Góc phòng âm u, thoang thoảng mùi hôi cùng mùi máu tươi nồng nặc, thỉnh thoảng lại có tiếng nước nhỏ giọt "tí tách".
Bạch Vũ khó nhọc mở đôi mắt nặng trĩu. Đầu óc chưa kịp phản ứng thì đã thấy một bàn tay ở tư thế quái dị xuất hiện trước mặt.
Hắn nhìn hồi lâu mới nhận ra đó là bàn tay phải của chính mình, đã bị ai đó chặt đứt từ bả vai, đặt ngay trong lòng ngực hắn, máu cũng đã đóng vảy.
Nhìn qua là biết ngay do Ân Trường Du làm.
Bạch Vũ chết lặng, cố gắng cử động thân thể.
Tiếng xích sắt va vào nhau vang lên khô khốc trong không gian chật hẹp. Cảm giác đau đớn trì độn truyền đến khiến hắn tỉnh táo hơn nhiều, tất cả những gì xảy ra trước khi hôn mê ùa về trong tâm trí.
Sau khi Ân Trường Du ép hắn hóa thành hình người, hắn đã bị đánh gãy tứ chi rồi lại ép phải tái tạo, không biết đã bao nhiêu lần như vậy, cuối cùng hắn ngất đi vì đau đớn tột cùng.
Chẳng buồn tìm nơi nào tử tế, Ân Trường Du đã ra tay hành hình ngay tại chỗ, quả thực hận hắn đến tận xương tủy.
Bạch Vũ tự giễu cười một tiếng. Ngay từ khi quyết định đưa Lâm Sơ đến đây, hắn đã chẳng nghĩ tới chuyện có thể rời đi toàn mạng.
Chỉ hy vọng sau khi Ân Trường Du và Lâm Sơ nhận ra nhau, hắn có thể được một cái chết thống khoái.
Trên xích sắt có hạ linh thuật nên hắn không thể thoát ra, chỉ đành phóng thích chút linh khí yếu ớt để chữa thương, tuy ít ỏi nhưng vẫn còn hơn không.
Khi linh khí chạm vào vết thương nơi bả vai, Bạch Vũ đau đến "tê" một tiếng, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn.
Đột nhiên, từ gian lao cách đó không xa phát ra động tĩnh.
Một giọng nói khản đặc, nghẹn ngào vang lên: "... Bạch... Vũ?"
Bạch Vũ quay đầu, nhìn qua khe cửa sắt, nheo mắt quan sát một lúc rồi không dám chắc chắn nói: "Ngươi là... Đằng Cộng?"
Người bên kia khẽ lắc xích sắt như để đáp lại.
Đằng Cộng cũng bị xích chặt giống Bạch Vũ, đầu nghiêng sang một bên, nhìn sơ qua đã thấy chỉ còn thoi thóp.
Bạch Vũ kinh ngạc trong lòng, nhưng rồi một lát sau lại thấy điều này cũng nằm trong dự liệu.
-
Lộc yêu tên là Thu Linh.
Lâm Sơ theo nàng đi bố trí tiền điện và bày biện chén đĩa. Dọc đường, cậu luôn nơm nớp lo sợ sẽ bị vạch trần, nhưng chẳng hiểu sao khi gặp nhiều tiểu yêu trong điện, không ai nghi ngờ thân phận của cậu, thậm chí có người còn chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái.
Lâm Sơ hoàn toàn thả lỏng, cũng không còn quá lo lắng cho Bạch Vũ nữa.
Tiền điện vô cùng rộng rãi. Thu Linh không biết chính xác có bao nhiêu người tới nên quyết định sắp xếp chỗ ngồi thật đầy đủ.
Lâm Sơ cầm đĩa chén rượu, đi từng bước bày biện. Trong điện còn vài tiểu yêu khác đang bận rộn, thường xuyên trò chuyện với nhau, bỗng nhiên tất cả đều im bặt.
Phía sau truyền đến hơi thở quen thuộc đến lạ thường.
