ mà lại nể mặt đó sao?"

Móng tay Lâm Sơ cắm sâu vào lòng bàn tay, đầu óc ù đi, Thu Linh nói gì sau đó cậu chẳng nghe lọt tai.

Cậu cúi đầu hồi lâu rồi khẽ "À" một tiếng, xoay người rời khỏi tiền điện.

truyenfull,truyenfull vn