Lâm Sơ cảm nhận được điều gì đó, cứng đờ người xoay lại. Ân Trường Du bước từ cửa trước vào, thần sắc lãnh đạm.
Đám tiểu yêu xung quanh đồng loạt quỳ xuống hô: "Điện hạ."
Đại não Lâm Sơ trống rỗng, ngay cả hơi thở cũng như ngừng lại.
Cậu cứ ngẩn ngơ nhìn Ân Trường Du, cảm xúc trong lòng khó mà diễn tả thành lời.
Nhìn thấy hắn trong hoàn cảnh này khiến cậu chẳng kịp chuẩn bị gì. Gương mặt đã từng nhìn vô số lần ấy khiến cậu có cảm giác như đã trải qua mấy kiếp người.
Ân Trường Du nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Sơ, vẫn lạnh lùng như cũ.
Lâm Sơ bỗng chốc tỉnh táo. Ánh mắt hắn nhìn cậu, giống hệt như nhìn một người xa lạ.
Thu Linh bên cạnh sốt sắng, kéo vạt áo Lâm Sơ, cậu lúc này mới phát hiện ra trong cả điện, chỉ có một mình cậu là chưa quỳ.
Lâm Sơ cuống quýt quỳ xuống, giọng khản đặc nói: "... Điện hạ."
Có giọt nước rơi trên mặt đất, Lâm Sơ vội dùng tay áo lau đi, không để lại dấu vết.
Ân Trường Du cau mày, nhìn thoáng qua đôi tai hồ ly trên đầu Lâm Sơ rồi thu tầm mắt lại, lướt qua tiền điện rời đi.
Đợi khi Ân Trường Du đi rồi, Thu Linh thở phào nhẹ nhõm, có chút sợ hãi nói: "Vừa nãy ngươi sao thế hả? Lần sau tuyệt đối không được thất thần nữa đấy."
"Vâng." Lâm Sơ cúi đầu đồng ý, cầm chén rượu tiếp tục bày biện.
Chẳng bao lâu sau, mặt cậu đã bình tĩnh trở lại, không còn dấu hiệu bất thường.
Với gương mặt hiện tại, không có chút tương đồng nào với kiếp trước, lại thêm việc mình đã chết hai trăm năm, Ân Trường Du không nhận ra cậu cũng là lẽ đương nhiên.
Có lẽ Bạch Vũ vẫn chưa tìm được Ân Trường Du để giải thích tình hình.
Lâm Sơ nén nỗi buồn trong lòng, chỉ giữ lại niềm vui khi được gặp lại hắn. Chỉ cần cậu còn ở Điện Khuyết Âm, thì vẫn còn cơ hội để nhận nhau.
Xong việc, Thu Linh khen ngợi vỗ vai Lâm Sơ: "Không tệ, rất biết việc."
Lâm Sơ cười nhạt.
Thỏ yêu Nhung Tố chỉnh lại váy áo rồi nói: "Ngươi đưa tiểu hồ ly này về nhé? Ta phải đi cho Thần Phượng ăn chút luyện thật đây." T
hu Linh đồng ý.
Lâm Sơ nghe đến Thần Phượng liền không nhịn được nói: "Ta có thể... đi hỗ trợ được không?"
Lần trước nhìn thấy Đan Kỷ, cậu chỉ thấy được từ xa trên trời cao rồi nó bay đi mất.
Nếu có thể đến gần gặp gỡ thì thật tốt.
Nhung Tố không mấy ngạc nhiên, thường xuyên có tiểu yêu nài nỉ nàng để được tận mắt thấy phong thái của Thần Phượng, đáng tiếc Đan Kỷ tính tình cực kỳ khó chịu, vận may tốt lắm thì có lẽ mới cho thấy cái bóng.
Thu Linh nghe vậy cũng hiểu ý, xua tay: "Đi đi."
Lâm Sơ cảm ơn hai người rồi đi theo Nhung Tố.
Nơi ở của Đan Kỷ nằm ở rừng ngô đồng phía tây Điện Khuyết Âm, cách tiền điện một quãng xa.
Trên đường đi, Nhung Tố cười hỏi: "Đúng rồi tiểu hồ ly, chưa hỏi ngươi tên gì nhỉ?"
Dù đã hơn 200 năm trôi qua, nhưng Lâm Sơ vẫn sợ gây nghi ngờ, đành miễn cưỡng nói một cái tên: "Bạch Sơ."
Thần sắc Nhung Tố thoáng chốc vi diệu, nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường, gật đầu: "Vậy gọi ngươi là Tiểu Bạch nhé."
Hai người đi hái luyện thật tươi, rửa sạch rồi cùng vào rừng ngô đồng.
Đan Kỷ không thấy bóng dáng đâu, Nhung Tố dắt Lâm Sơ đi dọc theo đường nhỏ từ từ tìm kiếm.
Những cây ngô đồng trong rừng tuổi đời không đều nhau, đều không quá lớn, thậm chí chưa sinh ra linh thức.
Nàng giải thích với Lâm Sơ: "Linh khí của Thần Phượng quá mạnh, cây ngô đồng sống được hai lần là bắt đầu héo úa, nên cần phải liên tục trồng mới."
Lâm Sơ lặng lẽ gật đầu.
Trước kia cậu từng đến đây thăm Đan Kỷ, Ân Trường Du cũng từng giải thích với cậu như thế. Cây ngô đồng nào héo chết, Đan Kỷ sẽ không thèm nhìn tới nữa, chỉ có thể chặt bỏ đi trồng lại.
Hai người đi đến dòng suối nhỏ bên bìa rừng mới thấy một vệt bóng dáng màu đỏ.
Đan Kỷ đang đứng trên một tảng đá, thong thả chải chuốt bộ lông vũ, chẳng thèm để ý đến người tới.
Nhung Tố đã quen rồi, bước lên vài bước, giữ khoảng cách với Đan Kỷ rồi đặt luyện thật lên cỏ.
"Tiểu tổ tông, có đói không?"
Đan Kỷ quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục chải lông.
Nhung Tố kiên nhẫn đợi tại chỗ, trước đây chỉ cần nàng làm cho Đan Kỷ thấy phiền, ăn xong ba viên luyện thật là coi như hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm đó.
Lâm Sơ bước lên song song với nàng.
Cậu từng nghe nói Đan Kỷ rất kén ăn, nhưng đây là lần đầu thấy người khác cho nó ăn nên rất ngạc nhiên: "Nó chẳng lẽ không phát hiện ra chúng ta sao?"
Nhung Tố bình tĩnh đáp: "Phát hiện chứ, chỉ là không muốn để ý thôi."
Nghe tiếng người lạ, Đan Kỷ khó chịu quay đầu lại, nhưng khi thấy Lâm Sơ thì sững sờ tại chỗ.
Nhung Tố tưởng nó không vui, vội kéo Lâm Sơ ra sau lưng: "Tiểu tổ tông đừng giận, đây là..."
Đan Kỷ mắt sáng rực, lao thẳng về phía Lâm Sơ.
Nhung Tố kinh hãi, định giơ tay bảo vệ Lâm Sơ thì bị Đan Kỷ quạt một cánh bay ra ngoài.
Thân hình trắng muốt bị Đan Kỷ lao tới đè xuống đất.
Nhung Tố còn đang nghĩ xem nên chuẩn bị thuốc trị thương gì cho Lâm Sơ thì khi ngước mắt nhìn lên, nàng kinh ngạc đến mức suýt rơi cả cằm.
Đan Kỷ vùi đầu vào cổ Lâm Sơ dụi dụi không ngừng, cổ họng phát ra tiếng kêu ngắn ngủi, nghe rõ ràng là sự phấn khích và vui sướng.
Lâm Sơ ôm lấy cổ Đan Kỷ, sống mũi cay cay, khẽ nói: "Kỷ Kỷ..."
Cậu không ngờ rằng, người đầu tiên nhận ra mình trong nháy mắt lại chính là Đan Kỷ.